Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 4: Muốn Hôn Cô, Ôm Cô.
Khẽ Run Trong Lòng Anh
“Ây da, anh không được gọi là Bé Mập, nghe khó nghe chết đi được.” Thiếu nữ đang bị người đàn ông ôm trọn trong lòng kháng cự vặn vẹo cơ thể.
Cánh tay với những bó cơ săn chắc của người đàn ông siết chặt eo cô, cằm tựa vào cổ cô cọ cọ: “Bé Mập nghe hay mà, anh thích.”
Giọng nói trầm thấp khàn khàn lọt vào tai cô, hơi thở ấm nóng phả lên cổ khiến cô khẽ run rẩy.
Bàn tay to lớn của người đàn ông xoa nắn lớp thịt mềm mại trên eo cô, cho đến khi nhào nặn cô mềm nhũn như một vũng nước, ngoan ngoãn dựa dẫm vào khuỷu tay anh thở dốc, mặc cho anh vo tròn bóp méo, xoa nắn đến mức chính anh cũng khó chịu như sắp bùng nổ mới chịu dừng lại.
Ôn Như Hứa, người đang bị người đàn ông ôm ấp xoa nắn, lúc này vừa qua sinh nhật mười chín tuổi. Đang đứng ở đoạn cuối của tuổi dậy thì, sự phát triển cơ thể cũng đạt đến đỉnh điểm. Vì lý do này mà năm nay cô béo lên rất nhiều, trên người đầy đặn, chỗ nào cũng mềm mại.
Ôn Như Hứa thường xuyên phiền não vì điều này, nhưng Diệp Giang lại rất thích. Anh yêu chết đi được cơ thể mềm mại này của cô, đến mức Ôn Như Hứa luôn cho rằng Diệp Giang có gu thích những cô gái mập mạp.
Nhưng thực ra không phải vậy. Lúc Diệp Giang thích cô, cô vẫn còn rất gầy, trên người không có nhiều thịt như vậy. Anh thích cô, chẳng liên quan gì đến việc cô béo hay không. Đó là một kiểu khao khát mang tính sinh lý mãnh liệt, từ cái nhìn đầu tiên thấy cô, anh đã muốn có cô, muốn giam cầm cô bên cạnh, chiếm làm của riêng.
Sau này anh quả thực đã làm như vậy. Bằng những thủ đoạn cứng rắn, anh cướp cô từ tay người đàn ông khác về vòng tay mình.
.
Ôn Như Hứa đã không ít lần hối hận, giá như ban đầu cô không nhận lời Diệp Khai Lễ thì tốt biết mấy.
Nếu cô không đồng ý quen Diệp Khai Lễ, thì đã không gặp Diệp Giang, sẽ không ở bên Diệp Giang.
Tiếc là làm gì có “giá như”…
Năm mười tám tuổi, Ôn Như Hứa căn bản chưa từng nghĩ mình sẽ dính dáng gì đến Diệp Giang.
Lúc này, cô vẫn chỉ là một nữ sinh ngây ngô sống trong tháp ngà, tràn đầy mong đợi vào tương lai. Nếu nói có nỗi lo nào, thì nỗi lo lớn nhất có lẽ là việc đi hay ở sau khi tốt nghiệp.
“Haizz, không biết sau khi tốt nghiệp, lớp mình có bao nhiêu người sẽ ở lại Bắc Thành nhỉ.” Cô bạn cùng phòng Trịnh Giai Dĩnh nhìn bầu trời xanh thẳm, thở dài.
Một cô bạn khác là Giản Vi lên tiếng: “Còn sớm mà, chúng ta mới học năm nhất, cách lúc tốt nghiệp còn tận ba năm, cậu nghĩ xa xôi thế làm gì?”
Trịnh Giai Dĩnh đáp: “Không sớm đâu, năm nhất sắp hết rồi, năm tư phải ra ngoài thực tập, thời gian chính thức ở trường chỉ có hai năm thôi, hãy trân trọng đi.”
