Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 9: Đừng Gọi Chú, Tôi Chẳng Hơn Em Bao Nhiêu Tuổi
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Trong lòng Ôn Như Hứa nảy sinh một suy nghĩ táo bạo, có lẽ Diệp Giang không phải muốn chỉnh cô, mà là có ý đồ kia với cô, nhưng rất nhanh cô đã dẹp tan cái ý nghĩ hoang đường ấy.
Diệp Giang là nhân vật tầm cỡ nào chứ?
Đó là ngọn núi cao mà ngay cả Diệp Khai Lễ cũng phải ngước nhìn. Diệp Khai Lễ ở trường học đã là nhân vật phong vân rồi, một đại nhân vật khiến người ta kính sợ như Diệp Giang, sao có thể có hứng thú với một cô sinh viên đại học bình thường như cô được?
Dù đã phủ định suy đoán của mình, nhưng cô vẫn không dám lơ là, dẫu chỉ có một phần vạn khả năng, cô cũng phải tập trung mười hai phần tinh thần, thời khắc duy trì cảnh giác.
Thế là cả một buổi sáng, dây thần kinh của cô lúc nào cũng căng như dây đàn, mỗi lần Diệp Giang xuất hiện, cô lại tìm cớ né tránh, không phải ngắm mèo thì là uống nước, hoặc trốn vào nhà vệ sinh giả vờ đi vệ sinh. Suốt cả buổi sáng cô nơm nớp lo sợ như một chú thỏ trắng lạc vào hang sói, lúc nào cũng trong trạng thái kinh sợ, sắp bị dọa đến phát bệnh tim tới nơi.
Ôn Như Hứa trốn Diệp Giang cả một buổi sáng, đến trưa cuối cùng cũng không thể trốn được nữa, bởi vì phải ăn cơm trưa, lúc này cô buộc phải đối mặt với Diệp Giang.
Hai người ngồi đối diện nhau trước bàn ăn, Ôn Như Hứa thấm thía triệt để thế nào gọi là sống không bằng chết, hận không thể nổ tung tại chỗ.
Thử hỏi, ngồi cùng bàn ăn cơm với một người đàn ông âm trầm lạnh lùng, mà người đàn ông này lại còn là chú của bạn trai danh nghĩa của mình, ai có thể bình tĩnh cho được? Ai có thể nuốt trôi cơm?
Dù sao thì cô cũng chẳng thể nuốt nổi, không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Diệp Giang thần sắc điềm nhiên cầm đôi đũa đưa cho cô: “Ăn cơm.”
Ôn Như Hứa đưa tay nhận đũa, nhưng vì quá căng thẳng, tay cô run rẩy không cầm chắc khiến đôi đũa rơi xuống đất, phát ra một tiếng “tách” giòn tan.
Diệp Giang lại lấy một đôi đũa khác đưa cho cô, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói trầm thấp mang theo một tia trêu đùa: “Sợ tôi?”
Ôn Như Hứa xua tay lia lịa: “Không, không có.” Cô vội vàng đón lấy đũa, khẽ nói lời cảm ơn: “Cảm ơn chú.”
Cô cố ý gọi hắn là chú, chính là muốn nhấn mạnh vai vế giữa hai người.
Diệp Giang không nói gì, ánh mắt thâm sâu nhìn cô một cái, cầm một đôi đũa gõ mạnh xuống mặt bàn.
Trái tim Ôn Như Hứa run lên bần bật, cảm giác đôi đũa kia không phải gõ xuống bàn, mà là đang đâm thẳng vào tim cô.
Cô cắn môi, quyết định đánh liều thêm một lần nữa, mỉm cười hỏi: “Chú, khi nào thì Diệp Khai Lễ tan làm ạ?”
Diệp Giang nâng mắt, ánh nhìn sắc bén như dao: “Nhớ nó rồi à?”
Ôn Như Hứa làm sao có thể nhớ Diệp Khai Lễ được, trước ngày hôm nay, điều cô luôn nghĩ là làm sao để Diệp Khai Lễ ghét mình, làm sao để cắt đuôi được Diệp Khai Lễ?
Nhưng hiện tại, cô lại không thể không giả vờ thích Diệp Khai Lễ trước mặt Diệp Giang, thậm chí còn phải cố ý tỏ ra vẻ vô cùng nhớ nhung Diệp Khai Lễ.
