Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 6: Ở Lại Bên Cạnh Tôi
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Cúp điện thoại, biểu cảm của Diệp Khai Lễ vô cùng nghiêm trọng, cứ như thể sắp xảy ra chuyện lớn liên quan đến vận mệnh quốc gia vậy.
Ôn Như Hứa vốn dĩ đã hơi căng thẳng, bị gã làm cho lại càng thêm căng thẳng hơn, cơ thể cứng đờ, hai tay cọ cọ mồ hôi lên ống quần, nhỏ giọng hỏi: “Học trưởng, có phải người lớn trong nhà anh đã về rồi không?”
Diệp Khai Lễ châm một điếu thuốc, vẻ mặt bất kham phả ra làn khói thuốc rồi nói: “Tam thúc của tôi về rồi.”
Ôn Như Hứa nghiêng đầu nhìn tòa nhà đằng sau cây hòe lớn, căng thẳng nói: “Hay là anh đưa tôi về trường đi.”
Diệp Khai Lễ vươn tay xoa đầu cô, an ủi: “Đừng sợ, tôi mẹ kiếp hai mươi tuổi rồi, có bạn gái là chuyện rất bình thường, cho dù có đưa về nhà, Tam thúc của tôi cũng sẽ không can thiệp đâu.”
Ôn Như Hứa cẩn thận từng chút một hỏi: “Tam thúc của anh rất nghiêm khắc sao?”
Diệp Khai Lễ cười nhẹ một tiếng: “Nghiêm khắc thì không tính là có, chú ấy vốn dĩ chẳng thèm quản đám vãn bối chúng tôi, chỉ là tính cách rất lạnh lùng, tính khí rất lớn, năm đó khi đồn trú biên giới một mình chú ấy đã tiêu diệt nửa tiểu đội quân địch, sau đó lại đến biên giới Tây Nam hỗ trợ cảnh sát phòng chống ma túy triệt phá tập đoàn ma túy lớn nhất phương Nam. Chính vì từng trải qua những chuyện đó, nên trên người chú ấy đằng đằng sát khí. Trong nhà chúng tôi trừ ông bà nội ra, không một ai là không sợ chú ấy.”
Ôn Như Hứa mím chặt môi, trong đầu hiện lên hình ảnh một người đàn ông trung niên mặt lạnh hung thần ác sát.
Diệp Khai Lễ lái xe vào hầm để xe, tháo dây an toàn, vỗ nhẹ vai Ôn Như Hứa: “Em ngồi trong xe một lát đi, anh đi gặp Tam thúc một chút, đợi chú ấy đi rồi, anh lại đến đón em.”
Ôn Như Hứa: “Học trưởng, em thật sự cảm thấy đường đột đến nhà anh không thích hợp lắm, anh vẫn là đưa em về trường đi.”
Diệp Khai Lễ nghe cô câu trước nhắc về trường câu sau cũng nhắc về trường, bực bội giật giật cổ áo: “Không đưa, ngoan ngoãn ngồi trong xe đợi anh.”
Gã đẩy cửa xe bước xuống, dùng sức đóng sầm cửa lại, một tay đút túi quần sải bước đi về phía trước.
Phòng khách tòa nhà chính không bật đèn, ánh hoàng hôn chiếu xuyên qua cửa sổ kính sát đất vào trong nhà, hắt lên sàn nhà những vệt sáng vàng vọt mờ ảo.
Một chiếc xe lăn đậu ở giữa phòng khách, Diệp Giang quay lưng về phía ánh sáng ngồi trên xe lăn, dưới bóng râm khuôn mặt sâu thẳm sắc bén ấy mang theo sự tàn nhẫn trời sinh, toàn thân bao trùm thứ sát khí đáng sợ, khiến người ta lạnh sống lưng.
Diệp Khai Lễ bước vào nhà rồi khựng lại ở khu vực huyền quan một thoáng, liếc nhìn dép lê, nghĩ lát nữa còn phải ra ngoài nên không đổi giày, cứ mang giày thể thao đi thẳng đến giữa phòng khách, bất kham gọi một tiếng: “Tam thúc.”
Diệp Giang hững hờ nâng mí mắt lên, đôi mắt phượng sắc bén tựa như dao cứa lướt qua da mặt Diệp Khai Lễ.
