Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 8: Cậu Hiểu Cái Gì?
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Sau một trận mưa rào, những mầm cây trong sân tỏa ra hương thơm tươi mát tự nhiên, những chú ếch dưới ao bò lên bờ kêu ộp ộp, côn trùng giữa các khóm cỏ vui vẻ chui ra, bản giao hưởng của tự nhiên tấu lên trong đêm tối yên bình.
Ôn Như Hứa nằm trên giường, ngửi mùi cây cỏ tươi mát, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích dịu êm, nỗi căng thẳng dần thả lỏng, tâm trạng cũng bình yên trở lại.
Đúng lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Diệp Khai Lễ: “Hứa Hứa, ngủ chưa?”
Tấm lòng vừa mới bình ổn của Ôn Như Hứa lại lần nữa căng cứng, cơ thể gồng lên. Cô không lên tiếng, giả vờ như đã ngủ.
Cửa bị đẩy ra, Diệp Khai Lễ bước vào phòng.
Ôn Như Hứa nhắm nghiịt hai mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở cho thật đều.
Diệp Khai Lễ nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô một lúc rồi ngồi dậy rời đi, tiện tay khép cửa lại giúp cô.
Ôn Như Hứa thở phào một hơi thật dài. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nếu Diệp Khai Lễ dám cường thủ hào đoạt, cô sẽ làm lớn chuyện; may là hắn không làm thế, bằng không làm um sùm lên thật thì bản thân cô cũng chẳng hay ho gì.
Tâm trạng cô triệt để thả lỏng, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Cốc cốc cốc——
Sáng hôm sau, cửa bị gõ vang, Ôn Như Hứa liền trùm chăn kín đầu.
Diệp Khai Lễ đẩy cửa bước vào, kéo chiếc chăn trên đầu cô ra, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn kiều diễm của cô, yết hầu khẽ chuyển động, cố nén lại ngọn lửa đang rực cháy.
“Dậy thôi, tam thúc của anh bảo chúng ta sang đó ăn sáng.” Y cong ngón tay khẽ khều chiếc mũi dọc dừa xinh xắn của cô.
Ôn Như Hứa bực bội ngồi dậy: “Tại sao phải sang chỗ tam thúc của anh?”
Diệp Khai Lễ cũng thấy phiền muộn, vò đầu bứt tai: “Người làm bên chỗ chúng ta được cho nghỉ phép hết rồi, chẳng có ai nấu nướng gì cả, chỉ có bên tam thúc là có người thôi.”
Ôn Như Hứa: “Hôm qua chẳng phải vẫn còn sao?”
Diệp Khai Lễ: “Tam thúc cho họ nghỉ đấy, mới cho nghỉ từ tối qua. Người làm vừa đi, Lâm Mộ Phàm với Diệp Tinh Nhiên hai tên đó thấy tình hình không ổn cũng chuồn thẳng.”
Ôn Như Hứa: “…… Vậy sao tối qua anh không đi?”
Đi thì tốt biết mấy, cô cũng đâu phải theo y mà đối mặt với Diệp Giang.
Diệp Khai Lễ: “Anh đi thế nào được? Đây là nhà của anh, tam thúc đã về thì nhất định anh phải ở lại một đêm. Diệp Tinh Nhiên với Lâm Mộ Phàm là khách, họ có thể không ở đây, nhưng anh thì không, anh phải ở lại nhà.”
Ôn Như Hứa mím môi, xoay người quay lưng về phía y.
Diệp Khai Lễ nắm lấy cánh tay kéo cô dậy: “Mau dậy đi em, tam thúc anh là người từ trường quân đội ra, lại ở trong quân ngũ mấy năm, đến tận bây giờ vẫn duy trì tác phong của quân nhân, ghét nhất là kẻ ngủ nướng.”
Ôn Như Hứa tức giận đấm thùm thụp vào chăn: “Tam thúc anh, tam thúc anh, tam thúc anh là thiên vương lão tử chắc? Em không đi, anh mau đưa em về trường ngay!”
