Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 7: Đêm mưa và hình sói
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Đêm thứ ba. Mưa.
An Nhiên ngồi ở bàn, bản sao kê trải dưới đèn. Cô đã đọc nó đến thuộc. Ngày mở tài khoản. Số tài khoản. Dòng chuyển năm mươi vạn. Mực in, con dấu, từng chi tiết cô đã ghi vào đầu. Ngoài cửa sổ, mưa đánh mái ngói đều đều. Trong phòng, kim giây trên tường đếm từng nhịp.
Rồi một tiếng động.
Không phải mưa. Bước chân chạy, không phải đi. Nhiều hơn một người. Hành lang tầng hai vọng vào qua khe cửa: tiếng khay kim loại rơi va vào gạch, một giọng nam già gọi gấp qua điện thoại nội bộ: "Bác sĩ, mời bác sĩ lên tầng hai ngay."
An Nhiên đứng dậy. Bản sao kê rơi khỏi tay cô, trượt xuống sàn.
Cô áp tai vào cửa gỗ. Mưa đều đều làm nền, mọi tiếng động trong nhà bị nó bóp méo cô nghe được mảnh vỡ. Tiếng lão Trần gọi tiếp: "Phòng lão phu nhân." Tiếng cửa phòng mở, tiếng nhiều chân bước vào rồi đóng lại. Tiếng lão Trần nói gì đó với người hầu, giọng ông nghe khác không phải giọng quản gia thường ngày.
Cô gọi người hầu canh cửa. Một lần. Hai lần. Lần thứ ba có tiếng bước chân lại gần, rồi giọng người hầu qua ô cửa nhỏ, hơi lắp bắp: "Lão phu nhân… không được khỏe."
"Cụ thể."
Người hầu lắp bắp kể: nửa đêm tỉnh dậy, nói không ngủ được. Hỏi tiếp: tim đập nhanh, tay chân lúc nóng lúc lạnh. Vừa rồi ngất ở phòng tắm, mọi người vừa khiêng bà vào giường.
An Nhiên đứng thẳng.
Ba triệu chứng: mất ngủ nửa đêm, tim đập nhanh, đầu ngón nóng lạnh thất thường. Cô nghe chính mình nói từng tiếng ở tiệc gia tộc hôm đó trước mặt cả bàn, cô nói viên hồng sâm kia tương khắc với huyết thống sói. Phu nhân Lãnh cười lạnh, nói cô không biết gì về thuốc bổ của tộc sói.
"Cô vẫn uống thuốc bổ?" Cô hỏi.
"Dạ… lão phu nhân vẫn uống, tối nào cũng một ly."
Phục bút ba chương.
An Nhiên không nói thêm. Một câu mất ba giây: bệnh của bà ta xuất phát từ thuốc bổ tương khắc. Đây không phải chuyện tuổi già. Đây là lỗi dược lý. Và cô là người duy nhất trong nhà nhìn ra.
"Tôi cần ra ngoài."
Người hầu chặn: "Lệnh cấm túc, cô An không được ra khỏi phòng."
"Đi tìm bác sĩ gia đình. Ông ta phải biết nguyên lý gen thể nhiệt của tộc sói." Cô nói nhanh, từng chữ rõ: "Thuốc bổ lão phu nhân uống tương khắc với huyết thống sói. Bây giờ ngưng thuốc, hạ thân nhiệt, không được truyền thêm thuốc bổ nào nữa. Nói với bác sĩ đúng ba câu này."
Người hầu chạy đi. Mười phút sau quay lại, lắc đầu: bác sĩ không tin.
"Bác sĩ nói… người thường không thể hiểu mạch thuốc bổ của tộc sói. Ông ấy đang chuẩn bị truyền dịch."
An Nhiên đứng trong phòng. Đèn bàn rọi một vòng tròn trên mặt gỗ. Bản sao kê dưới chân cô, trắng xóa. Ngoài kia mưa vẫn đều. Trong phòng bà ta, mỗi phút trì hoãn là mạng người.
Cô nhìn ngăn khóa bút ký của mẹ. Mẹ từng nói: "Nghề này không được phép đứng nhìn người chết vì ngu dốt."
Cô quyết định trong ba giây.
Cô tháo chốt cửa sổ. Phòng tầng hai, mái hiên lợp ngói trơn, mưa đang xối. Cô nhìn xuống một giây đủ để thấy độ cao, bóng tối, và tiếng mưa rơi trên đá rồi cô đạp chân lên bệ cửa, tóm lấy mép máng nước.
Người hầu sau lưng gọi giật, cô không quay đầu. Cô trườn ra ngoài.
