Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 11: Sự thật đến muộn một ngày

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng năm giờ. Thư phòng tổng trạch.

Căn phòng từng cấm cô vào suốt hai tháng. Đêm qua, người ra lệnh cấm ngồi trong đó cả một đêm.

Ngọn đèn bàn chiếu một vùng sáng trên mặt gỗ óc chó. Cạnh đèn, bản thỏa thuận ly hôn mở nguyên trang. Dòng điều hai, chỗ ghi "từ bỏ toàn bộ tài sản chung và quyền yêu cầu bồi thường", mép giấy bị gí nhàu, vết trắng in sâu theo ngón tay.

Tờ giấy ấy, tối qua anh không buông.

Đến khi đèn sân tắt hết, đến khi mưa phùn lướt qua cửa sổ, đến khi người hầu thay ca đi ngang hành lang rồi im lặng, anh vẫn giữ nó trong tay. Đọc đi đọc lại dòng điều hai qua nếp nhăn.

"Từ bỏ toàn bộ tài sản chung..."

Một kẻ mưu tài, ra đi không lấy một xu?

Câu hỏi đó quay vòng trong đầu anh suốt đêm. Không xua được.

Năm giờ sáng, anh đặt tờ giấy xuống cạnh đèn. Năm giờ rưỡi, anh bấm chuông bàn.

Ngoài cửa, lão Trần đứng đợi từ trước đó. Khay cà phê trên tay ông đã nguội. Ông không gõ, không rời, chỉ đứng theo cách của một người hầu kỳ cựu biết chủ mình chưa muốn mở cửa.

Anh gọi:

"Báo Lãnh Viêm."

"Vâng, thưa thiếu gia."

Ông đặt khay xuống bệ, trả lời bằng giọng thường được dùng khi nhận một lệnh đã đợi lâu. Bước chân ông đi xa dần xuống hành lang, đều, không nhanh hơn, không chậm lại.

---

Mười phút sau, Lãnh Viêm vào.

Quan tình báo của tộc. Người làm hai việc: tra và im. Suốt mười năm, chưa lần nào Lãnh Dạ phái bộ máy này đi tra một phán quyết của chính mình. Hôm nay là lần đầu.

Lãnh Viêm đặt lên bàn một tập hồ sơ mỏng.

Mỏng vì kết luận chỉ có một chiều.

"Ba ngày. Tra xong."

Lãnh Dạ không mở ngay. Anh nhìn tập hồ sơ một lúc. Bìa giấy trắng, không đề tên. Của anh hay của cô, anh còn chưa biết trước khi mở.

Anh mở trang đầu.

Chữ in đều, khô, không một lời thừa:

*Tài khoản nhận năm mươi vạn được mở bằng giấy tờ giả. Chữ ký lúc mở không khớp chữ ký của An Nhiên. Ngân hàng đối chiếu xong. Tài khoản không phải do cô ấy đứng tên mở.*

Anh lật trang.

"Ai đứng tên mở?" Anh hỏi.

"Người làm thuê. Nhận công qua một tài khoản phụ, nhận xong thì đóng. Mất dấu sau một lần rút mặt."

Một nhịp.

"Bao lâu trước khi tôi nhận được sao kê?"

Lãnh Viêm không trả lời ngay. Ông nhìn anh một cái, cái nhìn ngắn của người biết chủ mình đang hỏi để làm gì, rồi chọn cách trả lời khô nhất:

"Hai ngày."

Tờ sao kê đến tay anh hai ngày sau khi vụ việc xảy ra. Còn cô bị tạm giữ điện thoại, bị đưa ra giữa sảnh, bị đọc từng dòng tội trước bốn mươi người. Người sắp thời gian đó biết rất rõ anh sẽ cầm tờ sao kê lúc nào, và anh sẽ tức với ai.

"Ngày mở tài khoản," Lãnh Viêm nói, giọng khô, "trùng đúng ngày tiệc gia tộc tháng trước."

Anh dừng tay.

"Hôm đó cô An ở tổng trạch từ trưa đến tối," Lãnh Viêm nói chậm lại. "Bốn mươi tộc nhân chứng kiến. Cô ấy không thể đến ngân hàng."

Ngày mở tài khoản.

Anh nhớ lại tờ sao kê đêm đó. Cái khoanh tròn bằng móng tay. Cái ngày được gạch vòng chỗ. Đêm đó cô ngồi đối diện anh, mặt bình tĩnh, đọc từng dòng. Anh chỉ thấy một người cố giãy giụa. Bây giờ, dưới ánh đèn năm giờ sáng, anh đọc ra thứ cô muốn anh đọc từ đêm đó.

Cái ngày cô không thể có mặt ở ngân hàng, vì cô đang ngồi trước mặt bốn mươi người, rót trà theo cái lệ cũ bịa ra.

Lãnh Dạ lật trang hai.

"Nguồn chuyển năm mươi vạn," Lãnh Viêm nói, "là tài khoản phụ của Lãnh gia. Quyền thao tác nguồn chuyển đó nằm trong tay nội vụ tổng trạch."

Anh không nói tên. Chỉ đặt thêm một tờ nữa lên bàn.