Diệp Khai Lễ bật cười xoa mái tóc xù của cô: “Được rồi được rồi đừng giận nữa, ăn sáng xong chúng ta sẽ đi. Thật ra tam thúc rất tốt, hôm qua lúc anh sang tìm ông ấy, còn tưởng sẽ bị mắng trận chứ, ai ngờ ông ấy gọi anh qua là để sắp xếp cho anh vào công ty làm việc, còn giao cho tổng giám đốc bộ phận thị trường trực tiếp dẫn dắt anh nữa.”
Ôn Như Hứa thầm thấy may mắn, ơn trời tối qua cô chưa đem suy nghĩ trong lòng nói ra với Diệp Khai Lễ.
Xem đi, người ta dẫu sao cũng là chú cháu ruột thịt, Diệp Giang không những không trách mắng Diệp Khai Lễ vì đưa cô về đây trước mặt mọi người, mà còn sắp xếp cho cháu trai vào công ty rèn giũa.
Nếu cô nói với Diệp Khai Lễ rằng tam thúc của hắn không muốn bọn họ ở bên nhau, chẳng phải cô biến thành kẻ tiểu nhân đi ly hôn gián cách tình cảm sao.
Trong lòng Ôn Như Hứa buồn bực vô cùng, cảm giác khó chịu đến cực điểm. Rõ ràng là Diệp Khai Lễ cứ bám riết lấy cô, dùng đủ chiêu trò ép buộc dụ dỗ để theo đuổi cô. Kết quả thì sao, người nhà của y lại cố tình làm khó, sỉ nhục cô, hệt như thể cô là kẻ mặt dày chủ động bám lấy Diệp Khai Lễ vậy.
“Anh ra ngoài đi, em phải thay quần áo.” Ôn Như Hứa càng nghĩ càng giận, đối với Diệp Khai Lễ cũng chẳng còn chút sắc mặt tốt nào nữa.
Diệp Khai Lễ chỉ nghĩ cô ngủ không đủ giấc nên sinh ra cáu kỉnh buổi sáng, cười cười xoa đầu cô rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Ôn Như Hứa dùng chăn che kín mắt, cố nén không để bản thân phát ra tiếng khóc nghẹn ngào.
Sau khi rửa mặt xong, đôi mắt cô vẫn đỏ hoe, nhìn vào là biết vừa mới khóc qua.
“Sao thế?” Diệp Khai Lễ kéo tay cô lại, “Bị dọa khóc à?”
Ôn Như Hứa hất tay y ra: “Không có, em đâu có sợ ông ta, sao mà bị dọa khóc cho được?”
Tây Lâu, phòng ăn tầng một.
Bữa sáng đã được bày biện từ mười mấy phút trước, đã sớm quá thời gian ăn uống quen thuộc của Diệp Giang.
Quản gia Trịnh liếc nhìn Diệp Giang đang ngồi trên sô-pha xem tài liệu với gương mặt sa sầm, cung kính lên tiếng: “Ngài cứ dùng bữa trước đi ạ. Tiểu thiếu gia đang độ tuổi ham ngủ, chắc phải một lát nữa mới tới được.”
Diệp Giang ngẩng đầu lên, giọng điệu lạnh nhạt: “Ở độ tuổi của nó, tôi đã đóng quân ở Tây Bắc rồi.”
Quản gia Trịnh cười nịnh nọt: “Ngài là quân nhân, lại là người lính ưu tú từng lập không biết bao nhiêu chiến công hạng nhất, sao người thường có thể bì kịp được. Đừng nói đến tôn thiếu gia, ngay cả những người khác cùng trong quân ngũ, phần lớn cũng chẳng bằng ngài. Người tự kỷ luật cao như ngài vốn đã hiếm có, tính cả đám công tử thế gia ở Tứ Cửu Thành bao năm qua cũng chỉ sinh ra mỗi mình ngài mà thôi.”
Vẻ mặt Diệp Giang vẫn nhạt nhòa, không có lấy một tia vui mừng sau khi được nịnh nọt.
Quản gia Trịnh thấy không khí đang cao trào liền đổi chủ đề, cười cợt nói một câu: “Hơn nữa, tôn thiếu gia đang độ tuổi huyết khí phương cương, lại vừa mới có bạn gái, dậy muộn cũng là chuyện bình thường mà.”