Ngộ nhỡ Diệp Giang thực sự có ý đồ đó với cô, Diệp Khai Lễ chính là tấm bia đỡ đạn tốt nhất, nể mặt Diệp Khai Lễ, có lẽ Diệp Giang sẽ có phần kiêng dè.
Còn nếu Diệp Giang không có ý nghĩ đó với cô, thì lời nói dối này của cô cũng chẳng gây tổn hại cho bất kỳ ai.
Vì vậy cô thẹn thùng gật đầu, thừa nhận mình nhớ Diệp Khai Lễ.
Diệp Giang cụp mắt: “Hôm nay nó phải tăng ca, rất muộn mới về.”
Bàn tay cầm đũa của Ôn Như Hứa khẽ run rẩy: “Ồ.”
Diệp Giang không nói thêm lời nào, rũ mắt ăn cơm.
Ôn Như Hứa lại nuốt không trôi, cô hoàn toàn không có khẩu vị.
Diệp Giang đặt đũa xuống, rút một tờ khăn ăn lau miệng, sống lưng tựa ra sau, ánh mắt sắc sảo nhìn cô: “Em hiểu rõ về nó không?”
Tim Ôn Như Hứa thắt lại: “Chú hỏi vậy là có ý gì ạ?”
Diệp Giang khép hai ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn: “Đừng gọi chú, tôi chẳng hơn em bao nhiêu tuổi.”
Cũng chỉ hơn mười tuổi mà thôi.
Ôn Như Hứa mím môi, nhỏ giọng đáp: “Tôi là gọi theo Diệp Khai Lễ...”
Diệp Giang lạnh giọng cắt ngang lời cô: “Em đã gả cho nó đâu, không cần phải gọi theo nó.”
Hai má Ôn Như Hứa nóng bừng, ngượng ngùng cúi gằm đầu.
Diệp Giang ánh mắt thâm trầm nhìn cô một cái, hai tay đặt lên tay vịn xe lăn, đẩy xe rời đi.
Ôn Như Hứa đứng bật dậy: “Diệp tiên sinh, rốt cuộc anh có ý gì? Nếu anh chỉ là không muốn tôi ở bên Diệp Khai Lễ, vậy thì bây giờ tôi có thể đi ngay. Còn nếu như anh...”
Diệp Giang: “Em ăn cơm trước đi.”
-
Cả buổi chiều Ôn Như Hứa không hề nhìn thấy Diệp Giang, cô không biết hắn ra ngoài hay là cố ý không muốn gặp cô. Đáng lẽ cô phải cảm thấy nhẹ nhõm mới đúng, nhưng cô lại chẳng hề thấy nhẹ nhõm chút nào, tâm trạng trái lại càng thêm nặng trĩu.
Năm giờ rưỡi chiều, Diệp Giang lại xuất hiện ở phòng khách.
Ôn Như Hứa đang ngồi trên sofa nựng mèo, nghe thấy tiếng bánh xe lăn trượt tới liền ôm mèo đứng phắt dậy.
“Diệp, Diệp tiên sinh.” Cô cẩn trọng chào hỏi.
Diệp Giang xoay xe lăn trượt đến trước mặt cô, thần sắc điềm nhiên nhìn cô: “Ngồi xuống nói chuyện.”
Ôn Như Hứa cố nén nỗi sợ hãi ngồi xuống, nhưng chỉ dám ngồi mớm một chút ở mép ghế, ngồi ngay ngắn thẳng tắp như một đứa học sinh ngoan ngoãn.
Diệp Giang đưa tay vuốt ve chú mèo con trong lòng cô, giọng trầm thấp hỏi: “Đã từng nuôi mèo chưa?”
Ôn Như Hứa lắc đầu, thành thật trả lời: “Chưa ạ.”
Diệp Giang: “Tôi cũng chưa.”
Ôn Như Hứa: “...”
Diệp Giang thu tay về, đầu ngón tay như vô tình lướt qua chân cô.
Người Ôn Như Hứa khẽ run lên, chỉ thấy trên chân như có một luồng điện xẹt qua, tê tê rần rần, một loại xúc cảm kỳ lạ lan tỏa trong lòng. Cô ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Diệp Giang.
