Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 10: Tôi Nghi Ngờ Tam Thúc Chấm Em Rồi
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Sợ cái gì?
Đương nhiên là sợ ông chú như Diêm Vương sống này cướp mất người phụ nữ của gã.
Diệp Khai Lễ hiểu rất rõ, nếu Diệp Giang nhất quyết muốn tranh giành với gã, gã hoàn toàn không có lấy một phần thắng.
“Tam thúc, cháu muốn đưa Hứa Hứa cùng đi Bắc Âu.” Gã ướm lời thăm dò.
Diệp Giang rũ mắt: “Tùy mày.”
Diệp Khai Lễ thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ rời khỏi thư phòng, quay người đi ra vườn hoa phía sau tòa nhà nhỏ.
Ôn Như Hứa nhìn thấy Diệp Khai Lễ cười rạng rỡ liền vội vàng đứng dậy đón lấy: “Diệp Khai Lễ, Tam thúc của anh tìm anh nói chuyện gì thế?”
Diệp Khai Lễ cười nắm lấy tay cô: “Không có gì đâu, quán bar tôi mở gặp chút rắc rối, Tam thúc gọi tôi qua hỏi han chút thôi.”
Ôn Như Hứa không hỏi quán bar của gã xảy ra chuyện gì, chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô, lúc này cô chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.
“Diệp Khai Lễ, anh đưa tôi về trường có được không? Tôi thật sự không muốn ở lại nhà anh, đối mặt với người nhà anh, tôi thấy rất không tự nhiên, gò bó vô cùng.”
Diệp Khai Lễ kéo cô ngồi xuống, cười nói: “Không ở nhà nữa, tôi đưa em đi Bắc Âu chơi.”
Ôn Như Hứa kinh ngạc: “Cái gì? Đi Bắc Âu?”
Diệp Khai Lễ: “Kỳ nghỉ hè tận hai tháng dài như vậy, trời lại nóng, vừa hay sang thị trấn nhỏ ở Bắc Âu tránh nóng.”
Ôn Như Hứa như chú mèo bị dẫm phải đuôi, gần như gắt lên thành tiếng: “Không, tôi không đi!”
Cô đã gượng gạo gồng mình suốt cả một ngày, lúc này rốt cuộc không thể chống đỡ nổi nữa, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng chỉ chực rơi xuống.
“Diệp Khai Lễ.” Giọng cô nghẹn ngào, “Anh đừng làm khó tôi có được không?”
Diệp Khai Lễ bị bộ dạng này của cô làm cho giật mình, vội vàng ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô: “Được rồi được rồi, không đi, chúng ta không đi, em đừng khóc.”
Ôn Như Hứa sụt sịt mũi, tay chống lên vai gã đang định đẩy gã ra, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn qua khung cửa kính tầng hai thấy gương mặt lạnh lùng sắc bén của Diệp Giang.
Diệp Giang đang ngồi bên cửa sổ tầng hai, dõi mắt nhìn cô.
Thật sự quá đáng sợ!
Ôn Như Hứa sợ đến mức tim suýt chút nữa ngừng đập!
Cô hoảng loạn cụp mắt xuống, vùi mặt vào vai Diệp Khai Lễ.
Diệp Khai Lễ cảm nhận được sự chủ động của Ôn Như Hứa, trong lòng mừng rỡ, giữ lấy vai cô lùi ra một chút, kích động nói: “Hứa Hứa, có phải em đã thích...”
Gã chưa nói dứt lời thì điện thoại reo lên.
Ôn Như Hứa lén liếc nhìn cửa sổ tầng hai, Diệp Giang đã không còn ngồi trước cửa sổ nữa. Cô thầm thở phào một hơi, nhân cơ hội đẩy Diệp Khai Lễ ra.
Diệp Khai Lễ không nghĩ nhiều, gã vừa vặn phải nghe điện thoại.
“Alo, Tam thúc, có chuyện gì thế ạ?”
Ôn Như Hứa nghe thấy Diệp Khai Lễ gọi Tam thúc, không kìm được khẽ run lên một cái.
Bây giờ cô đã nảy sinh phản ứng căng thẳng quá mức với Diệp Giang, dẫu chỉ nghe người khác gọi tên hắn thôi cũng bất giác run rẩy.
Diệp Khai Lễ: “Dạ vâng, chúng cháu qua ngay đây.”
Ôn Như Hứa tựa vào cột hành lang, đôi mắt như vừa khóc xong ngập nước **** lanh, đuôi mắt ửng lên ráng hồng tựa cánh hoa đào.
