Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 6: Năm mươi vạn nước bẩn

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cửa phòng vừa mở, hai người hầu đã đứng sẵn hai bên.

"Lão phu nhân mời cô An xuống đại sảnh."

Không phải "mời". Họ đứng kẹp hai bên, đường đi chỉ còn một hướng. An Nhiên kéo khóa túi xách lên vai. Hành lang tầng hai im lặng khác thường. Người hầu đi ngang đều tránh mắt cô, cô là vết bẩn chưa kịp lau.

Cô chưa kịp buộc tóc. Tóc rối rơi qua vai. Áo sơ mi cô mặc là bộ định mặc đi việc, vạt áo còn chưa xếp thẳng. Hai người hầu nhìn thấy, nhưng không ai nói gì. Họ chỉ đi theo nhịp đều đặn, cùng tốc độ, cùng khoảng cách.

Cô đi giữa hai người. Đá lạnh dưới chân. Kim giây trên tường đếm nhịp. Một người hầu nữ ôm khay trà đứng nép vào lan can, để cô đi qua trước. Khay trà rung khẽ, hai chén sứ va vào nhau một tiếng chíp nhỏ, rồi im bặt. Cô gái ôm khay cúi thấp đầu, tóc mai rơi che nửa mặt.

An Nhiên không hỏi.

Cô chỉ nhớ cốc nước đêm qua vẫn còn trên bàn. Mặt nước phẳng lặng. Không ai đụng vào. Cô cũng không uống. Nước đứng đó, im lặng.

Hai người hầu đi sát hai bên. Không chạm vào cô. Cũng không để cô lệch hướng. Cầu thang xoắn xuống đại sảnh. Mỗi bước chân đều vang lên trên đá. An Nhiên đếm trong đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám.

Dưới chân, đá bóng loáng phản chiếu ánh đèn hành lang. Cô thấy bóng mình bị kẹp giữa hai bóng người hầu, bị dẫn đi về phía trước. Cô nhìn lên lan can tầng hai. Cửa phòng Lãnh Dạ đóng im. Cửa phòng Tô Miểu cũng đóng. Mọi người đều đã biết. Chỉ cô là người cuối cùng.

Không ai nói chuyện. Không ai ho. Không một tiếng chìa khóa va chạm. Hành lang sáng đèn nhưng im lặng, ngột ngạt.

Cô nhớ lại câu nói của Tô Miểu đêm qua. "Cô ta mưu đồ gì anh còn chưa rõ sao." Mười hai nhịp kim giây. Lãnh Dạ không đáp. Cô biết bẫy đang giăng. Nhưng cô không biết nó sập bằng cách nào.

Giờ cô biết rồi. Họ dẫn cô đi. Im lặng, lịch sự, không một tiếng reo hò.

Cô không sợ. Cô chỉ lạnh. Lạnh ở gan bàn chân. Ở đầu ngón tay. Ở chỗ sau gáy.

Đại sảnh rộng, nhưng không khí đã bị thu nhỏ lại.

Phu nhân Lãnh ngồi bàn chính. Tô Miểu đứng cạnh bà, khăn tay trong tay, mắt đỏ. Lão Trần cầm một tập giấy đứng ở mép bàn. Không có tộc nhân. Chỉ có người hầu hai bên, im lặng, cứng đờ.

An Nhiên dừng ở giữa sảnh.

Cùng một sảnh này, cách đây không lâu, bà ta từng ngồi đó thẩm cô, đánh giá từng đường nét đang chọn đồ. Lần này bố cục khác. Không có ghế cho cô. Không có trà mời. Cô đứng, họ ngồi. Cô ở giữa, họ vây quanh.

Ánh sáng từ cửa sổ cao chiếu xuống, chia sảnh thành hai nửa sáng tối. Cô đứng ngay ranh giới. Mặt đá dưới chân chuyển từ ấm sang lạnh.

Mùi trà trong sảnh còn đọng. Trà đắng, nguội. Trên bàn, bộ chén đĩa men xám xếp ngay ngắn, một cái chén ở cuối bàn có vết sứt nhỏ. Chén đó đối diện với vị trí cô đang đứng.

Cô để ý bốn góc sảnh đều có người hầu đứng. Không ai nhúc nhích. Họ đứng cứng đờ, chỉ có mắt là động. Mắt họ đều nhìn xuống.