Diệp Giang mở rộng hai chân, đầu gối chân phải chống sát vào đùi cô, chân trái duỗi ra chắn trước mặt cô, khí chất vốn dĩ lạnh lùng cao ngạo bỗng chốc trở nên phóng đãng khôn cùng.
Ôn Như Hứa nhìn tư thế ngồi phóng túng ngỗ ngược của hắn, hai má bỗng nóng bừng một cách khó hiểu, vội vàng nghiêng đầu sang chỗ khác, không dám nhìn hắn nữa.
Diệp Giang thu chân trái về, gót chân chặn lại mũi dép của cô, ống quần buông rủ dán chặt vào cổ chân trắng nõn mảnh mai của cô. Gió thổi qua, ống quần đen cọ qua cọ lại trên cổ chân cô đầy ám muội.
Ôn Như Hứa sợ hãi tột cùng, bất an dịch người sâu vào trong sofa, cả người lún sâu vào đệm ghế, hai tay nắm chặt lấy mép sofa, cơ thể căng cứng như một cánh chim sợ cành cong.
Diệp Giang vươn tay tiếp tục vuốt ve chú mèo nhỏ trên đùi cô, bàn tay đến lớn bao trọn cả thân mèo, những ngón tay thon dài gãi nhẹ lên cổ mèo, cánh tay rắn rỏi khỏe khoắn như có như không cọ xát vào chân cô.
Tim Ôn Như Hứa đập thình thịch liên hồi, nhịp tim càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng dần dồn dập, gương mặt càng thêm đỏ ửng, đỏ lan từ mặt xuống tận cổ.
Mặc dù Diệp Giang không nói một câu nào, cũng không làm hành động gì quá phận, nhưng khí trường mạnh mẽ lạnh lẽo của hắn khiến cô sợ hãi. Ngoài khí trường ra, luồng hơi thở ngập tràn hormone nam tính toát ra từ người hắn cũng làm cô sợ sệt, vừa sợ vừa hoảng, đó là một nỗi hoảng loạn vô cùng xa lạ và khó tả bằng lời.
“Diệp, Diệp tiên sinh.” Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, một tay đè lên tay hắn, “Diệp tiên sinh, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Cánh tay Diệp Giang hạ xuống, trực tiếp gác lên chân cô, khuỷu tay chống lên đầu gối cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô: “Em thấy sao?”
Tim Ôn Như Hứa nảy lên dữ dội, đôi mắt ươn ướt đỏ hoe nhìn hắn, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng của Diệp Khai Lễ.
Ôn Như Hứa sợ tới mức vội vàng đứng bật dậy, chạy nhanh ra ngoài.
Diệp Khai Lễ thấy cô bình an vô sự liền thở phào nhẹ nhõm, một tay kéo lấy tay cô: “Hứa Hứa.”
Nếu là bình thường, Ôn Như Hứa đã sớm hất tay gã ra rồi, nhưng lần này cô lại nắm chặt lấy tay gã, giữ chặt không buông, ánh mắt bất an nhìn gã.
Diệp Khai Lễ xoa đầu cô, đè nén cơn giận trong mắt xuống: “Đừng sợ, chẳng phải tôi đã về rồi sao?”
Giọng Ôn Như Hứa mang theo một tia nghẹn ngào: “Diệp Khai Lễ, anh đưa tôi về trư...”
Cô chưa nói hết câu, quản gia Trịnh đã bước ra: “Tôn thiếu gia, Tam gia bảo cậu lên thư phòng của ngài ấy.”
Diệp Khai Lễ buông tay Ôn Như Hứa ra, vỗ nhẹ vai cô trấn an: “Em ra vườn hoa đi dạo trước đi, lát nữa tôi đi tìm em.”
Ôn Như Hứa gật đầu, xoay người đi về phía vườn hoa.
Trong thư phòng.
Diệp Khai Lễ đùng đùng nổi giận bước vào, đầu lưỡi đẩy vào chân răng, vẻ mặt lưu manh càn rỡ giật giật cà vạt, cười lạnh hỏi: “Tam thúc chẳng lẽ là có ý với...”
Mí mắt Diệp Giang khẽ nâng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Diệp Khai Lễ như bị ai đó bóp nghẹt yết hầu, lời chất vấn nghẹn ứ lại nơi cổ họng.