Bốp một tiếng, tập tài liệu nặng nề đập mạnh xuống bàn.
Sắc mặt Diệp Giang âm trầm, ánh mắt sắc bén liếc xéo quản gia Trịnh: “Hôm nay ông nói hơi nhiều rồi đấy.”
Ôn Như Hứa đi sau Diệp Khai Lễ, vừa bước vào nhà đã thấy Diệp Giang lạnh mặt đập tài liệu.
Đừng nói chi là cô, ngay cả Diệp Khai Lễ cũng run lên bần bật.
Diệp Khai Lễ da mặt dày cộm lên tiếng: “Có chuyện gì thế ạ, ai làm tam thúc giận vậy?”
Diệp Giang thản nhiên đáp: “Xuống dưới đi, trừ nửa tháng lương.”
Ôn Như Hứa: “...”
Đã xảy ra chuyện gì vậy chứ? Chỉ thế mà trừ ngay nửa tháng lương!
Điều mà Ôn Như Hứa không biết chính là, dẫu quản gia Trịnh có bị trừ nửa tháng lương đi chăng nữa, số tiền ấy vẫn cao hơn gấp mấy lần tiền lương của người bình thường.
Quản gia Trịnh liên tục cúi đầu xin lỗi, cung kính cẩn trọng lui xuống.
Diệp Giang ngay cả nửa ánh mắt cũng không bố thí cho Ôn Như Hứa, cũng chẳng thèm nhìn Diệp Khai Lễ, tự mình điều khiển xe lăn trượt về phía phòng ăn.
Diệp Khai Lễ vội vàng đuổi theo sau, đỡ lấy chiếc xe lăn, dù không cần đẩy nhưng để tỏ lòng hiếu kính, y vẫn phụ giúp đỡ đần.
Xe lăn trượt đến trước bàn ăn, Diệp Giang cầm lấy bát đũa, vừa lạnh lùng vừa kiệm lời dùng bữa, toàn thân tỏa ra hàn khí hệt như một bức tượng băng.
Ôn Như Hứa ngồi sát bên cạnh Diệp Khai Lễ, Diệp Giang thì ngồi ngay đối diện cô, cô cúi gằm mặt suốt buổi, đến cả dũng khí ngước lên nhìn Diệp Giang cũng không có.
Chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng bát đũa va vào nhau ken két, bầu không khí trong phòng ăn còn ngột ngạt áp bức hơn cả ra mộ phần.
Diệp Giang là người ăn xong trước tiên, tao nhã lau miệng với vẻ mặt lạnh lùng, rồi điều khiển xe lăn rời đi.
Diệp Khai Lễ chậm hơn một nhịp đặt đũa xuống, nhanh chân đuổi theo tiếp tục phụ đẩy xe lăn: “Tam thúc, ngày mai con đến công ty có được không ạ?”
Diệp Giang: “Hôm nay cháu có việc?”
Diệp Khai Lễ liếc nhìn Ôn Như Hứa một cái: “Hôm nay con đưa Hứa Hứa về chỗ của con, rồi muốn ở bên cô ấy thêm một ngày.”
Diệp Giang quay đầu nhìn sang Ôn Như Hứa: “Cô Ôn hôm qua đã đồng ý ở lại đây giúp tôi chăm sóc chú mèo mới sinh.”
Ôn Như Hứa: “...”
Không phải chứ, cô đồng ý hồi nào? Hơn nữa lúc đó hắn có nói bắt cô chăm sóc mèo con đâu cơ chứ.
Diệp Khai Lễ kinh ngạc nhìn Ôn Như Hứa: “Sao em không nói với anh chuyện này?”
Ôn Như Hứa đứng phắt dậy: “Diệp tiên sinh, hôm qua anh...”
Diệp Giang chặn ngang lời cô: “Nguyên văn lời tôi nói hôm qua là gì, cô Ôn quên rồi chắc?”
Ôn Như Hứa: “...”
Diệp Giang nheo nheo đôi mắt: “Nếu cô Ôn đã quên, chỗ tôi có video ghi lại đấy.”