Diệp Khai Lễ cúp máy, vừa quay người lại liền nhìn thấy dáng vẻ nhu mì kiều diễm này của cô, yết hầu gã khẽ trượt lên xuống đầy gấp gáp, giọng nói bất giác trở nên dịu dàng: “Bảo bối, sao thế?”
Ôn Như Hứa hoàn hồn, đôi mắt đẫm nước nhìn gã: “Diệp Khai Lễ, tôi muốn về nhà.”
Diệp Khai Lễ ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Được, tôi đặt vé máy bay cho em ngay, nhưng em không được chia tay với tôi, hết kỳ nghỉ quay lại phải làm bạn gái chính thức của tôi, được không?”
Ôn Như Hứa ngấn lệ gật đầu: “Được.”
Diệp Khai Lễ dịu dàng lau nước mắt cho cô: “Ở bên tôi khó chịu đến thế sao?”
Ôn Như Hứa: “Không phải, là vấn đề của tôi, tôi không có cảm giác an toàn.”
Diệp Khai Lễ cười ôm lấy cô: “Đồ ngốc, tôi theo đuổi em suốt một năm trời, cả năm nay không hề qua lại với ai, chỉ chờ đợi mỗi mình em.”
Ôn Như Hứa không muốn tiếp tục đề tài này nữa, đẩy gã ra: “Tam thúc của anh có phải tìm anh có việc không, anh mau đi đi.”
Diệp Khai Lễ ghé sát mặt lại gần cô, cười lưu manh hỏi: “Em thấy Tam thúc của tôi thế nào?”
Tim Ôn Như Hứa thắt lại một nhịp, giọng nói lộ rõ vẻ sốt ruột: “Thế nào là thế nào, đó là Tam thúc của anh chứ có phải Tam thúc của tôi đâu, sao tôi biết chú ấy là người thế nào.”
Diệp Khai Lễ kéo cô đứng dậy khỏi ghế dài: “Đi thôi, Tam thúc gọi chúng ta qua ăn cơm tối.”
Ôn Như Hứa đi theo sau Diệp Khai Lễ bước vào nhà, liếc mắt một cái liền thấy Diệp Giang đang ngồi trên xe lăn bên cửa sổ.
Người đàn ông nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn xuyên qua lớp kính chiếu rọi lên người hắn, phác họa nên những đường nét góc cạnh trên gương mặt càng thêm thâm sâu, sắc bén.
“Tam thúc.” Diệp Khai Lễ bước tới trước mặt hắn giữ lấy xe lăn.
Diệp Giang quay mặt lại, ngay cả nửa ánh nhìn cũng chẳng thèm bố thí cho Ôn Như Hứa, coi như không nhìn thấy cô, đẩy xe lăn tiến về phía phòng ăn.
Ôn Như Hứa ngồi xuống bàn ăn, vẫn là vị trí như buổi sáng, bên tay trái là Diệp Khai Lễ, đối diện là Diệp Giang.
Diệp Giang trông càng lạnh lùng hơn trước, lạnh như một bức tượng băng.
Ăn cơm xong, Diệp Giang không về thư phòng, cũng không về phòng ngủ nghỉ ngơi, hắn đẩy xe lăn ra trước cửa sổ sát đất, vẻ mặt lạnh nhạt ngắm nhìn ra bên ngoài.
Ôn Như Hứa yên lặng ngồi trên sofa, Diệp Khai Lễ ngồi bên cạnh cô.
Diệp Giang chưa lên tiếng, Diệp Khai Lễ không dám rời đi.
Lát sau, Diệp Khai Lễ đánh bạo mở lời: “Tam thúc có thấy chán không, hay là cháu đánh cờ với chú nhé?”
Diệp Giang: “Kỳ nghệ của mày tệ lắm.”
Diệp Khai Lễ ngượng ngùng sờ mũi, lén nhìn sang Ôn Như Hứa, lại phát hiện cô gái nhỏ này thế mà đang lén lút trợn tròn mắt với bóng lưng của Tam thúc nhà mình.
Gã nhịn cười, lại hỏi: “Hay là cháu với Hứa Hứa chơi Đấu Địa Chủ với Tam thúc nhé?”
Lời vừa thốt ra, Diệp Khai Lễ liền hối hận ngay, đến gã còn thấy trò này trẻ con, Tam thúc chắc chắn sẽ không đồng ý, khéo lại còn mỉa mai gã một trận. Thế nhưng không ngờ Diệp Giang lại xoay người lại: “Được.”
Diệp Khai Lễ: “...”
Ôn Như Hứa: “...”
Diệp Khai Lễ thấm thía sâu sắc thế nào là tự lấy đá đập vào chân mình, nhưng lời đã nói ra rồi, gã chẳng thể nuốt lời được nữa.