Nhưng Ôn Như Hứa lại vui vẻ nói: “Vậy thì chúng ta phải tận hưởng hiện tại, trước khi tốt nghiệp, phải đi dạo hết các con ngõ ở Tứ Cửu Thành, phải ăn cho bằng hết những món ngon nổi tiếng ở Bắc Thành!”
Trịnh Giai Dĩnh dùng ngón tay ấn nhẹ lên trán cô: “Cậu chỉ biết ăn thôi, cẩn thận ăn thành một cô nàng béo mập đấy.”
Ôn Như Hứa tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: “Béo thì béo thôi, thỏa mãn được cái miệng và cái dạ dày của tớ, tớ tình nguyện béo.”
Giản Vi cười trêu chọc: “Hứa Hứa xinh đẹp thế này, cho dù có béo lên thì hotboy Diệp vẫn thích thôi.”
Ôn Như Hứa nhìn con ngõ cũ kỹ bên cạnh, dửng dưng nói: “Tớ thèm vào việc anh ta có thích hay không.”
Trịnh Giai Dĩnh nhân cơ hội khuyên nhủ: “Hứa Hứa à, làm “Bắc phiêu” (dân tỉnh lẻ mưu sinh ở Bắc Kinh) khổ lắm. Bọn tớ không có điều kiện để thay đổi thì đành chịu, nhưng cậu xinh đẹp thế này, hoàn toàn có điều kiện để thoát khỏi kiếp “Bắc phiêu” vất vả mà.”
Ôn Như Hứa hỏi: “Thoát bằng cách nào?”
Trịnh Giai Dĩnh nhìn cô cười đầy ẩn ý: “Cậu nói xem bằng cách nào?”
Ôn Như Hứa: “Tớ không biết.”
Trịnh Giai Dĩnh xì một tiếng: “Mới khai giảng chưa đầy một tháng Diệp Khai Lễ đã theo đuổi cậu, theo đuổi mãi đến tận bây giờ sắp hết năm nhất rồi, cậu thật sự không hiểu sao?”
Làm sao Ôn Như Hứa có thể không hiểu. Chính vì quá hiểu nên cô mới mãi không nhận lời Diệp Khai Lễ.
Thân phận của Diệp Khai Lễ, rất nhiều người trong trường đều biết: Cháu đích tôn nhà họ Diệp, con cháu thế hệ đỏ thứ ba, là một quý công tử hàng thật giá thật của giới Bắc Kinh.
Ngoài gia thế hiển hách, bản thân Diệp Khai Lễ cũng rất ưu tú. Trong và ngoài trường, số nữ sinh theo đuổi anh ta xếp hàng dài từ Trường Thành đến tận Cố Cung.
Còn thân phận của cô là gì? Chỉ là một cô gái nông thôn từ một huyện nhỏ phía Tây Nam thi đỗ lên thủ đô, ngoại hình cũng chỉ có thể coi là thanh tú đáng yêu. Ở trường bọn họ thì được gọi một tiếng “người đẹp”, nhưng nếu đặt vào những ngôi trường hội tụ toàn mỹ nữ như Học viện Điện ảnh hay Học viện Múa, thì nhan sắc của cô chẳng thấm tháp vào đâu, có làm diễn viên thì cũng chỉ được đóng vai nha hoàn.
Đó là cách Ôn Như Hứa tự đánh giá bản thân, nhưng trong mắt người khác thì không phải vậy.
Trong mắt những người khác, cô sở hữu gương mặt “mối tình đầu” rất kinh điển, hơn nữa còn mang khí chất vừa thuần khiết vừa quyến rũ, một sự ngây thơ pha lẫn kiều mị khiến người ta chỉ liếc mắt một cái đã chìm đắm.
Dạo ngõ xong, ba người bắt xe trở về trường. Xuống xe, họ cùng nhau chậm rãi đi bộ về ký túc xá.
