Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 5: Cố Nén Khao Khát Dành Cho Cô
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Ôn Như Hứa gọi điện xong chuẩn bị quay lại phòng bao thì Diệp Khai Lễ tìm tới, cách một khoảng xa đã cất cao giọng gọi cô.
“Ôn Như Hứa.”
Ôn Như Hứa quay đầu lại: “Xin lỗi nhé, bà nội tôi gọi đấy, người già nửa năm nay không gặp tôi, hễ gọi điện là lại cằn nhằn không dứt, nói thêm mấy câu.”
Diệp Khai Lễ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì nắng của cô, trắng trẻo non mềm, còn non hơn cả hoa hồng leo đầy vườn, một đôi mắt hoa đào ngấn nước lung linh lay động lòng người.
Hắn nhìn đến mức vùng bụng dưới siết lại, trong chốc lát sinh ra phản ứng sinh lý bản năng, lập tức muốn đưa cô đến phòng khách sạn đã đặt sẵn.
Nhưng hắn không dám biểu lộ ra ngoài, cố gắng đè nén sự khao khát mãnh liệt dành cho cô, sợ dọa cô chạy mất.
Hắn giơ tay xoa đỉnh đầu cô, nụ cười mang theo vẻ bất kham quen thuộc: “Xin lỗi cái gì, sau này không cho phép khách sáo với anh.”
Khách sáo chính là biểu hiện của xa cách, hắn không cần sự xa cách của cô, hắn muốn sự nhiệt tình của cô.
Ôn Như Hứa gật gật đầu, không nói gì nữa.
Diệp Khai Lễ tự nhiên nắm lấy tay cô, kéo cô rời khỏi khu vườn.
Bên cửa sổ tầng hai, một đôi con ngươi sâu thẳm sắc bén dán chặt vào hai bàn tay đang đan vào nhau.
Nếu ánh mắt có thể hóa thành lưỡi dao, thì hai bàn tay mười ngón đan chặt kia sớm đã bị chém đứt rồi.
Cố Cảnh Thâm đút hai tay vào túi quần bước đến bên cạnh Diệp Giang, nhìn một đôi nam nữ đầy vẻ trẻ trung tràn trề sức sống dưới lầu, chậc chậc cảm thán: “Cháu trai nhà cậu được đấy chứ, bạn gái nhỏ xinh đẹp chẳng khác nào tiên nữ.”
Diệp Giang không nói gì, nét mặt lạnh lùng âm trầm, vẻ mặt lạnh nhạt y như mọi khi, trong mắt không có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào.
Cố Cảnh Thâm liếc nhìn cái mặt băng vạn năm không đổi của hắn, cứ như đấm vào bông, chuốc lấy sự nhàm chán, bèn quay người trở lại bàn bài, tiếp tục chơi bài.
Sau khi bước ra khỏi khu vườn, Ôn Như Hứa lấy cớ lòng bàn tay đổ mồ hôi, mạnh mẽ rút tay về, âm thầm suy tính kế hoạch thực sự.
Cô rất rõ ràng bản thân không thích Diệp Khai Lễ, đồng ý hẹn hò với hắn chỉ là kế hoãn binh mà thôi.
Đã không thích, vậy thì cô phải tìm cách thoát khỏi Diệp Khai Lễ, cách duy nhất chính là khiến Diệp Khai Lễ mất hứng thú với cô, thậm chí là chán ghét cô.
Cô nhanh chóng đưa ra quyết định, hất tay Diệp Khai Lễ ra xong liền sải bước đi thật nhanh, cố ý bước những bước thật lớn, một bước hai bậc thang, vừa đi vừa dùng tay làm quạt phe phẩy bên tai, lớn tiếng nói: “Ái chà, đói quá đi mất, mau đi ăn cơm thôi.”
Diệp Khai Lễ cong môi cười một tiếng, thong thả ung dung đi theo phía sau cô.
Lúc ăn cơm, Ôn Như Hứa liền thay đổi hoàn toàn vẻ thùy mị thường ngày, bưng bát đứng dậy gắp thức ăn, đôi đũa múa lượn vun vút, ăn vừa vội vừa nhanh, hai bên má phồng lên như cá nóc, thức ăn còn ngậm trong miệng chưa nuốt xuống đã lại vươn tay gắp tiếp, giống như đang giành giật với người ta vậy.