Hơn nữa, chuyện quán bar còn phải trông cậy vào ông chú này giải quyết giúp, gã đâu dám đắc tội với vị Diêm Vương sống này.
Thế là gã cười hỏi: “Tam thúc muốn chơi ở đâu, lên phòng đánh bài hay ngồi ngay phòng khách?”
Diệp Giang: “Ngay phòng khách đi.”
Diệp Khai Lễ đứng dậy đi ra quầy bar, bê một chiếc bàn tròn chân cao ra trước cửa sổ sát đất, rồi kê thêm hai chiếc ghế.
Diệp Giang ngồi trên xe lăn, Diệp Khai Lễ và Ôn Như Hứa mỗi người ngồi một ghế, vị trí giống hệt lúc ăn cơm, Ôn Như Hứa ngồi cạnh Diệp Khai Lễ, đối diện với Diệp Giang.
Diệp Khai Lễ xáo bài chia bài, chia xong liền hỏi: “Tam thúc muốn đánh tiền hay dán giấy lên mặt ạ?”
Ôn Như Hứa lén nhìn Diệp Giang một cái, chạm phải ánh mắt sắc bén của hắn, tim cô khẽ run lên, hoảng hốt cụp mắt xuống.
Diệp Giang: “Đánh tiền.”
Ôn Như Hứa không nói gì, nhanh chân giẫm cho Diệp Khai Lễ một cái.
Diệp Khai Lễ cười ôm lấy vai cô: “Bảo bối đừng giận, thua tôi chịu, thắng em cầm.”
Ôn Như Hứa vẫn không nói lời nào, vẻ mặt nghiêm túc xếp bài. Thế nhưng chẳng biết là do quá căng thẳng hay là do tay cô quá nhỏ, cầm cả xấp bài không vững, còn chưa kịp xếp xong thì “rào” một tiếng, tất cả rơi sạch xuống bàn.
Diệp Khai Lễ cười ha hả, đưa tay nhặt bài lên giúp cô.
Mặt Ôn Như Hứa ngượng đến đỏ bừng, xếp xong liền hỏi: “Ai là địa chủ?”
Diệp Khai Lễ lại cười: “Em đấy, em có muốn làm địa chủ không?”
Ôn Như Hứa: “Tôi không làm.”
Cô không làm, theo thứ tự sẽ đến lượt Diệp Giang.
Cô lén nhìn Diệp Giang, chỉ thấy sắc mặt hắn nhàn nhạt, không nói một lời, trực tiếp cầm lấy ba lá bài địa chủ trên bàn.
Diệp Khai Lễ nghiêng vai, ghé sát vào cô: “Chúng ta cùng hợp sức đấu Tam thúc, nhất định sẽ thắng.”
Ván đầu tiên kết thúc, Diệp Giang thắng.
Ván thứ hai, tới lượt Diệp Khai Lễ làm địa chủ, gã đang định nói không nhận thì Diệp Giang khẽ nâng mí mắt, giọng nói lạnh lẽo cất lên: “Mày dám đùn đẩy cho tao thì chuyện quán bar tự đi mà giải quyết!”
Diệp Khai Lễ vơ lấy bài, cười cợt nhả nói: “Tam thúc này thật là, chú còn thiếu chút tiền này của cháu chắc?”
Diệp Giang không nói gì, ngay cả bài cũng chẳng buồn xếp, thần sắc nhàn nhạt tựa lưng vào ghế, một dáng vẻ thanh lãnh cấm dục.
Ôn Như Hứa cẩn thận xếp từng lá bài, xếp xong, hai tay nắm chặt lấy xấp bài, sợ nó lại rơi xuống bàn lần nữa.
Ván thứ hai Diệp Khai Lễ thua, Ôn Như Hứa và Diệp Giang thắng, nói chính xác hơn là Diệp Giang thắng, Ôn Như Hứa cầm bài trên tay căn bản chẳng đánh ra được mấy lá.
Diệp Khai Lễ đánh xong liền bới đống bài trên bàn: “Đại Vương đâu rồi, sao Đại Vương không thấy ra thế?”
Ôn Như Hứa xòe xấp bài còn lại trong tay ra: “Đại Vương ở trong tay tôi.”
Tiểu Vương ở trong tay Diệp Giang, Diệp Khai Lễ đánh ra một cây 2, Diệp Giang đánh ra Tiểu Vương, cô cùng phe với Diệp Giang, đâu thể nào ra Đại Vương để đè Diệp Giang được.
