Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 12: Biển số nhà mới

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày sau cái nhìn ở cổng viện.

Tấm biển kia vẫn dựng trước cổng: "Gen bán huyết, dự án trọng điểm quốc gia." Sáng nay có một tấm biển khác, nhỏ hơn, do chính tay cô mang đến.

---

Con phố sau viện. Căn hộ hai tầng, gạch cũ, hàng hiên hẹp. Tầng một mở mặt tiền kính, tầng hai vài khung cửa sổ chớp.

An Nhiên đứng trước cửa. Chủ nhà là bà cụ đeo kính, đưa hợp đồng kèm bút. Cô rút chiếc thẻ nhựa từ túi áo trắng, thẻ tiền thưởng dự án. Tấm thẻ từng trả khoản nợ đầu năm trăm ngàn ngày ở lễ cưới, đưa cô ra khỏi Lãnh gia một cách danh chính ngôn thuận. Hôm nay nó trả tiền thuê ba tháng.

"Chị là người được dự án ấy?" Bà cụ nhìn cô, nhìn lại người áo trắng trên màn hình ti vi tối qua.

"Vâng."

Cô ký. Nét chữ không tẩy. Không phải khế ước. Không phải thỏa thuận ly hôn. Là mái nhà của cô.

Chìa khóa rơi vào lòng bàn tay, hai chìa, còn ấm.

Tầng một để làm phòng thí nghiệm. Cô đẩy cửa kính, mở hết ba khung cửa sổ cho gió qua. Sàn gỗ cũ kêu hai ba tiếng dưới chân. Góc trong có một bàn gỗ dài, một kệ sắt ba tầng, một ổ điện cũ nhiều dây. Cô ghi từng thứ vào điện thoại: thước, băng keo, bóng đèn tuýp, một cây sạc pin kéo dài.

Ở nhà Lãnh gia ba tháng, cô quen xếp thứ theo trật tự tuyệt đối, khóa lại. Căn nhà này không có ngăn nào để khóa. Chỉ có một tấm biển ngoài cửa sắp được treo lên.

---

Buổi sáng còn lại làm việc. Lau sàn, lau kính, bưng từng thùng sách lên tầng hai. Kệ sách cũ cắm xuống, ba chân nghiêng, cô kê một con bài đóng mỏng vào chân khuỵu cho nó thẳng. Quạt bàn bật thử, cánh quay có tiếng, cô vặn nhỏ lại. Đến khi nắng lên đỉnh đầu, cô ghé tiệm sơn cuối phố.

Mua tấm gỗ, mua lon sơn trắng, mua một cây cọ và bốn con đinh. Chủ tiệm là anh trai trẻ, ngó vào tấm gỗ: "Sơn hai hàng chữ?" Cô ghi vào mảnh giấy hai dòng, đẩy qua cho anh ta xem, không nói thêm.

Tấm gỗ nhỏ mang về. Sơn trắng, hai hàng chữ đen.

Cô dựng thang trước cửa, treo biển lên hai cái đinh đã bắt sẵn. Hàng trên: "Nhóm nghiên cứu gen bán huyết." Hàng dưới, đóng thêm một dòng nhỏ: "Cho những đứa trẻ không ai muốn."

Mặt chữ thẳng. Đinh không lệch.

Cô bước xuống thang. Đặt thang dựa vào tường. Nắng trưa chiếu đầy mặt tiền. Cô đứng dưới tấm biển, ngẩng đầu nhìn.

Một góc trời trên nóc nhà mới thuộc về cô.

Ba tháng trước cũng có một lần ngẩng đầu, ngoài cổng Lãnh gia. Hôm đó cô nhìn bầu trời không có gì để nhìn. Hôm nay có chữ của cô trên tường.

Phía đầu phố, một tiếng còi xe.

---

Xe tải nhỏ màu cam dừng trước cửa. Lâm Hiểu Mạn nhảy xuống, áo khoác phòng thí nghiệm nhăn nhúm, tóc ngắn rối, lúm đồng tiền sáng cả nửa khuôn mặt.

"Chị treo biển rồi thì em đến."

Cô ấy vỗ lên thành xe: máy ly tâm, tủ âm, bộ pipet, xếp gọn thành từng ngăn. Trên tay cô ấy cầm một tờ giấy, giơ lên khoe, giấy phép mượn dài hạn từ kho cũ của viện.

"Đơn xin chuyển công tác em nộp sáng nay. Viện duyệt rồi. Từ mai em là người của nhóm này."

An Nhiên đứng nhìn xe, nhìn tờ giấy, nhìn lúm đồng tiền của bạn. Ba tháng trước, trong hành lang viện, đây là người duy nhất đứng về phía cô khi tin đề tài bị cướp lan ra. Cô nói:

"Vào khuân. Tủ âm nặng lắm."