Tô Miểu không nhìn cô. Cô ta chỉ nhìn xuống khăn tay, ngón tay se se góc vải. Khăn tay trắng, viền ren. Mắt cô ta đỏ, nhưng không sưng. Vừa đủ để người ta thấy cô ta khóc.

Lão Trần cúi đầu. Không ai trong sảnh nhìn thẳng vào mắt cô.

An Nhiên đặt túi xách xuống bên chân. Tiếng khóa túi chạm đá. Cô đứng thẳng. Hai tay để tự nhiên hai bên. Cô không bám víu vào mép bàn. Cũng không lui bước.

Phu nhân Lãnh nâng chén trà lên, uống một ngụm, đặt xuống. Tiếng sứ chạm đá nghe khô và ngắn.

"Cô An." Bà nói. "Lãnh gia nuôi cô mười năm. Cô trả lại bằng cách này?"

An Nhiên chưa kịp mở miệng, bà đã đứng dậy. Vạt áo dài của bà phất qua mép bàn, suýt đánh đổ chén trà.

Phu nhân Lãnh ném tập giấy xuống trước chân cô.

Giấy khô, góc cạnh cào qua mặt đá một tiếng ngắn.

"Năm mươi vạn. Chuyển từ tài khoản phụ của Lãnh gia vào tài khoản mang tên cô. Ba ngày trước."

Bà đứng thẳng. Tai sói bạc lộ ra dưới chân tóc. Lông tai hơi cử động, phản chiếu ánh đèn chùm.

"Người thường đúng là người thường. Mười năm trước một con, mười năm sau một con."

An Nhiên cúi xuống. Ngón tay cô chạm vào góc giấy, lật từng trang. Cô đọc rất chậm, không phải vì hoảng, mà đang đếm từng dòng tìm kẽ hở. Tên tài khoản nhận đúng là tên cô. Số tài khoản thì cô chưa từng thấy.

Năm mươi vạn. Ba ngày trước.

Cô không nhớ mình từng đi ngân hàng. Cũng không nhớ mình ký bất kỳ giấy tờ nào. Ba ngày trước cô ở đâu? Cô đang nghĩ. Cô đếm ngược. Ba ngày trước là buổi sáng thứ Bảy. Cô ở phòng thí nghiệm. Có camera an ninh. Có người đồng nghiệp.

Tài khoản mang tên cô. Số tài khoản lạ. Số tiền năm mươi vạn chuyển từ tài khoản phụ Lãnh gia.

Cô lật tiếp. Trang cuối có dòng chữ "ngày mở tài khoản". Không đọc to. Chỉ ghi nhớ vị trí con số. Giấy in rõ nét, mực đen, con dấu ngân hàng ở góc trên. Mọi thứ đều nhìn qua thật.

Cô đặt ngón tay lên dòng chuyển khoản. Năm mươi vạn. Một con số tròn, đẹp, dễ nhớ. Quá tròn. Quá đẹp. Quá dễ nhớ. Ai đó đã cố tình chọn nó để người ta không quên.

"Tài khoản này không phải của tôi." Cô ngẩng đầu. "Tôi yêu cầu tra sao kê gốc từ ngân hàng, và giấy tờ mở tài khoản. Chữ ký mở tài khoản sẽ chứng minh."

Phu nhân Lãnh cười lạnh.

"Tra? Cô tưởng đây là tòa án của người thường?"

Bà đi một vòng quanh cô, mỗi bước chân đều đặn trên đá. Tai sói bạc lấp lánh dưới đèn chùm. Mỗi bước chân nghe rõ trên đá.

"Ở Lãnh gia, bằng chứng đã nói. Cô muốn biện minh, cô lên giới luật đường mà biện."

An Nhiên nắm chặt tập giấy. Góc giấy cắt vào lòng bàn tay.

"Nếu bà không tra," cô nói, "thì ít nhất hãy đối chiếu chữ ký. Một dòng sao kê không đủ kết tội ai."

"Cô nghĩ cô còn tư cách đòi hỏi?"

"Tôi nghĩ tôi còn tư cách là người bị vu oan."

Phu nhân Lãnh dừng bước. Ánh mắt bà lạnh đến mức không còn giận nữa. Bà nhìn cô lạnh đến tận xương.

"Vu oan?" Bà lặp lại. "Lãnh gia có bao giờ cần vu oan một con người thường?"

"Vậy bà sợ gì phải đối chiếu chữ ký?"

Phu nhân Lãnh siết chặt tay. Khớp ngón tay trắng bệch.