Giản Vi, Trịnh Giai Dĩnh: “...”
Hai người nhìn mà ngẩn cả người.
Quen biết Ôn Như Hứa cũng ngót nghét một năm, học chung lớp, ngủ chung phòng, Ôn Như Hứa trong mắt họ vẫn luôn điềm tĩnh thùy mị, dịu dàng ngoan ngoãn, thỉnh thoảng tuy cũng có mặt hoạt bát lém lỉnh, nhưng phần lớn thời gian đều vô cùng dịu dàng điềm tĩnh, cho dù là đi đường hay ăn cơm cũng luôn mềm mại chậm rãi, chưa bao giờ ăn uống như hổ như đói thế này, cứ như thể bị bỏ đói mấy ngày mấy đêm rồi vậy.
Giản Vi đặt đũa xuống, lo lắng nhìn Ôn Như Hứa: “Hứa Hứa, cậu bị sao thế, trong nhà xảy ra chuyện gì à?”
Ôn Như Hứa ngẩng đầu lên, hai má vẫn đang phồng lên, cô rướn cổ, cố nuốt phần cơm nước trong miệng xuống, đáp: “Đâu có gì đâu.”
Giản Vi: “Thế sao cậu lại đột ngột ăn gấp như thế, tớ còn tưởng cậu gặp chuyện gì rồi chứ.”
Ôn Như Hứa hì hì cười: “Thật ra tớ ăn cơm vẫn luôn thế này mà, trước đây là cố ý giả vờ làm thục nữ thôi, chính là để thu hút sự chú ý của học trưởng. Bây giờ cuối cùng cũng ở bên học trưởng rồi, tớ thấy không cần phải...”
Lời chưa dứt, cô quay mặt sang nhìn Diệp Khai Lễ một cái, rồi lại tiếp tục gắp thức ăn.
Giản Vi: “...”
Những người khác có mặt ở đó: “...”
Chấn động nhất vẫn là đám bạn của Diệp Khai Lễ, bọn họ đồng loạt nhìn về phía Diệp Khai Lễ, ai nấy đều nhịn cười, chờ xem trò vui của hắn.
Diệp Khai Lễ nhướng mày, cười mang ý vị sâu xa nhìn Ôn Như Hứa: “Em không nói sớm, anh lại thích nhất là em thế này đấy, ăn được là phúc mà, nào, ăn nhiều chút đi.”
Hắn gắp một viên thịt rất đến bỏ vào bát Ôn Như Hứa, lại gắp thêm hai miếng sườn xào chua ngọt bóng loáng mỡ màng cho cô, ánh mắt tha thiết nhìn cô.
Ôn Như Hứa suýt bị cơm nghẹn chết, sặc đến mức che miệng ho khan liên hồi.
Trộm gà không thành lại mất nắm gạo, cô nghẹn cổ nuốt hết chỗ cơm trong bát, căng đến mức muốn nôn ra.
Thấy Diệp Khai Lễ còn định xới thêm cơm cho mình, cô sợ đến mức vội vàng lấy tay che bát lại: “Đủ rồi đủ rồi, tôi ăn không lắm rồi.”
Ăn nữa là cô muốn nôn thật luôn đấy.
Ăn cơm xong, Diệp Khai Lễ muốn đưa Ôn Như Hứa đến khách sạn nghỉ ngơi. Ôn Như Hứa nào dám đồng ý, đi đến đó khác gì thỏ con chui vào hang sói cơ chứ, cô bèn lấy cớ tới kỳ kinh nguyệt cần về ký túc xá thay quần, như chạy trốn cùng Giản Vi và những người khác trở về phòng ký túc xá.
Vừa về đến ký túc xá, cô liền quăng mình lên giường, chân tay dang rộng, thở phào một hơi thật dài.
Giản Vi đứng bên mép giường cô, vỗ vỗ bắp chân cô: “Hứa Hứa, có phải cậu không thích Diệp Khai Lễ không?”