Hai người chuyển thiết bị vào. Tủ âm nặng, phải lót một tấm ván mới trượt qua bậc cửa. Đặt xong lên kệ sắt, Hiểu Mạn đứng nhìn vòng quanh phòng, lau mồ hôi:

"Chỗ này sáng hơn phòng ba cũ của viện."

"Ừ." An Nhiên chỉ ổ điện: "Cắm máy ly tâm vào đây. Tủ âm kê sát tường."

Hiểu Mạn cắm điện, đứng lên, nói luôn, miệng nhanh hơn não:

"Chị biết chưa, Trần Viễn sáng nay bị tổ điều tra của viện triệu đàm. Đạo văn."

Cô ấy hạ giọng:

"Đề tài của chị được duyệt trọng điểm, ban giám khảo rà soát lại hồ sơ trùng. Hồ sơ của hắn, từng cụm dữ liệu đều là của chị. Không có một số liệu gốc nào do hắn làm ra. Nghe nói còn có thư nặc danh gửi kèm bằng chứng hắn câu kết người ngoài trộm tài liệu."

An Nhiên đang lau mặt bàn thí nghiệm. Khăn dừng lại. Cô lau tiếp.

"Chị không mừng à?" Hiểu Mạn tròn mắt. "Hắn cướp đề tài của chị, giờ hắn xong rồi!"

An Nhiên đặt khăn xuống cạnh bàn.

"Đề tài không phải của tôi. Là của mẹ tôi." Cô nhìn ra cửa sổ, ra con phố nắng trắng. "Hắn cướp được hồ sơ, không cướp được bút ký. Tôi đã nói từ hôm đó."

Cô cầm khăn lên, lau tiếp mặt bàn:

"Việc của hắn do viện xử. Việc của tôi là cái bàn này."

Hiểu Mạn im một lúc. Cô ấy cúi xuống bê tủ âm, lầm bầm:

"Em hiểu rồi."

---

Buổi trưa. Phòng thí nghiệm tầng một dọn xong: bàn làm việc kê sát cửa kính, kệ thiết bị đặt góc trong, dây điện gọn từng cuộn.

An Nhiên mở vali ở góc phòng. Cô lấy ra cuốn sổ bọc vải xám.

Hiểu Mạn đang sắp pipet, ngẩng lên. Cô ấy là người đầu tiên nghe nói về cuốn bút ký này, từ ngày ở hành lang viện, bốn tháng trước. Đây là lần đầu thấy mặt nó.

"Để đây à?" Hiểu Mạn chỉ vào giá tài liệu giữa phòng.

"Ừ. Để đây."

Cuốn bút ký nằm trên giá, dưới ánh sáng từ cửa kính. Không ngăn khóa, không đáy vali, không mảnh vải quấn thêm.

Cô mở trang đầu. Cụm chữ quen thuộc: "Cho những đứa trẻ không ai muốn."

Cụm chữ ấy vừa được khắc lên tấm biển ngoài cửa.

Cô đặt cuốn sổ lên máy quét, quét từng trang. Tiếng máy đều đều. Từng trang giấy ngả vàng đi qua ánh đèn, nét bút của mẹ hiện lên, đi vào máy. Có một trang cô đã thuộc lòng, dòng đầu tiên mẹ ghi sau khi cô được nhận vào viện: "Con gái mẹ không cần bảo vệ. Cần một nơi đặt bàn làm việc." Số liệu lõi đi vào máy tính của nhóm, vào một thư mục mới, không tên mật mã nào cần nữa.

Từ "thứ phải giấu" thành "thứ được đặt ra ánh sáng".

Quét xong, cô gập sổ lại, đặt ngay ngắn về giá. Đứng nhìn cuốn sổ trên giá, cô nhớ ba lần khóa ngăn kéo trong ba tháng qua. Mỗi lần khóa đều chậm, đều dứt khoát. Lần này không có khóa. Chỉ có một cuốn sổ nằm dưới ánh nắng, cạnh kệ thiết bị, giữa một căn phòng do chính tay cô dựng lên.

Trưa. Con phố yên. Một chú mèo nằm trên nóc mái tôn, đuôi buông thõng xuống hàng hiên.

---

Ba giờ chiều. Một tiếng động cơ quen thuộc dừng trước cửa.

Hiểu Mạn nhìn ra cửa kính, giọng hụt: "Xe Lãnh thị."

An Nhiên không ngẩng đầu khỏi bản vẽ bố trí phòng thí nghiệm.

"Em ra tiếp. Nói tôi đang bận."

"Chị..." Hiểu Mạn nhìn cô.

"Đi đi."

Hiểu Mạn đi ra. Cửa kính khép lại. Tiếng bước chân trên sân, tiếng cửa ngoài mở, vài câu chào ngắn. Giọng của người cũ.

An Nhiên không nghe tiếp. Tay cô kẻ một đường thẳng trên bản vẽ.

Cửa kính phòng ngoài mở.

---

Lãnh Dạ bước vào.