"Cô đang thách thức tôi?"

"Tôi đang yêu cầu quyền tối thiểu của một người bị buộc tội."

"Quyền?" Bà cười lần nữa, ngắn hơn, lạnh hơn. "Cô nghĩ cô có quyền gì ở đây?"

"Tôi nghĩ tôi có quyền không bị kết án bởi một tờ giấy in sẵn."

Phu nhân Lãnh quay sang lão Trần.

"Cô ta nói nhiều quá."

Lão Trần cúi đầu sâu hơn, không đáp.

An Nhiên nhìn xuống tập giấy trong tay. Giấy in rõ nét. Mực đen. Con dấu ngân hàng ở góc trên. Nhìn qua thì thật. Nhưng nó không thể là thật.

"Bà có thể gọi ngân hàng." Cô nói. "Một cuộc điện thoại. Mười phút. Tôi sẽ biết mình có phạm tội hay không."

"Cô muốn tôi điện thoại?" Phu nhân Lãnh hỏi. "Cô muốn tôi làm trò trước mặt nhân viên ngân hàng?"

"Tôi muốn sự thật."

"Sự thật?" Bà chỉ vào tập giấy. "Sự thật đang nằm dưới chân cô."

"Dì."

Tô Miểu lên tiếng. Giọng cô ta nhỏ, vừa khóc xong.

"Hay là thôi... em sợ chuyện lớn ảnh hưởng thanh danh tộc. Dù sao cũng là người trong nhà."

Cô ta vẫn không nhìn An Nhiên. Khăn tay che nửa miệng. Ngón tay run run. Giọng cô ta ngọt, nhẹ, dính vào tai.

"Nếu đưa lên giới luật đường, ngoại nhân biết được, Lãnh gia cũng mất mặt."

"Cô An nhìn cũng không giống người như vậy..." Tô Miểu nói thêm, rồi lập tức im bặt, dùng khăn tay che miệng.

Phu nhân Lãnh quay sang Tô Miểu, rồi quay lại An Nhiên.

"Không giống?" Bà hỏi. "Cô Miểu, con còn non. Kẻ nào dám động vào tiền của Lãnh gia, người đó không còn là người trong nhà nữa."

"Thanh danh tộc?" Bà lặp lại. "Chính vì thanh danh tộc, nên mới phải xử."

Bà vung tay.

"Đưa cô ta lên giới luật đường."

Hai người hầu bước lên. An Nhiên lùi nửa bước, lưng chạm vào mép bàn sau lưng. Không còn đường lùi. Bàn lạnh. Đá lạnh. Không khí trong sảnh bị hút cạn.

Cô nắm chặt tập giấy trong tay. Gân xanh nổi trên mu bàn tay.

"Tôi không đi." Cô nói. "Không có lệnh chính thức, không có chữ ký tộc trưởng, bà không thể đưa tôi lên giới luật đường."

Phu nhân Lãnh nheo mắt.

"Cô biết nhiều về quy củ Lãnh gia nhỉ?"

"Tôi biết đủ để không đi chết oan."

Bà ta bật cười. Tiếng cười ngắn, khô, không có nhiệt độ.

"Được. Cô không đi. Tôi sẽ cho người đến đây."

Bà quay sang lão Trần.

"Gọi giới luật đường."

Đúng lúc đó, tiếng xe ngoài sân dừng.

Lãnh Dạ bước vào đại sảnh.

Ánh mắt anh quét một vòng: bản sao kê trên bàn, mắt đỏ của Tô Miểu, mặt lạnh của mẹ. An Nhiên đứng giữa sảnh, hai người hầu đang áp sát.

Anh mặc áo sơ mi đen, cổ áo hơi mở. Giày da còn dính nước mưa. Anh vừa từ đâu về? Cô không biết. Cô cũng không còn quyền hỏi.

Tô Miểu bước tới, đưa tập giấy cho anh, nói khẽ vài câu.

"Dạ ca, dì đang rất tức giận. Em khuyên mãi không được."

Lãnh Dạ đọc.

Anh đứng yên rất lâu.

Cả sảnh chờ anh mở miệng. Kim giây trên tường vẫn đi. An Nhiên nghe rõ tiếng đồng hồ trong im lặng. Mỗi nhịp một giây. Mười nhịp. Mười hai nhịp. Mười lăm nhịp.

Anh đứng yên. Không gật. Không lắc. Cũng không thở dài. Cả sảnh không ai dám thở mạnh.