Ôn Như Hứa ủ rũ trả lời: “Tớ vốn dĩ đã không thích cậu ta mà.”
Kiểu hotboy bất kham anh tuấn như Diệp Khai Lễ, ở trong trường quả thực rất thu hút các nữ sinh, nhưng mỗi người một sở thích, Ôn Như Hứa không thích loại người này, bởi vì cô biết, những nam sinh thế này đều rất lăng nhăng, trong lúc theo đuổi cô, nói không chừng vẫn đang qua lại với người khác. Còn có một nguyên nhân quan trọng hơn nữa, gia thế của Diệp Khai Lễ quá lớn mạnh, cô không có tư cách trêu chọc nổi.
Giản Vi hỏi: “Cậu không thích cậu ta, thế sao còn đồng ý ở bên cậu ta chứ?”
Ôn Như Hứa bất lực thở dài: “Hầy, tớ cũng có muốn thế đâu cơ chứ, chủ yếu là tớ mà không đồng ý nữa, những ngày tháng sau này sẽ không dễ sống cho lắm.”
Trịnh Giai Dĩnh tò mò hỏi: “Diệp Khai Lễ vừa có tiền vừa có sắc, nhìn vào thể diện đồng tiền, chẳng lẽ cậu thật sự không mảy may động lòng chút nào sao?”
Ôn Như Hứa ngồi dậy: “Tớ mà nói không có hứng thú với tiền bạc thì quá ư là giả tạo rồi, tớ không phải tiểu tiên nữ thanh cao lạnh lùng không chịu khuất phục vì năm đấu gạo đâu, tớ chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, cực kỳ mê tiền. Nhưng tớ rất rõ ràng, hạng người như Diệp Khai Lễ, một khi dính vào rồi sẽ mang lại cho tớ vô số phiền phức. Chưa nói đến việc có rước lấy sự đố kỵ của người khác hay không, chỉ riêng cái gia đình như nhà cậu ta thôi, có vị hôn thê hay chưa cũng khó mà nói trước được.”
Thiếu gia nhà giàu của hào môn bình thường còn phải kết hôn thương mại, huống chi là loại con cháu hào môn thế gia kinh thành như Diệp Khai Lễ.
Lỡ như cậu ta có đối tượng là tiểu thư môn đăng hộ đối nào đó, hoặc có vị hôn thê do cha mẹ định sẵn từ trước, thì việc cô thích Diệp Khai Lễ chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
Giản Vi: “Nhưng bây giờ cậu đã ở bên cậu ta rồi còn gì, chẳng lẽ lại đòi chia tay ngay lập tức được à?”
Ôn Như Hứa nói: “Chia tay thì chắc chắn phải chia tay rồi, nhưng không phải chia tay ngay bây giờ, tớ sẽ tìm cách để Diệp Khai Lễ tự động đề nghị chia tay với tớ.”
Giản Vi tò mò hỏi: “Cách gì thế?”
Ôn Như Hứa cười ranh mãnh: “Bí mật, tạm thời chưa nói với các cậu đâu, đợi khi nào kế hoạch của tớ thành công rồi sẽ chia sẻ chiến quả với các cậu sau.”
Kế hoạch của cô là cứ đồng ý trước đã, tạm thời giữ chân Diệp Khai Lễ cho ổn định, rồi sau đó tìm cách khiến Diệp Khai Lễ mất hứng thú với mình.
Chỉ khi Diệp Khai Lễ không còn hứng thú với cô nữa, cô mới có thể thoát khỏi Diệp Khai Lễ.
Giản Vi kết hợp với tình hình ăn uống buổi trưa của cô, thoáng chốc đã hiểu rõ dụng ý của cô, giáng một cái thật mạnh lên đùi cô, cảm thán nói: “Xem ra xinh đẹp quá cũng chưa chắc đã là chuyện tốt đâu.”
Ôn Như Hứa tự giễu kéo khóe môi, cái lá bài nhan sắc này mà đánh đơn lẻ thì chỉ có nước cầm chắc cục diện chết.