Trời tháng Sáu đã rất nóng, ra ngoài một chuyến chẳng dễ dàng gì. Về đến phòng, Ôn Như Hứa chẳng muốn làm gì, chỉ muốn nằm nghỉ.
Cô vừa ngồi xuống giường, chuẩn bị nằm xuống thì đột nhiên có một nữ sinh đi đến cửa phòng, ngó nghiêng hỏi: “Ai là Ôn Như Hứa?”
Ôn Như Hứa đành phải đứng lên: “Có chuyện gì vậy?”
Nữ sinh kia nói: “Bên ngoài có người tìm cậu.”
Ôn Như Hứa hỏi: “Ai vậy?”
Nữ sinh nọ đáp với giọng điệu rất xấc xược: “Cậu ra xem thì biết thôi!”
Nói xong, cô gái đó trợn trừng mắt nhìn cô một cái rồi ngoảnh đầu bỏ đi.
Ôn Như Hứa loáng thoáng đoán ra, cô bước ra ngoài ký túc xá và không có gì bất ngờ khi nhìn thấy Diệp Khai Lễ.
Nhìn khuôn mặt lãng tử đầy vẻ cợt nhả của anh ta, Ôn Như Hứa rất muốn quay người bước luôn vào phòng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, gượng cười: “Đàn anh tìm em có việc gì không?”
Diệp Khai Lễ rất cao, thân hình một mét tám tám, ngũ quan tinh tế rạng rỡ, đẹp trai kiểu đầy tính công kích. Lúc không cười thì trông rất lạnh lùng, nhưng khi cười lên lại mang vẻ hư hỏng, chuẩn xác là một “badboy” học đường chính hiệu.
Một chàng trai như vậy, ở bất kỳ ngôi trường nào dù là cấp ba hay đại học, cũng sẽ trở thành nhân vật phong vân. Cho dù anh ta không có tiền tài hay bối cảnh, thì chỉ dựa vào khuôn mặt thôi cũng đủ để khiến bao cô gái đổ rạp.
Ôn Như Hứa từ nhỏ đã không thích chơi nổi, đi học không thích giơ tay phát biểu, tan học cũng không thích chui rúc vào chỗ đông người, lại càng không thích tranh giành đồ đạc với ai. Bất cứ thứ gì có hơn ba người cùng nhắm tới, cô đều chủ động rút lui.
Vì vậy, đối mặt với sự theo đuổi của Diệp Khai Lễ, cô chỉ muốn trốn tránh, vì cô không muốn chuốc lấy rắc rối.
Diệp Khai Lễ nhếch khóe môi, cười đầy vẻ phong lưu: “Hôm nay cuối cùng cũng có thể cho anh câu trả lời rồi chứ?”
Ôn Như Hứa mờ mịt: “Trả lời chuyện gì?”
Diệp Khai Lễ cười bước đến trước mặt cô, cúi người áp sát, cười ranh mãnh: “Anh muốn em làm bạn gái anh. Em bảo em chưa đủ mười tám tuổi, anh nghĩ lại cũng đúng, không thể làm chuyện vi phạm pháp luật được. Nhưng ba ngày nữa là em tròn mười tám rồi, hôm nay có thể cho anh câu trả lời được chưa?”
Ôn Như Hứa liếc nhìn những người đang đi lại tấp nập bên ngoài ký túc xá nữ, tiến lên kéo tay áo anh ta: “Ra phía sau rồi nói.”
Diệp Khai Lễ một tay đút túi quần, lười biếng đi theo sau cô.
Đi đến dưới gốc cây ngô đồng phía sau ký túc xá nữ, ở đây ít người, Ôn Như Hứa dừng lại.
Cô xoay người nhìn Diệp Khai Lễ, vì chênh lệch chiều cao nên khi nhìn anh ta cô phải ngẩng đầu.
Diệp Khai Lễ rất tinh tế cúi đầu xuống: “Ôn Như Hứa, anh thực lòng muốn hẹn hò với em.”
Ôn Như Hứa khẽ nhíu mày: “Nhưng em...”