Gió từ cửa sổ lùa vào, làm rung khăn tay trong tay Tô Miểu.

An Nhiên nhìn anh. Cô muốn đưa tập giấy trong tay cho anh xem, chỉ vào dòng số tài khoản lạ, nói rằng cô chưa từng mở tài khoản này.

Nhưng anh không nhìn cô.

Anh nhìn cô lần đầu trong chương.

"Quả nhiên tôi không nhìn lầm cô."

Sáu chữ.

Có thứ gì đó rơi xuống trong ngực cô. Không đau. Chỉ trống. Căn phòng vừa bị dỡ hết đồ.

Anh quay sang phu nhân Lãnh: "Giới luật đường không cần. Chuyện nhà, đóng cửa xử. Từ hôm nay, cô ta không được ra khỏi tổng trạch."

Rồi anh đi thẳng lên lầu, không nghe An Nhiên nói một câu.

Cô mở miệng. Cổ họng khô. Không có âm thanh nào ra ngoài.

Không "cô ta không phải người như vậy". Không "đừng nói chuyện này nữa". Không một tiếng động thay lời.

Hai người hầu dẫn cô lên lầu. Lần này không cần ép. Cô tự đi.

Điện thoại trong túi bị lấy đi. Tô Miểu đứng cạnh cầu thang, nhận lệnh "tạm giữ" bằng giọng nhẹ.

"Cô An, xin cô hợp tác."

Cô không phản kháng. Phản kháng bây giờ chỉ là thêm một lớp tội.

Cửa phòng ngủ nhỏ đóng lại. Bên ngoài có tiếng bước chân dừng lại. Một người canh.

An Nhiên đứng giữa phòng. Đèn bàn chưa bật. Cửa sổ hé một khe, gió đêm lùa vào, mang theo mùi cỏ sau mưa. Cô tháo túi xách, đặt lên bàn. Tay cô không run. Chỉ hơi lạnh.

Cô nhìn cửa. Khóa đã bị lật từ bên ngoài. Cô thử xoay nắm đấm. Không nhúc nhích. Tiếng kim loại va vào nhau khô khan. Bên ngoài, người canh ho khẽ một tiếng.

Cô không khóc.

Cô mở túi xách. Bản sao kê vẫn nằm trong ngăn kéo khóa. Cô đã giữ lại khi cúi nhặt. Lúc đó cô chỉ nghĩ: nếu họ giữ bản chính, cô cần một bản sao. Không ngờ đó là con bài duy nhất còn lại.

Cô ngồi ở bàn, bật đèn bàn. Ánh vàng nhạt rọi xuống tập giấy.

Cô mở ngăn khóa dưới cùng. Bút ký của mẹ vẫn nằm đó. Cô không mở ra. Chỉ đặt tay lên nắp ngăn, ba giây, rồi rút ra.

Bản sao kê trải trên mặt bàn. Cô lấy ngón tay cái đặt lên dòng "ngày mở tài khoản".

Móng tay cô cào nhẹ một vòng quanh con số. Cô nhìn lâu hơn, đọc lại dòng chuyển tiền, dòng số dư, dòng phí giao dịch. Mọi con số đều sạch, đều đúng, đều giả.

Cô để tập giấy nằm yên dưới ánh đèn. Góc giấy hơi cong vì đã bị ném xuống đất.

Tiếng thở của người canh ngoài cửa nhẹ, đều, dậy bất cứ lúc nào.

Cô lấy bút bi từ hộp bút trên bàn. Mực còn đầy. Định viết gì đó lên giấy nháp, rồi lại thôi. Giấy nháp cũng có thể bị lục soát. Chỉ cần nhớ.

Ngoài cửa sổ, tổng trạch tắt đèn từng tầng. Tiếng bước chân canh gác ngoài cửa đều đặn, chậm, giống kim giây đếm ngược.

Cô nhìn con số đã bị khoanh. Móng tay cô còn đặt trên đó, chưa rút đi. Ánh đèn bàn hắt lên góc giấy cong, tạo một bóng nhỏ sẫm lại.

Cửa phòng khóa. Điện thoại mất. Tự do bị tước.

Nhưng bản sao kê còn đây. Ngày mở tài khoản còn đây. Và cô còn đây, ngồi dưới ánh đèn bàn, đếm từng nhịp thở của kẻ canh cửa bên ngoài.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 6: Năm mươi vạn nước bẩn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Năm mươi vạn nước bẩn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...