Không khéo làm sao, cô lại chỉ có mỗi một lá bài này trong tay, gia thế không có gia thế, bối cảnh không có bối cảnh, trí tuệ cũng chẳng có bao nhiêu trí tuệ, thậm chí ngay cả dã tâm phấn đấu vươn lên cũng không có nốt, một lòng an phận thủ thường với hiện trạng.
Nửa tháng tiếp theo đó, vì phải thi cử nên Ôn Như Hứa đến việc làm thêm cũng bỏ luôn, ngày ngày vùi đầu trong thư viện đọc sách làm bài tập.
Diệp Khai Lễ hẹn cô ra ngoài mấy lần, cô đều lấy cớ phải ôn tập để từ chối.
Ngày thứ Sáu tuần này, Diệp Khai Lễ gọi điện cho cô, lại lần nữa hẹn gặp, không đợi cô mở lời, Diệp Khai Lễ với giọng điệu khó chịu nói: “Ôn Như Hứa, cậu không phải đang đùa giỡn tôi đấy chứ?”
Ôn Như Hứa nghe tiếng bánh xe lửa bật lửa cọ xát vang lên liên tục trong điện thoại, chẳng cần nhìn cũng biết lúc này Diệp Khai Lễ chắc chắn đang rất tức giận.
Cô nào dám cứng rắn, chỉ đành hạ giọng giải thích: “Tôi nào dám chứ, tôi là đang thật sự phải xem sách học bài mà, sắp thi cuối kỳ đến nơi rồi, khoa Trung văn chúng tôi có rất nhiều nội dung phải ghi nhớ, trí nhớ của tôi lại không tốt, đầu óc cũng chẳng thông minh cho lắm, buộc phải đọc thuộc lòng nhiều lần mới hiểu được.”
Diệp Khai Lễ: “Được thôi, thi xong, tôi đưa em đi du lịch trước, sau đó em về nhà tôi ở, ở cùng tôi hai tháng.”
Ôn Như Hứa kinh ngạc nói: “Ở... ở nhà anh á? Như vậy không tốt lắm đâu nhỉ?”
Cậu ta điên rồi chắc? Lại còn định dẫn cô về nhà ư?
Diệp Khai Lễ nói dối: “Bố mẹ tôi đều làm việc ở ngoại tỉnh, tôi sống một mình, không ai quản thúc tôi cả.”
Thực tế thì từ đầu cậu ta đã chẳng ở cùng bố mẹ, sau năm mười lăm tuổi, cậu ta đã dọn ra khỏi Diệp gia lão trạch để sống tự lập, sở hữu căn hộ độc lập của riêng mình.
Còn về phần bố mẹ cậu ta, hai người vốn dĩ chẳng kết hôn, cậu ta là đứa con sinh ngoài giá thú.
Chỉ là những lời này, tạm thời không tiện nói cho Ôn Như Hứa biết, đợi sau này thực sự ở bên nhau rồi, sẽ kể chi tiết với cô về tình huống gia đình mình, bây giờ mà nói ra sợ cô lại càng thêm bài xích hắn.
Ôn Như Hứa nghe Diệp Khai Lễ nói muốn đưa cô về nhà, chỉ cảm thấy đại não ong ong lên, phiền muốn chết.
Giọng điệu cô mang theo một chút thiếu kiên nhẫn: “Thi xong rồi hẵng hay.”
Tiếng cười trầm thấp của Diệp Khai Lễ mang theo chút ý lạnh: “Ôn Như Hứa, sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Nếu cô không muốn trở thành cái đích cho người ta nhắm vào ghi hận, tốt nhất là đừng có từ chối.”
Ôn Như Hứa tức đến mức nghiến răng: “Được! Tôi đồng ý với anh! Nhưng Diệp Khai Lễ anh đừng có hối hận đấy, tôi nói cho anh hay, tật xấu của tôi nhiều lắm, hoàn toàn không phải giống như những gì anh nhìn thấy đâu, mấy cái đó đều là tôi giả vờ đấy! Con người thật của tôi vừa lười vừa tham ăn, lại còn rất lôi thôi lếch thếch, ngủ thì ngáy đến lại còn nghiến răng nữa chứ. Chỉ cần anh chịu đựng được, tôi rất sẵn lòng ở nhà anh luôn, đúng lúc kỳ nghỉ hè tôi không có chỗ đi, đến lúc đó tốt nhất là anh đừng có đuổi tôi đi, nếu không tôi sẽ khóc lóc om sòm ăn vạ thắt cổ ngay trước cửa nhà anh, mắng xối xả anh là kẻ phụ tình! Cho anh mang tiếng ác luôn!”