Sao kê rửa tiền. Năm mươi vạn chạy một vòng ba tài khoản trung gian, đổ về một tài khoản chi nhánh. Chủ tài khoản họ Tô.

Lãnh Dạ nhìn ba chữ họ cuối dòng sao kê rất lâu.

Căn phòng không ai nói gì. Lãnh Viêm không nói. Quan tình báo chỉ trình bằng chứng, cái tên để người ngồi ở bàn tự đọc. Và anh đọc được nó.

Anh lật trang tiếp.

"Email qua lại với Trần Viễn," Lãnh Viêm nói. "Địa chỉ được tạo từ máy tính công của tổng trạch. Xóa vào thùng rác bằng tay, không đi qua máy chủ thư ngoài. Nhật ký máy chủ không có bản ghi nhận thực."

Lãnh Dạ ngừng tay giữa vùng sáng đèn.

Câu cô nói ở phiên thẩm tra hôm đó, khi đơn trên tay anh còn nguyên:

"Tra nhật ký máy chủ thư là rõ ai tạo ra địa chỉ này. Tôi yêu cầu tra."

Cô đã chỉ đúng đường. Anh không nghe hết câu đã xé đơn.

Mười giây. Anh ngồi im giữa hồ sơ, đèn vàng, ngoài cửa sổ thành phố vừa thức. Có thứ gì đó nứt ra trong lòng anh. Không có tiếng rách. Chỉ có tiếng kim giây.

Trang cuối.

"Kẻ trộm bút ký đang giữ trong tổng trạch, khai," Lãnh Viêm đọc. "Nhận lệnh qua một trung gian. Tiền công chuyển từ tài khoản liên quan Trần Viễn, phó nghiên cứu viên của viện. Hắn xác nhận thêm: cuốn sổ hắn trộm được, từng trang đều trắng trơn, không một chữ."

Lãnh Viêm ngẩng đầu nhìn thẳng anh.

"Cuốn sổ đang tạm giữ trong nhà là giả. Bút ký thật, nếu có, chưa từng rời tay cô An."

Ba vết oan.

Năm mươi vạn. Email. Bút ký.

Ba mảnh tội anh đóng đinh lên người cô trong ba tháng, bằng ba lần chọn tin người khác. Cùng sụp đổ một lúc, cùng một tiếng, trong một căn phòng năm giờ sáng.

Lãnh Dạ gập hồ sơ lại. Đặt lên bàn, bên cạnh bản thỏa thuận ly hôn nhàu góc.

Cùng một mặt bàn, hai tập giấy. Một tờ anh đã ký để cô đi. Một tờ chứng minh anh đã đuổi oan một người không có tội.

---

Chuông điện thoại bàn.

Lão Trần. Giọng lúng túng, ông ít khi lúng túng:

"Thiếu gia... tin từ viện nghiên cứu."

Lãnh Dạ không nói.

"Đề tài của cô An. Cô ấy tự đăng ký lên quỹ quốc gia từ hai tháng trước, thẩm định hai vòng, vừa được duyệt. Dự án trọng điểm quốc gia."

Một nhịp.

"Ban giám khảo gọi cô ấy là thiên tài mười năm mới có một. Báo Vân Thành đăng ngay buổi họp báo sáng nay. Cả viện đang vây quanh cô ấy."

Lão Trần dừng một nhịp rồi nói tiếp:

"Giám đốc viện có điện hỏi nhà ta, có phải Lãnh gia từng nhận hồ sơ của cô An không. Ông ấy... nghe được tin ở phiên thẩm tra."

Lãnh Dạ không trả lời được câu đó.

Hai tháng trước.

Cô nộp hồ sơ từ hai tháng trước. Trong thời gian cô bị cấm túc, bị tạm giữ điện thoại, bị cả nhà coi là kẻ mưu đồ. Cô đăng ký đường quỹ quốc gia một mình. Không qua tay ai. Không lấy một xu của nhà này.

Đơn anh xé ở phiên thẩm tra là đơn xin nghiên cứu từ Lãnh gia. Đường quỹ quốc gia cô đi riêng. Anh không biết. Không ai biết.

Lãnh Dạ đặt điện thoại xuống. Đứng dậy.

Anh đi. Không biết mình đi đâu.

---

Anh dừng lại trước cửa căn phòng ngủ nhỏ cuối hành lang tầng hai.

Căn phòng quản gia xếp cho người vợ mới ngày cô vào cửa. Căn phòng nhỏ nhất tổng trạch, xa nhất khỏi phòng anh. Anh chưa mấy khi chú ý đến nó. Hôm nay anh đứng trước cửa nó.

Đẩy cửa.

Giường trải ga thẳng, không một vết nhăn. Trên giường, quần áo lễ phục Lãnh gia mua, một đôi bông tai lão phu nhân tặng ngày cưới, một chiếc khăn lụa. Xếp thẳng hàng, như bưng một mâm trả lại.

Cạnh cửa sổ, một chậu thanh thảo phơi héo. Nước trong chậu cạn gần đáy. Cô tưới nó mỗi sáng, anh biết vì lão Trần kể. Mấy ngày không ai tưới, chậu héo từ ngọn.