Mưa đập vào mặt tới tấp. Cô nheo mắt, tay bấu vào máng nước. Máng nước rung, bắt vít đã cũ. Cô không dùng nó làm điểm tựa cô dùng nó để giữ thăng bằng, chân cô tìm khe ngói dưới chân, ngón chân cái móc vào từng đường rãnh.
Mái hiên trơn. Móng tay cô bấu vào khe ngói. Gió quật nghiêng cô. Cô rướn người về phía trước, chân thứ hai tìm điểm tựa tiếp theo một đường rãnh, một viên ngói lỏng, bất cứ thứ gì giữ được cô trên mái dốc.
Cô không nhìn xuống. Cô chỉ nhìn cửa sổ cuối hành lang cách ba thân người.
Cô nhích. Từng tấc. Mưa làm tay cô trượt khỏi khe ngói, cô bấu lại, móng cào vào men ngói kêu tiếng kít nhẹ. Chân cô run. Gió thổi ngang hất tóc vào mặt, che mất đường nhìn.
Cô không dừng.
Cô đặt chân lên bệ cửa sổ cuối hành lang. Tay cô ướt trượt khỏi khung hai lần. Lần thứ ba cô ghì chặt khung gỗ, đầu ngón tay trắng bệch vì lực, kéo mình vào trong.
Cô đổ người lên sàn hành lang. Đầu gối cô đập xuống nền đá đau nhói. Cô nằm đó một giây, thở dốc, nước từ tóc, từ áo, từ quần chảy thành vũng. Cô nghe tiếng mưa từ xa, và nhịp tim mình trong tai.
Người hầu canh cửa chạy theo từ phía trong, mặt trắng bệch.
Cô đứng dậy. Đầu gối đau, cô không để ý. Cô chạy chân trần, ướt sũng, để lại vết nước dài trên sàn gỗ. Nước từ tóc cô chảy xuống cổ, vào trong cổ áo, lạnh buốt.
Cô không dừng.
Cô xông vào phòng lão phu nhân.
Không khí trong phòng đặc quánh. Đèn ngủ ở đầu giường, bóng người trên tường lớn bất thường. Lão phu nhân nằm bất động, mặt trắng, hơi thở ngắt quãng. Bác sĩ gia đình đứng cạnh giường, đang mở túi truyền dịch. Trên tủ đầu giường, lọ thuốc bổ men xanh hồng sâm, phụ tử đúng lọ hôm ấy.
Tô Miểu ngồi ghế cạnh giường, cầm khăn ướt lau trán cho bà. Mắt cô ta đỏ. Tay cô ta giữ khăn rất nhẹ, như thể bà là thủy tinh.
An Nhiên bước tới. Nước từ người cô nhỏ xuống thảm. Cô giật lọ thuốc bổ trên đầu giường, đọc nhãn trong một giây.
"Ngưng toàn bộ thuốc bổ."
Bác sĩ ngẩng mặt lên trọn một giây mới nhận ra cô là ai. "Cô là "
"Cửa sổ mở. Chăn bông thay chăn mỏng. Nước mát lau cổ và cổ tay."
Bác sĩ định nói gì đó, nhưng cô đã dừng trước mặt ông ta. Người cô ướt, tóc còn ròng nước. Giọng cô không lớn, đều đều.
"Bệnh nhân thể nhiệt gen sói phối nhiệt dược suốt mười năm. Huyết vận nóng gấp ba người thường. Truyền thêm đại nhiệt vào là đổ dầu vào lửa. Ông muốn giết bà ấy bằng ống truyền."
Bác sĩ cứng đờ, tay còn cầm dây truyền.
An Nhiên quay sang người hầu. "Nước mát. Khăn sạch. Gọi bệnh viện chuyển thiết bị theo dõi tim."
Người hầu không nhìn bác sĩ, không nhìn Tô Miểu. Họ nhìn cô ướt sũng, giữa phòng, ra lệnh từng tiếng rõ. Họ chạy.
An Nhiên đặt tay lên cổ tay lão phu nhân. Nhịp tim nhanh, không đều. Nhiệt độ da cao, nhưng đầu ngón tay lạnh. Đúng dược lý tương khắc nhiệt phong bế biểu mạch phù đại sác, đại nhiệt nhập lý gây bế tắc chu thiên. Cô đọc được nó như đọc bản sao kê. Không cần máy.
Cô với tay lấy khăn vải thô từ tay người hầu đã đứng gần, nhúng vào chậu nước mát, vắt ráo. Mọi người trong phòng nhìn cô người phụ nữ ướt sũng, tóc rối, đang lau cổ cho mẹ chồng bằng động tác đều đặn, không dịu dàng, không thô bạo: động tác của người làm nghiên cứu.