Mặt mũi gì cũng bất chấp, liều luôn rồi!
Cô cứ muốn xem thử thiếu gia quyền quý như Diệp Khai Lễ có chịu đựng nổi những thói hư tật xấu mà cô vừa kể không?
Diệp Khai Lễ lại sảng khoái cười lớn lên tiếng: “Ôn Như Hứa, tôi lại càng thấy em thú vị hơn rồi đấy.”
Ôn Như Hứa: “...”
Thú vị cái đầu anh ấy chứ! Đồ cẩu vật dầu muối không ngấm.
Ba ngày sau, kỳ thi kết thúc.
Diệp Khai Lễ lái một chiếc siêu xe màu cam cực kỳ cuốn hút dừng lại ở ngoài cổng trường, một tay đút túi quần hờ hững tựa người vào thân xe, kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay, làn khói mờ ảo lững lờ bốc lên theo ngón tay.
Ôn Như Hứa đeo ba lô trên lưng, tay kéo theo chiếc va li, bước đến trước mặt hắn, thô lỗ đẩy chiếc va li sang cho hắn.
Diệp Khai Lễ xoa đầu cô, cất hộ cô chiếc va li vào cốp, mở cửa ghế phụ cho cô, rồi khom người thắt dây an toàn giúp cô, nhân lúc cô không chú ý, nhanh chóng hôn lên má cô một cái.
Ôn Như Hứa né tránh không kịp, để mặc cho hắn đắc thủ, tức giận trừng mắt lườm hắn, dùng mu bàn tay mạnh mẽ cọ cọ má.
Diệp Khai Lễ ngồi vào trong xe, liếm môi với vẻ bất kham, cười nói: “Hôm nay đưa em về nhà cổ nhà tôi trước, ngày mai rồi lại về chỗ tôi.”
Ôn Như Hứa nhíu mày: “Cái gì? Về nhà cổ nhà anh á?”
Diệp Khai Lễ bình tĩnh giải thích: “Nhà cổ chính là nơi đại gia đình tụ họp, phần lớn thời gian ông bà nội và cụ cố ở đó, nhưng tháng trước ông nội tôi được điều động đi thị sát địa phương, bà nội và cô tôi đưa cụ cố đến Á Thành tránh nóng rồi. Hai người chú và cô út bình thường đều không về, kỳ nghỉ ở nhà cổ không có ai cả. Anh họ tôi và một người anh em bản gia được nghỉ học về rồi, bảo tôi qua đó chơi, nhà cổ rộng lắm, có ba tòa tiểu lâu độc lập, chúng ta có thể ở riêng một tòa, sẽ không bị làm phiền đâu.”
Ôn Như Hứa tức đến mức muốn nhảy xe, cuối cùng vẫn nhịn xuống, chủ yếu là vì gan nhỏ không dám nhảy, an toàn là trên hết.
Im lặng một lát, cô lên tiếng hỏi: “Lỡ như mấy người chú của anh quay về thì sao?”
Diệp Khai Lễ xua tay: “Sẽ không đâu, chú hai tôi là đạo diễn, dạo gần đây đang quay phim ở trường phim Lam Hải ấy, một chốc một lát không về đâu. Chỉ có chú ba tôi ở Bắc Thành thôi, nhưng ông ấy rất ít khi về nhà cổ, hơn nữa nửa tháng trước ông ấy vừa mới ngã gãy chân, quãng thời gian này đều đang dưỡng thương ở Cảnh Sơn Đường Viên, không thể nào về đâu.”
Ôn Như Hứa không nói thêm gì nữa, đã lên xe của Diệp Khai Lễ rồi, nói gì cũng vô ích, chỉ đành đi theo về nhà hắn thôi, cầu mong sẽ không có chuyện gì xảy ra.