Diệp Giang ném một túi nilon đựng mấy viên thuốc màu mè vào mặt gã: “Quán bar mày hợp tác mở với Chu Nhạn Nam bị phát hiện ra thứ này.”
Diệp Khai Lễ vội cúi người nhặt lên, kinh ngạc hỏi: “Xảy ra từ lúc nào thế ạ?”
Ánh mắt Diệp Giang sắc lạnh: “Mày đụng vào rồi à?”
Diệp Khai Lễ sợ đến mức giọng lạc đi: “Không có! Tam thúc, cháu tuyệt đối chưa từng đụng vào thứ này!”
Diệp Giang lạnh giọng hỏi: “Quán bar này mày nắm bao nhiêu cổ phần?”
Diệp Khai Lễ: “Cháu góp vốn ba triệu, chỉ góp vốn đơn thuần thôi. Chu Nhạn Nam góp một triệu, chịu trách nhiệm vận hành tổng thể. Chia lợi nhuận là năm năm.”
Ngoài ra, thân phận bối cảnh của Diệp gia cũng chính là tấm bình phong bảo vệ quán bar này, nếu không thì mở quán bar ở Tứ Cửu Thành đâu có dễ dàng như thế?
Diệp Giang cầm bao thuốc lên, nghiêng bao hất ra một điếu rồi ngậm vào miệng.
Diệp Khai Lễ vội tiến lên cầm bật lửa, định châm thuốc cho hắn.
Diệp Giang lạnh lùng liếc nhìn gã: “Đặt xuống!”
Diệp Khai Lễ ngượng ngùng đặt bật lửa xuống, nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Tam thúc, quán bar bây giờ thế nào rồi ạ? Không phải, ý cháu muốn hỏi là đã điều tra ra là bị vu oan hay là sao rồi ạ?”
Diệp Giang: “Đã chứng thực là nhân viên của quán bar lén bán.”
Chân Diệp Khai Lễ mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống: “Tam thúc, chú nhất định phải giúp cháu trai với! Cháu thề, cháu tuyệt đối không đụng vào thứ đó! Mẹ kiếp, nhất định là thằng ranh Chu Nhạn Nam, nó giấu cháu làm cái trò này.”
Diệp Giang rũ mắt châm thuốc, ném bật lửa lên bàn. Bờ môi mỏng gợi cảm sắc sảo ngậm lấy đầu lọc màu vàng nhạt, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại. Hai ngón tay thon dài lạnh lùng kẹp lấy điếu thuốc, hé miệng phả ra nửa ngụm khói, nửa còn lại phả ra từ cánh mũi.
Trong làn khói mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm sắc lẹm của hắn như một đầm nước lạnh sâu không thấy đáy, vừa huyền bí lại vừa nguy hiểm.
Diệp Khai Lễ hai tay chống lên mép bàn, giọng điệu van nài: “Tam thúc, Tam thúc, chú nhất định phải giúp cháu!”
Diệp Giang thong thả gạt tàn thuốc: “Đi Bắc Âu chơi hai tháng đi, vừa hay tránh nóng.”
Diệp Khai Lễ toe toét cười: “Dạ được, cháu cảm ơn Tam thúc.”
Gã xoay người định đi, đi tới cửa lại dừng bước, quay đầu nhìn Diệp Giang, do dự một thoáng rồi mở miệng hỏi: “Tam thúc, chuyện lớn thế này, sao đến giờ chú mới nói với cháu?”
Diệp Giang dùng giọng điệu hờ hững đáp: “Tôi cũng vừa mới biết.”
Diệp Khai Lễ dùng đầu lưỡi đẩy đẩy má, nhếch khóe miệng cười: “Tam thúc, chú trước giờ luôn khắc kỷ phục lễ, coi trọng nguyên tắc nhất, cũng biết giữ quy củ nhất. Mọi người đều nói chú mới là quý công tử danh chính ngôn thuận của Tứ Cửu Thành, đám chúng cháu chỉ là lũ con ông cháu cha ăn bám chờ chết mà thôi. Cho nên Tam thúc chắc chắn sẽ không hoang đường như Đường Huyền Tông đâu, đúng không ạ?”
Diệp Giang híp mắt lại, hung hăng rít sâu một hơi thuốc, giọng nói lạnh lẽo trầm thấp: “Mày đang sợ cái gì?”