Diệp Khai Lễ ngắt lời cô: “Anh biết em không thích anh, nhưng em cũng đâu có thích chàng trai nào khác, đúng không?”
Ôn Như Hứa không nói gì. Cô không thể nói dối là mình đã có người trong mộng, vì trước mặt Diệp Khai Lễ, nói dối vô ích. Chưa kể cô thực sự không thích ai, mà giả sử có đi chăng nữa, nếu cô dám nói ra, Diệp Khai Lễ chắc chắn sẽ đi điều tra, moi bằng được người đó ra rồi dùng thủ đoạn ép buộc đối phương rời xa cô.
Diệp Khai Lễ xoa đầu cô: “Em có thể nhận lời trước, anh hứa là khi em chưa thích anh, anh tuyệt đối sẽ không chạm vào em.”
Ôn Như Hứa rũ mắt: “Em có thể từ chối không?”
Diệp Khai Lễ cong môi, nụ cười mang theo vẻ lưu manh tàn nhẫn: “Không thể.”
Ôn Như Hứa: “Nếu em nhất quyết từ chối, sẽ có cái giá phải trả gì sao?”
Diệp Khai Lễ nhướng mày: “Chẳng có cái giá nào cả, xã hội pháp trị mà, anh có thể làm gì em chứ?”
Ôn Như Hứa thở phào, không phải trả giá là tốt rồi.
Thế nhưng cô còn chưa kịp thở hắt ra hết, Diệp Khai Lễ lại nói tiếp: “Nhưng trong một năm tới, em có thể yên tâm học hành hay không thì anh không đảm bảo đâu.”
Ôn Như Hứa: “...”
Xem ra hôm nay cô không đồng ý không được rồi.
“Được thôi.” Cô đành bất lực nhận lời, “Nhưng em có một điều kiện.”
Diệp Khai Lễ kìm nén sự kích động muốn ôm lấy cô: “Em nói đi.”
Trước khi đưa ra yêu cầu, Ôn Như Hứa lùi lại hai bước, chuẩn bị sẵn tư thế lỡ không nói chuyện được là co cẳng bỏ chạy ngay.
Cô giơ một ngón tay trắng trẻo thon dài lên: “Một tháng. Sau một tháng, nếu anh không thể khiến em thích anh, chúng ta sẽ chia tay, và từ nay về sau anh không được bám lấy em nữa.”
Diệp Khai Lễ bật cười thành tiếng: “Trêu anh đấy à?”
Ôn Như Hứa cố tình khích tướng: “Chẳng lẽ đàn anh không có niềm tin vào bản thân?”
Diệp Khai Lễ nhìn thấu suy nghĩ của cô, nhưng vẫn mỉm cười đồng ý: “Được.”
Ba ngày sau, ngày mười chín tháng Sáu dương lịch, sinh nhật mười tám tuổi của Ôn Như Hứa.
Diệp Khai Lễ bất chấp sự phản đối của Ôn Như Hứa, ngang ngược bao trọn một phòng suite hạng sang có sân vườn ngoài trời tại khách sạn Kinh Đô để tổ chức sinh nhật cho cô. Ngoài việc mời ba cô bạn cùng phòng của cô, anh ta còn mời theo một đám anh em chí cốt của mình.
Bùm một tiếng——
Pháo hoa giấy bắn ra những dải ruy băng ngũ sắc, pháo giấy bay rợp trời rơi lả tả khắp sân vườn, người không biết còn tưởng ai đó đang tổ chức đám cưới.
“Chúc mừng sinh nhật.”
“Chúc mừng sinh nhật Hứa Hứa.”
Ôn Như Hứa đội vương miện sinh nhật, đứng giữa đống giấy màu, gượng gạo mỉm cười nhận lời chúc từ mọi người.
Chúc mừng xong, bỗng một cậu con trai đeo khuyên tai bạc cười nói: “Chúc mừng Lễ ca cuối cùng cũng rước được chị dâu về tay.”