Cô lau cổ bà, từng đường từ trên xuống. Nước mát ngấm vào da. Cô để tay lên trán bà một giây cảm nhận nhiệt độ, lắng nghe nhịp thở. Rồi cô lau tiếp. Cổ tay. Mu bàn tay. Từng ngón.
Động tác không vội. Không chậm. Cô không nói gì thêm. Cô chỉ làm.
Đến lần thứ ba lau cổ tay, nhịp tim lão phu nhân bắt đầu chậm lại. Cô thấy dưới đầu ngón tay mình mạch đập bớt loạn, trở về nhịp gần đều.
Cô để tay lên mạch thêm ba mươi giây, đếm. Bảy mươi hai nhịp một phút. Giảm từ chín mươi sáu. Huyết áp đang về.
Tô Miểu ngồi yên. Khăn tay trên tay cô ta đã ướt từ lúc lau mồ hôi cho bà, nhưng cô ta vẫn giữ, không bỏ xuống. Cô ta nhìn An Nhiên.
Không khinh thường. Không ghét.
Cô ta nhìn như đang cân. Cân lại một thứ gì đó cô ta nghĩ mình đã biết, nhưng bây giờ nhận ra mình chưa từng biết.
Ánh mắt đó lướt qua tóc ướt của An Nhiên, qua bàn tay cô đang lau cổ lão phu nhân, qua từng động tác chính xác. Không một lần cô ta nhìn lên mặt An Nhiên. Cô ta nhìn tay cô. Tay nói nhiều hơn mặt.
An Nhiên không nhìn lại. Cô không có thời gian cho việc đó.
Nửa giờ sau, nhịp tim lão phu nhân ổn định. Thân nhiệt hạ. Hơi thở đều. Bà nằm đó, ngủ, mặt có chút hồng trở lại lần đầu tiên sau ba ngày sắc mặt bà không phải màu xám.
Bác sĩ gia đình đứng một bên. Ống truyền trong tay ông ta vẫn còn nguyên trong bao. Ông ta nhìn lọ thuốc bổ bị giật khỏi tủ đầu giường, nhìn mặt lão phu nhân, nhìn tờ giấy An Nhiên vừa viết. Ông ta mở miệng, ngậm lại. Không nói được gì.
An Nhiên với tay lấy một tờ giấy từ bàn, viết vài dòng. Nét chữ vội nhưng từng dòng rõ ràng. Cô ghi tên các thuốc phải ngưng, chế độ theo dõi ba ngày tới, nhiệt độ phòng, tần suất lau mát. Cô không viết tên mình.
Cô đặt tờ giấy lên tủ đầu giường, cạnh lọ thuốc bổ vừa bị giật.
Tiếng xe lao vào sân xé mưa.
Mọi người trong phòng đều nghe thấy. Bác sĩ ngước lên. Người hầu lùi một bước. Tô Miểu đặt khăn xuống.
An Nhiên không quay đầu. Cô vẫn nhìn tờ giấy trên tủ cân nhắc xem có thiếu dòng nào không. Có. Cô rút bút viết thêm một chữ: "theo dõi".
Tiếng bước chân từ cầu thang. Nhanh. Nặng. Không dừng.
Cánh cửa mở.
Mưa tràn vào một nhịp theo gió.
Lãnh Dạ đứng ở ngưỡng cửa, ướt sũng từ đầu đến chân. Áo sơ mi trắng dính vào người, lộ đường gân ở cánh tay, bả vai. Tóc ướt rũ xuống trán, nước mưa chảy từ thái dương xuống cằm. Anh vừa lái xe về trong mưa cửa xe mở ra là chạy thẳng, không ô, không dừng.
Anh dừng lại ở ngưỡng cửa.
Ba giây.
Anh nhìn mẹ mình. Bà thở đều. Mặt hồng. Nằm yên trên giường. Lần đầu trong nhiều tháng anh thấy mẹ mình ngủ ngon lông mày không nhíu, trán không nhăn. Nhịp thở của bà đều đến mức gần như lặng.
Rồi anh nhìn người ngồi cạnh giường.
Người phụ nữ ướt đến từng thớ áo. Tóc còn nhỏ nước xuống vai. Chân trần, quần dính vào chân. Tay cô đặt trên tờ giấy trắng vừa viết tờ giấy kê toa nằm cạnh lọ thuốc bổ bị giật khỏi tủ. Cô đưa lưng về phía anh, không quay đầu, như thể cô biết anh đứng đó nhưng không có gì để nói.
Ánh mắt anh không lạnh. Cũng không nóng.
Nó dao động.