Diệp Khai Lễ kinh ngạc: “Em cầm ba cây 2 với một cây Đại Vương mà thế nào lại không đánh ra cây nào?”
Ôn Như Hứa mím môi, là cô không muốn đánh chắc? Cô căn bản không có cơ hội để ra bài ấy chứ.
Ván thứ ba, lại đến lượt Ôn Như Hứa làm địa chủ, lần này cô không dám từ chối nữa, nhanh chóng cầm lấy bài địa chủ.
Diệp Khai Lễ an ủi cô: “Bảo bối đừng sợ, em thua tôi cũng đưa tiền cho em.”
Thế nhưng ván này, Ôn Như Hứa lại thắng, Diệp Giang và Diệp Khai Lễ cùng thua.
Diệp Khai Lễ: “Tam thúc, chú không phải cố ý nhường đấy chứ?”
Diệp Giang ném bài lên bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn gã: “Mày muốn vào đồn ngồi xổm vài ngày à?”
Diệp Khai Lễ ngậm miệng lại, không dám nói thêm lời nào nữa.
Những ván sau đó, hoặc là Diệp Giang một mình thắng, hoặc là Diệp Giang cùng Ôn Như Hứa thắng, hoặc là Ôn Như Hứa một mình thắng.
Diệp Khai Lễ thì hoặc là một mình thua, hoặc là thua cùng Ôn Như Hứa, hoặc là thua cùng Diệp Giang, tóm lại là bất kể gã làm địa chủ hay không làm địa chủ thì đều thua trắng.
Chơi bài xong, hai người rời khỏi sân viện của Diệp Giang, đi tới dưới gốc cây hòe già, Diệp Khai Lễ đột nhiên dừng bước, cười nhìn Ôn Như Hứa: “Sao tôi cứ thấy hình như Tam thúc có ý đó với em nhỉ?”
Mí mắt Ôn Như Hứa giật giật, giả vờ không hiểu: “Ý gì là ý gì cơ.”
Diệp Khai Lễ cúi đầu ép xuống, ghé sát mặt cô: “Tôi cảm giác Tam thúc của tôi chấm em rồi.”
Tim Ôn Như Hứa đập thót một cái: “Anh đừng nói bậy.”
Diệp Khai Lễ nhếch môi, giơ tay vuốt ve má cô: “Em nhát gan như thế, đến tôi em còn sợ, sao dám chọc vào Tam thúc của tôi chứ?”
Ôn Như Hứa tức giận gạt tay gã ra: “Ai thèm chọc vào chú ấy chứ! Nếu không phải anh cứ nằng nặc đưa tôi về nhà anh thì tôi còn chẳng biết Tam thúc của anh tròn hay méo thế nào, giờ anh lại quay sang trách tôi!”
Diệp Khai Lễ một tay chống vào thân cây hòe, cười xấu xa giam cô trong lồng ngực, ngỗ ngược nói: “Bảo bối đừng giận, tôi đâu có trách em, chỉ là nhắc nhở em thôi mà.”
Ôn Như Hứa: “Không cần anh nhắc nhở, nếu anh thật sự muốn tốt cho tôi thì bây giờ đưa tôi về trường đi.”
Diệp Khai Lễ nhếch khóe miệng, cười đầy phóng đãng: “Trường học sớm đã đóng cổng rồi, bây giờ em muốn đi thì cũng chỉ có thể ra khách sạn ở thôi.”
Vừa nói dứt câu, đầu gã cúi thấp xuống, từ từ áp sát vào gương mặt Ôn Như Hứa.
Ôn Như Hứa chống tay lên vai gã né ra sau, Diệp Khai Lễ ôm lấy eo cô ép mạnh xuống.
Ngay khi gã sắp sửa hôn lên mặt Ôn Như Hứa thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Ôn Như Hứa nhân cơ hội đẩy gã ra: “Điện thoại, điện thoại anh reo kìa.”
“Mẹ kiếp, đứa nào...” Lời chửi thề của Diệp Khai Lễ mới thốt ra được một nửa, khi nhìn thấy tên người gọi đến liền kịp thời nuốt ngược trở lại, giọng điệu lập tức cung kính: “Alo Tam thúc, có chuyện gì thế ạ?”
“Tiền công ạ?”
“Chú cứ đưa cho cháu là được rồi, cháu đưa cho cô ấy.”
“Dạ được, để cháu bảo cô ấy.”
Cúp điện thoại, Diệp Khai Lễ với vẻ mặt phức tạp nhìn Ôn Như Hứa: “Tam thúc bảo em qua chỗ chú ấy nhận tiền công.”
Ôn Như Hứa: “Tiền công gì cơ?”