Video? Ôn Như Hứa giật mình run lẩy bẩy, cô nhớ lại khoảnh khắc bị Diệp Giang ôm eo đặt ngồi lên đùi hắn, tuy rằng rất nhanh sau đó cô đã được hắn đỡ đứng dậy, nhưng cảnh tượng mập mờ đó cô đời nào dám cho Diệp Khai Lễ xem.
Với sự sùng bái mù quáng của Diệp Khai Lễ dành cho Diệp Giang, y sẽ không đời nào nghĩ rằng Diệp Giang đang cố tình chơi xỏ mình, mà chỉ cho rằng cô đang cố ý ngâyr tàng quyến rũ Diệp Giang mà thôi.
Ôn Như Hứa tức tối đến mức siết chặt đôi đũa trong tay, mặt đỏ bừng lên thốt: “Nhớ chứ! Diệp tiên sinh bảo em là người dịu dàng chu đáo lại lương thiện, nên muốn trả mức lương cao ngất ngưởng để thuê em chăm sóc mèo của anh ta!”
Diệp Khai Lễ: “...”
Diệp Giang hơi cong khóe môi lên một đường nhạt: “Trí nhớ của cô Ôn không tệ.”
Diệp Khai Lễ mang vẻ mặt đầy kinh ngạc hỏi: “Hôm qua sao em không nói với anh?”
Ôn Như Hứa chột dạ né tránh ánh mắt của y: “Em không chắc Diệp tiên sinh đang đùa hay nói thật, nên mới không nói với anh.”
Diệp Giang lạnh lùng liếc Diệp Khai Lễ một cái: “Đi làm việc đi, đừng để đến muộn.”
Diệp Khai Lễ còn muốn đôi co thêm chút nữa, ánh mắt Diệp Giang bỗng chốc sắc lạnh: “Còn không cút?”
“Vâng, vâng con đi đây ạ, làm phiền tam thúc chăm sóc Hứa Hứa giúp con nhé.”
Diệp Giang nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”
Ngay khi Diệp Khai Lễ vừa khuất dạng, Ôn Như Hứa liền sụp đổ hoàn toàn, tựa như quả bóng xì hơi, mềm nhũn ngã quỵ xuống ghế.
Mười tám năm cuộc đời của cô, dẫu nghèo khó nhưng vô cùng đơn giản, nào đã từng trải qua cảnh tượng sóng đến gió lớn thế này bao giờ?
Dù cô có chút thông minh vặt đi chăng nữa, nhưng khi phải đối mặt với một người đàn ông thâm trầm và cường đại như Diệp Giang, chút thông minh ấy chẳng khác nào muối bỏ biển, hoàn toàn vô dụng.
Thứ duy nhất cô có thể làm lúc này chính là tỏ ra yếu đuối, đồng thời vạch rõ lập trường của bản thân, thế là đôi môi nhỏ nhắn bĩu ra, cô mếu máo bật khóc nức nở: “Diệp tiên sinh, em hiểu ý của anh rồi, anh yên tâm, em sẽ rời đi ngay lập tức, tuyệt đối không bao giờ quấn lấy Diệp Khai Lễ nữa.”
Chiếc xe lăn trượt đến trước mặt cô, những ngón tay rõ khớp xương thon dài nâng cằm cô lên: “Cậu hiểu cái gì?”
Ôn Như Hứa ngẩn người, đẫm lệ mông lung nhìn người đàn ông trước mặt, trong khoảnh khắc ấy, cô ngỡ như mình vừa nhìn thấy một tia dịu dàng thoáng qua từ khuôn mặt lạnh lùng âm hiểm này, hay là cô khóc đến độ hoa mắt, xuất hiện ảo giác rồi?
Sự ngẩn ngơ chỉ kéo dài trong chớp mắt, sau đó cô kinh ngạc trừng trán.
Diệp Giang cảm nhận được sự mềm mại mịn màng nơi đầu ngón tay, trong lòng gợn lên từng đợt sóng, ngón cái ấn lên đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ nhàng day dặn: “Ở lại thay tôi chăm sóc mèo, chịu không?”