Lần đầu tiên trong đời An Nhiên thấy ánh mắt của Lãnh Dạ dao động. Như một tấm kính vừa bị gõ từ phía trong một tiếng vang cực nhỏ, một vết nứt tinh vi, không ai thấy ngoại trừ người đang nhìn.
Người hầu trong phòng lùi hết vào góc. Bác sĩ đánh rơi ống nghe, tiếng cao su chạm thảm nghe như một cái thở dài. Tô Miểu tròn mắt cô ta giữ khăn trên tay, không nhúc nhích.
Lãnh Dạ siết nắm tay.
Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên. Cơ mặt anh cứng lại. Răng nanh hai cái nhô ra khỏi đường viền môi, sắc, dài, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ. Tai sói bạc bật lên khỏi tóc, lông tai dựng ngược, phản chiếu ánh đèn từ cửa sổ. Mắt anh chuyển từ nâu xám sang màu bạc sáng lạnh màu mắt sói thuần.
Hình sói lộ nửa.
Cả phòng nín thở.
Người hầu ôm khay nước lùi một bước dài, mặt cắt không còn giọt máu. Bác sĩ đánh rơi ống nghe lần nữa tiếng cao su chạm thảm, lần này nghe như một tiếng nấc. Lão Trần đứng ngoài hành lang, tay bám vào khung cửa, mắt nhìn xuống đất.
Lãnh Dạ đưa tay lên, nắm chặt mép cửa. Các đốt ngón tay trắng bệch. Móng tay bấu vào gỗ, để lại năm vết lõm trên sơn. Cơ thể anh run lên một cơn run ngắn, dữ dội rồi anh đè xuống.
Răng nanh rút vào, chậm, như thể chúng không muốn đi.
Tai sói run nhẹ một lần, cụp, rồi mất dưới tóc ướt. Màu mắt tối trở lại từ từ, như mực loãng trong nước, không đều, vài xung sáng bạc vẫn còn trước khi tắt hẳn.
Anh đứng yên thêm ba giây.
Tay vẫn bấu vào mép cửa. Hơi thở của anh nặng, phập phồng, như vừa chạy một quãng dài.
Người hầu cúi đầu. Bác sĩ quay mặt đi. Tô Miểu nhìn xuống khăn tay nhưng không phải. Cô ta nhìn xuống tay mình. Ngón tay cô ta hơi run. Cô ta giấu nó bằng cách siết khăn chặt hơn.
Lãnh Dạ buông tay khỏi mép cửa. Gỗ còn in dấu móng. Anh nhìn An Nhiên lần cuối. Ánh mắt đã tối trở lại, nhưng không bằng phẳng.
"Cô đừng tưởng như vậy là rửa sạch được."
Giọng anh khô. Từng chữ như tách rời nhau.
Anh quay lưng, bước ra hành lang. Tiếng bước chân xuống cầu thang, nhanh, không dừng. Mưa ngoài sân vẫn đều.
An Nhiên gấp tờ giấy ghi chú lại.
Cô đặt nó ngay ngắn trên tủ đầu giường, đè lên một góc bằng lọ thuốc bổ lọ thuốc vừa suýt giết chết chủ nhân của nó. Động tác chậm, chính xác. Cô không nhìn lại tờ giấy, không kiểm tra lại, biết mình đã viết đủ.
Cô không nhìn theo Lãnh Dạ.
Cô đứng dậy. Đầu gối đau vì cú ngã trên sàn hành lang. Cô không xoa.
Cô đi ra hành lang. Bộ đồ còn ướt, dính vào người, nặng, lạnh. Hành lang tầng hai sáng đèn trắng. Sàn đá lạnh dưới lòng bàn chân trần. Những giọt nước từ tóc cô rơi xuống, để lại một vệt dài trên sàn từ phòng lão phu nhân đến cuối hành lang, đi qua trước cửa phòng cô.
Cô dừng trước cửa phòng mình. Cửa mở. Người hầu canh cửa đã chạy đi đâu mất.
Cô bước vào, đóng cửa lại.
Trong phòng, bản sao kê vẫn nằm trên sàn, nơi cô để rơi khi nghe tiếng động. Đèn bàn vẫn sáng. Nước từ người cô nhỏ xuống tạo thành một vũng nhỏ cạnh bàn.
Cô cúi xuống nhặt bản sao kê, gấp lại, bỏ vào túi.
Cô ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn đánh mái ngói đều đều. Trong phòng lão phu nhân, tờ giấy ghi chú của cô nằm yên dưới lọ thuốc bổ mực viết tay, dòng chữ nghiêng đều, chưa khô hẳn.
Bà chưa tỉnh.
Bà chưa biết ai cứu mình.