Diệp Khai Lễ: “Tiền công nuôi mèo cho chú ấy.”
Ôn Như Hứa mang tâm trạng thỏm thỏm bất an đi tới thư phòng của Diệp Giang. Diệp Giang không có ở đó, trên bàn sách đặt một xấp giấy trong sẵn, cửa sổ mở hé, một cơn gió thổi vào làm đống giấy tờ trên bàn bay rải rác khắp sàn nhà. Ôn Như Hứa cúi người nhặt, nhưng mới nhặt được một nửa thì Diệp Giang đã đẩy xe lăn từ trong phòng vệ sinh đi ra.
“Diệp tiên sinh, anh tìm tôi có việc gì thế?” Ôn Như Hứa đặt đống giấy nhặt được lên bàn sách, còn chu đáo lấy một cuốn sách đè lên.
Diệp Giang xoay xe lăn trượt đến trước bàn sách, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên xấp giấy bị đè dưới cuốn sách, lạnh lùng nói: “Thì ra đây chính là mục đích Ôn tiểu thư tiếp cận Khai Lễ.”
Ôn Như Hứa ngơ ngác: “Anh có ý gì?”
Diệp Giang cười khẩy: “Lén xem bản kế hoạch dự án nghiên cứu phát triển của công ty tôi.”
Ôn Như Hứa: “...”
Cô vừa tức vừa tủi thân trừng mắt nhìn Diệp Giang, cao giọng biện minh cho mình: “Tôi không có xem, tôi chỉ nhặt lên giúp anh thôi, trên giấy viết cái gì tôi còn chẳng biết!”
Diệp Giang nhướng mày: “Tôi chỉ tin vào mắt mình.”
Ôn Như Hứa tức giận đến mức không thể che giấu cơn phẫn nộ đối với hắn được nữa, gắt lên: “Diệp Giang, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Khóe miệng Diệp Giang khẽ nhếch, cười nhạt: “Tôi ở đây có một bản hợp đồng, chỉ cần Ôn tiểu thư ký tên vào hợp đồng, chuyện em lén xem bản kế hoạch tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra.”
Vừa nói, hắn vừa rút ra một trang giấy mỏng đưa cho Ôn Như Hứa.
Ôn Như Hứa giật lấy: “Được, tôi ký. Tôi biết, Diệp tiên sinh không muốn tôi ở bên Diệp Khai Lễ, anh nghi ngờ tôi tiếp cận Diệp Khai Lễ với mục đích xấu, cho nên mới cố ý nói những lời kỳ quặc đó, làm ra những hành vi kỳ quặc đó, cốt là để tôi biết khó mà lui. Anh cứ nói thẳng ra là được rồi, việc gì phải vòng vo làm nhiều chuyện hoang đường thế này!”
Sau một tràng lải nhải, cô cúi đầu đọc hợp đồng, đọc xong liền ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Diệp Giang.
Nội dung trên hợp đồng rất đơn giản, chỉ có hai yêu cầu.
Một: Yêu cầu cô trong kỳ nghỉ phải chăm sóc hắn hai tháng.
Hai: Ngoại trừ lúc ngủ, những thời gian khác đều phải ở bên cạnh hắn, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc đi làm, xã giao tiếp khách, tham gia yến tiệc...
Ôn Như Hứa kinh ngạc đến ngây người, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần: “Anh bảo tôi chăm sóc anh hai tháng? Lại còn phải lúc nào cũng ở bên anh? Anh đi làm tôi cũng phải đi cùng? Anh đi tiếp khách tôi cũng phải đi theo sao?”
Diệp Giang một tay kéo kéo cổ áo, cằm khẽ nâng, hất về phía bản hợp đồng: “Ôn tiểu thư có thể không đồng ý, vậy thì chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở tòa án thôi.”
Ôn Như Hứa bóp chặt trang giấy mỏng manh, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Tôi muốn biết tại sao?”
Diệp Giang ngửa cổ ra sau, yết hầu gồ lên khẽ trượt, một tay cởi hai cúc áo sơ mi, ngoắc tay với cô: “Lại đây.”
Ôn Như Hứa bước tới bên cạnh Diệp Giang, Diệp Giang một tay kéo cô ngã vào lòng mình, những ngón tay rõ từng khớp xương lướt qua bờ vai đang run rẩy của cô. Bàn tay đến lớn tóm lấy cổ tay mảnh mai của cô, kéo tay cô đặt lên đùi hắn, đôi môi mỏng lướt qua tai cô, cọ xát trên má rồi áp sát vào khóe môi cô, giọng khàn đặc: “Đã hiểu chưa?”