Ngăn kéo dưới cùng của bàn viết mở ra một nửa. Rỗng.

Ngăn từng giữ bút ký thật. Cô đã đưa nó đi.

Cuốn sổ đang nằm trong phòng anh, thứ anh thu giữ và bảo vệ suốt mấy ngày qua, trắng trơn. Của cô thì đã đi.

Căn phòng không còn mùi của cô.

Anh đứng giữa căn phòng trống. Rèm không động. Gió ở đâu đó, không vào đây.

---

Bản năng khắc ấn bùng lên. Lần này anh không đè.

Anh nghe thấy nó dâng lên từ cả đêm nay. Tai sói bạc bật ra hai bên đầu, răng nanh dài đâm xuống lợi, mắt xám bạc sáng lạnh. Anh thở nặng, đứng giữa phòng cô từng ngủ.

Lần này anh không siết nắm đè xuống. Lần này anh không chối.

Hình sói lộ trọn vẹn. Lần đầu sau hai tháng nén ép, anh đứng đó, để nó hiện ra, và không kéo nó về.

Móng vuốt cào xuống lan can giường. Gỗ bị xé ra năm vết sâu, thẳng, lõi trắng hở.

Bản năng của loài sói từ lâu đã nhận cô. Từ cái đêm đầu tiên trong căn phòng này, từ khi cô ngồi ở bàn đối diện, từng điều gia quy cô đọc ra bằng chính khế ước. Anh phủ nhận nó suốt hai tháng. Khắc ấn càng nhận cô, anh càng đẩy cô đi xa.

Giờ nó gọi. Căn phòng không còn ai để gọi nữa.

---

Anh lao xuống cầu thang.

Nắng sáng đầy đại sảnh. Phu nhân Lãnh ngẩng đầu khỏi tách trà. Bà thấy con trai đi ngang, không nhận ra anh đang đi đâu. Bà để tách trà xuống.

Tô Miểu đứng dậy.

"Dạ ca!"

Anh không dừng.

"Anh đi đâu vậy?"

Anh không ngoảnh đầu. Cửa xe đóng sầm. Xe lao ra khỏi cổng.

Thành phố sáng chủ nhật, đường thưa. Anh lái qua từng khúc ngoặt, tay nắm vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Đèn đỏ. Một người phụ nữ khoác áo trắng, tóc buộc cao, bước nhanh trên vỉa hè. Anh nhìn theo đến khi cô ta khuất khỏi tầm mắt. Đèn xanh lại. Xe sau bấm còi. Anh ngồi nguyên trong khoảnh khắc rồi mới nhấn ga.

Sau lưng, trong đại sảnh, một người gọi và không nhận được một câu đáp. Lần đầu tiên.

---

Cổng viện nghiên cứu di truyền quốc gia.

Nắng trưa. Đèn flash lóe liên tục.

An Nhiên đứng giữa vòng phóng viên. Áo khoác trắng, tóc buộc cao. Tấm biển trước cổng: "Gen bán huyết, dự án trọng điểm quốc gia."

Lãnh Dạ dừng xe ở rìa đám đông. Cách cô mười mét.

Lần đầu anh thấy cô trong thế giới của cô. Cô không phải món hàng cầm nợ của nhà này. Cái phán xét "kẻ mưu tài" đã bị cô để lại ở mặt bàn ký ly hôn. Ở đây, cô là người cả dãy phóng viên chen nhau nghe nói.

Cô đang trả lời một câu hỏi. Giọng đều. Mặt không một nếp nhăn.

Cô ngẩng đầu.

Ánh mắt cô quét qua đám đông. Bắt được anh.

Một giây.

Mười mét. Một dãy người chen giữa hai người.

Mặt cô không đổi. Mắt cô không lay. Cô nhìn anh như nhìn một người xa lạ đứng nhầm chỗ, một người không thuộc về nơi đây.

Có người phóng viên nghiêng đầu, toan hỏi cô có quen người ngoài rìa kia không. Cô không để anh ta kịp cất lời.

"Câu hỏi tiếp theo," cô nói, hướng sang dãy máy quay bên kia.

Cô không nhìn thêm lần nào.

Không một gợn trên mặt. Không một chữ cho anh.

Lãnh Dạ đứng nguyên ở rìa.

Sự thật đến muộn một ngày.

Một ngày đủ để cô nhìn anh như nhìn người xa lạ. Không còn ánh mắt người đã yêu. Không còn ánh mắt người đã oán. Chỉ còn ánh mắt của người đã buông.

Anh đứng nguyên ngoài rìa đám đông. Phóng viên vẫn vây quanh cô. Mười mét. Một dãy máy ảnh giữa. Cô không nhìn thêm lần nào.

Hình sói đã thu vào. Anh biết trong ngực vẫn còn nó, gặm nhấm một thứ đã mất.

Anh quay người. Bước vào giữa dòng người đang cuộn. Không ai để ý. Đúng một người xa lạ đứng nhầm chỗ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 11: Sự thật đến muộn một ngày

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11: Sự thật đến muộn một ngày
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...