Trong lúc nói chuyện, cậu nam sinh đó khuỵu tay hích vào người Diệp Khai Lễ một cái.
Theo đà đó, Diệp Khai Lễ ngã sang một bên, đổ ập lên người Ôn Như Hứa.
Ôn Như Hứa cau mày đẩy Diệp Khai Lễ ra. Vừa chuẩn bị bước ra ngoài thì điện thoại reo, màn hình hiển thị là bà nội gọi.
Cô cầm điện thoại lên nói với Diệp Khai Lễ: “Em xuống lầu nghe điện thoại.” Sợ Diệp Khai Lễ đi theo, cô vội bổ sung thêm, “Anh không cần đi theo đâu.”
Cầm điện thoại bước ra khỏi cửa phòng bao, Ôn Như Hứa thở dài một hơi. Cô rất không thích những dịp như thế này, chỉ mong một tháng này trôi qua thật suôn sẻ.
Chuông điện thoại đã ngừng reo, nhưng cô không quay lại phòng bao ngay mà cầm máy đi xuống lầu, bước ra khu vườn phía sau tầng một của khách sạn.
Đang lúc chớm hè, hoa tường vi trong vườn nở rộ tuyệt đẹp.
Ôn Như Hứa đứng dưới giàn tường vi gọi lại cho bà nội. Điện thoại vừa kết nối, cô lập tức nở nụ cười. Dưới những bông tường vi rực rỡ, khuôn mặt trắng ngần ngọt ngào như đóa phù dung chớm nở, dùng chính vẻ đẹp thanh tao thoát tục của mình để lấn át đi sự kiều diễm của đóa tường vi.
Ở sảnh lớn sang trọng trên tầng hai, một nhóm các cậu ấm con nhà quyền quý đang ngồi chuyện trò rôm rả.
Ở vị trí gần cửa sổ hướng Nam, một người đàn ông ẩn mình trong nửa vùng tối, khuôn mặt với những đường nét góc cạnh được ánh sáng chập chờn phác họa nên vẻ sắc sảo vô cùng.
Người đàn ông ngậm điếu thuốc trên đôi môi mỏng, những ngón tay thon dài gác lên bệ cửa sổ, đôi mắt u ám như một đầm lầy sâu thẳm.
“Ông chủ Diệp ngồi xa thế làm gì?” Cố Cảnh Thâm cười mời gọi, “Đã tới rồi thì qua đây chơi vài ván đi.”
Diệp Giang không nói gì, hững hờ nghiêng đầu một cái, chỉ liếc mắt liền thấy một cô gái nhỏ đang đứng dưới giàn hoa tường vi ngoài cửa sổ. Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ và non nớt, còn mềm mại hơn cả bức tường hoa hồng rực rỡ kia. Cô gái một tay cầm điện thoại, một tay nhẹ nhàng vuốt ve nụ hoa màu hồng trên đỉnh đầu, bỗng nhiên cô cắn môi mỉm cười.
Diệp Giang thoáng thẫn thờ. Trái tim đột nhiên run rẩy, giống như bị thứ gì đó cào xước, dâng lên một cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Anh nheo mắt lại, ngậm điếu thuốc rít một hơi thật mạnh, cố đè nén cơn ngứa ngáy xốn xang trong lòng.
Phó Tông Dương bước vào phòng, nhìn về phía Diệp Giang đang ngồi bên cửa sổ, cười trêu chọc: “Thằng cháu Diệp Khai Lễ của cậu đang tổ chức sinh nhật cho bạn gái ở phòng bên cạnh, náo nhiệt lắm. Người làm chú như cậu không qua đó ngồi một lát sao?”
Diệp Giang vẫn không nói gì, đôi môi mỏng hé mở, nhả ra nửa vòng khói về phía cửa sổ. Xuyên qua màn khói mờ ảo, ánh mắt anh mang theo tính xâm lược tựa như dã thú, găm thẳng vào cô gái nhỏ nhắn, mềm mại và yêu kiều bên ngoài cửa sổ.