Vét-tông, cà vạt xám, tay ôm một tập hồ sơ bìa cứng. Anh đứng giữa ngưỡng cửa, nhìn một vòng căn phòng: tấm biển ngoài hiên, kệ thiết bị mới, cuốn sổ vải xám trên giá. Ánh mắt anh dừng ở cuốn sổ một nhịp.

Anh bước tới bàn, đặt tập hồ sơ lên mặt gỗ.

"Dự án trọng điểm quốc gia cần kinh phí vận hành." Giọng anh đều. "Tập đoàn Lãnh thị muốn đầu tư. Thư ý định hợp tác, điều khoản do phía cô quyết."

Ngón tay anh đặt trên bìa hồ sơ, siết lại một nhịp, buông ra.

An Nhiên ngồi yên sau bàn. Cô nhìn tập hồ sơ. Nhìn ngón tay vừa rời khỏi nó. Cô đứng dậy.

Cô cầm tập hồ sơ, không mở, không nhìn vào bên trong.

Cô đi đến góc phòng. Chiếc máy hủy giấy mua sáng nay đứng đó, hộp mới, dây điện đã cắm sẵn.

Cô bật công tắc.

Motor rít lên.

Cô đưa tập hồ sơ vào máy, tờ đầu tiên. Tiếng giấy bị xé, chìm xuống. Tờ thứ hai. Tờ thứ ba.

Anh nhìn cô, từng tờ một, không lên tiếng.

Tờ cuối cùng mất hút vào máy. Giấy vụn rơi đầy khay.

Cô tắt máy. Tiếng motor ngừng, căn phòng trở lại im lặng. Cô quay lại, nhìn anh, giọng đều:

"Lãnh tổng, dự án của tôi không nhận đầu tư mang định kiến."

Một khoảng lặng.

Cô nói thêm, giọng bình thản:

"Ba tháng trong nhà anh, tôi học được một điều: giấy tờ do nhà anh đưa, đọc kỹ cũng không bằng không đọc."

Anh đứng yên. Tay anh buông thõng bên người. Cả căn phòng chỉ còn tiếng giấy vụn trong khay xếp lại xuống nhẹ.

Cô gật đầu một cái, kiểu chào xã giao. Cô quay người đi vào phòng trong, kéo cửa kính đóng lại.

Qua lớp kính, cô cúi xuống bàn làm việc. Tay cô đặt trên bản vẽ. Không nhìn ra ngoài một lần.

---

Lãnh Dạ đứng trước máy hủy giấy.

Trong khay, một mảnh giấy vụn còn sót hai chữ: "hợp tác".

Anh nhìn đống giấy vụn. Nhìn qua cửa kính, dáng cô cúi trên bàn, lưng thẳng, tóc buộc cao, không quay đầu.

Anh đứng rất lâu.

Ở góc phòng, Hiểu Mạn giả vờ lau pipet, không dám thở mạnh. Cô ấy thấy người đàn ông kia đứng yên trước máy hủy giấy, thấy bóng anh đổ dài trên nền gạch, thấy cánh tay anh khẽ nhúc nhích. Nhưng không.

Anh quay người.

Cửa kính mở, đóng. Tiếng bước chân qua sân. Cổng xe mở, tiếng động cơ nổ máy, xa dần.

Hiểu Mạn thở ra. Cô nhìn vào phòng trong: An Nhiên vẫn cúi trên bản vẽ, bút di chuyển đều, một đường thẳng dài, chưa dừng.

---

Sáu giờ tối. Phòng làm việc của Lãnh Dạ, tầng cao nhất tòa nhà Lãnh thị.

Trên bàn, bên phải, một tập hồ sơ mới. Bìa dày, dây buộc, mép giấy chưa mở. Trên nhãn dán, chữ viết tay một dòng: "Tô Miểu, toàn bộ bằng chứng."

Bên trái, một bản thư ý định hợp tác, bản sao thứ hai, đã soạn sẵn. Dòng điều khoản đầu tiên ghi chữ đậm: "Phương án tài chính do bên nhận đầu tư quyết định."

Anh ngồi xuống ghế, nhìn hai tập giấy.

Chiếc máy hủy giấy kia đã hủy bản thứ nhất. Bản thứ hai này, anh không đưa vào máy. Anh đặt tay lên bìa hồ sơ tên Tô Miểu, giữ nguyên một lúc, thu tay về.

Anh mở ngăn bàn, cất cả hai thứ vào đó.

Đóng ngăn lại. Khóa.

Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn. Một dãy phố xa xa, phía sau viện nghiên cứu, có một căn nhà hai tầng vừa sáng đèn.

Anh nhìn về hướng đó rất lâu.

Lần sau, anh sẽ không mang giấy tờ nữa.

Bạn đang ở chương mới nhất. Bấm để nhắc tác giả/dịch giả cập nhật chương tiếp theo.

Chương trước

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 12: Biển số nhà mới

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Biển số nhà mới
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...