-
Một tiếng sau, chiếc siêu xe màu cam lái đến trước cánh cổng sắt trang trí nghệ thuật uy nghiêm, hai bên cánh cổng rộng lớn mỗi bên đứng một nhân viên an ninh cầm dùi cui điện, cổng lớn mở ra, cửa sổ xe hạ xuống một nửa, nhân viên an ninh cung kính chào hỏi, Diệp Khai Lễ giơ tay đáp lễ, tiện đà huýt sáo một tiếng, phóng xe vào trong đại viện đầy phong độ.
Trong sân có một con đường nhựa chuyên dành cho xe cơ giới chạy, hai bên đường trồng cây bạch quả, hiện tại đang là giữa hè, những chiếc lá bạch quả xanh mướt che kín cả bầu trời, bao phủ mặt đường bằng một khoảng râm mát, gió chiều mùa hè thổi qua, những chiếc lá bạch quả hình chiếc quạt bay lượn phấp phới trong không trung, tựa như một đàn tinh linh nhỏ màu xanh lục, vừa tự nhiên lại vừa nên thơ.
Ôn Như Hứa nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, âm thầm đánh giá khu vườn trang nhã được vây quanh bởi tường trắng ngói xám này, trong đầu bỗng chốc lướt qua bốn chữ: thâm uyên đại viện.
Trong sân ngoài con đường cho xe cộ chạy ra, còn có đường chạy bằng cao su chuyên dùng để chạy bộ, dọc theo chân tường của đường chạy trồng trúc cảnh, dưới làn gió chiều lá trúc đung đưa, truyền đến âm thanh xào xạc tuyệt đẹp.
Xe chạy ra khỏi con đường rợp bóng bạch quả, rẽ vào một con đường khác, chỗ này trồng một cây hòe ta, thân cây đến lớn vạm vỡ, cành lá xum xuê, nhìn có vẻ rất có thâm niên, ước chừng ít nhất cũng có lịch sử hàng trăm năm rồi.
Phía sau cây hòe, thấp thoáng có thể nhìn thấy một tòa tiểu lâu hai tầng mang phong cách Trung Hoa.
Diệp Khai Lễ giảm tốc độ xe, giơ tay chỉ vào tòa tiểu lâu phía sau cây hòe ta, nói với Ôn Như Hứa: “Tòa tiểu lâu ở hướng Tây kia, nhìn thấy chưa? Chính là tòa nhà ở phía sau cây hòe trăm năm đấy, đó là chỗ chú ba tôi ở.”
Ôn Như Hứa “ồ” một tiếng.
Diệp Khai Lễ: “Tính cách chú ba tôi cực kỳ lạnh lùng, lại còn cực kỳ tàn nhẫn nữa, đến tôi còn sợ ông ấy cơ mà. Cách đây không lâu ông ấy lại ngã gãy chân, tính khí lại càng tệ hơn. Tòa nhà ông ấy ở, em tuyệt đối đừng có bén mảng tới gần đấy. Lỡ như ông ấy về rồi, em mà không cẩn thận chọc giận ông ấy, cả tôi với em đều xong đời đấy.”
Ôn Như Hứa gật đầu liên hồi, ghi nhớ thật kỹ.
Xe rời khỏi cây hòe xong, Ôn Như Hứa nhỏ giọng nói: “Hay là, anh vẫn đưa em về trường đi.”
Diệp Khai Lễ an ủi cô: “Đều nghỉ học rồi, em về trường cũng chẳng có chỗ mà ở. Không sao đâu, chú ba tôi xác suất lớn là sẽ không về đâu. Hơn nữa chúng ta chỉ ở lại có một đêm, cho dù ông ấy có về thật thì cũng chẳng sợ, chúng ta không sang chỗ ông ấy là được chứ gì.”
Lời hắn vừa dứt thì điện thoại reo lên, hắn bắt máy, với vẻ cà lơ phất phơ cất lời: “Cậu giục cái mả mẹ gì, về đến nhà rồi.”
Nam sinh trong điện thoại hạ thấp giọng nói: “Tôi đang định nhắc cậu đây, chú ba về rồi, vừa mới về xong.”