Diệp Khai Lễ trong nháy mắt thu lại toàn bộ vẻ bất kham, cái khí chất cợt nhả ngang ngược trên người biến mất sạch sành sanh, ngoan ngoãn hệt như một học sinh tiểu học.
“Tam thúc, chân của ngài đỡ hơn chút nào chưa?” Gã cung kính cất lời hỏi.
Diệp Giang không trả lời câu hỏi của gã, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Được nghỉ rồi à?”
Diệp Khai Lễ: “Vâng, hôm nay vừa mới nghỉ.”
Diệp Giang đặt tay phải lên tay vịn xe lăn, đầu ngón tay khẽ gõ lên xe lăn, giọng điệu chậm rãi trầm lắng nói: “Sắp lên năm ba rồi, đừng có suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào chơi bời.”
Diệp Khai Lễ: “Vâng, cháu biết rồi.”
Diệp Giang không nói thêm gì nữa, liếc mắt nhìn quản gia Trịnh bên cạnh.
Quản gia Trịnh nhanh chóng bước ra sau lưng hắn, đẩy hắn đi ra ngoài.
Diệp Khai Lễ thấy Diệp Giang sắp bị đẩy ra khỏi phòng khách, vội vàng gọi giật lại: “Tam thúc, hôm nay cháu có dẫn bạn gái về.”
Xe lăn khựng lại, không khí trong khoảnh khắc như thể bị đóng băng.
Qua một lát, giọng điệu lạnh lùng của Diệp Giang cất lên: “Đừng có làm chuyện quá đáng ở nhà, cũng đừng để cụ và ông nội biết cậu dẫn người về.”
Diệp Khai Lễ thở phào nhẹ nhõm, toét miệng cười: “Tam thúc cứ yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để họ biết đâu, đến bố mẹ cháu cháu còn chẳng nói cơ mà. Bọn cháu chỉ ở lại nhà một đêm, sáng mai đi sớm ngay, tuyệt đối không làm phiền đến việc tịnh dưỡng của Tam thúc.”
Đợi Diệp Giang vừa rời đi, hai nam sinh từ nãy đến giờ ngồi trên sô pha không hé răng nửa lời liền đồng loạt đứng dậy.
Nam sinh đội mũ lưỡi trai toét miệng cười: “Đệt, sợ chết khiếp.”
Diệp Khai Lễ giơ chân đá vào đùi cậu ta một cú: “Diệp Tinh Nhiên, cái mỏ của mày ăn nói cho đàng hoàng vào, đó là Tam thúc của tao đấy.”
Diệp Tinh Nhiên cười nói: “Tôi chỉ thốt ra từ đệm thôi chứ có thực sự mắng Tam thúc đâu, vả lại, Tam thúc của anh, chẳng lẽ không phải Tam thúc của tôi à?”
Diệp Khai Lễ không đôi co với cậu ta nữa, xoay người bước ra ngoài.
Diệp Tinh Nhiên hỏi: “Mày đi đâu thế?”
Diệp Khai Lễ không thèm để ý, cắm cổ chạy như bay ra ngoài. Gã chạy nhanh về hầm xe, giật phăng cửa xe, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy Ôn Như Hứa.
Ôn Như Hứa dùng sức đẩy gã ra: “Đừng ôm, nóng.”
Diệp Khai Lễ vùi đầu vào hõm cổ cô cười khẽ: “Anh nói với Tam thúc rồi, chú ấy đồng ý cho chúng ta ở bên nhau.”
Ôn Như Hứa: “...”
Cái thá gì mà đồng ý cho bọn họ ở bên nhau cơ chứ?
Diệp Khai Lễ nắm lấy tay Ôn Như Hứa đi về phía tòa nhà chính với bức tường trắng ngói xám, vừa đi vừa đơn giản kể lại tình hình trong nhà, chủ yếu nói về những ai có mặt trong tối nay.
Biểu ca của gã là Lâm Mộ Phàm, anh em trong bản gia là Diệp Tinh Nhiên.
Lâm Mộ Phàm là con trai cô ruột gã, lớn hơn gã hơn hai tháng, học cùng khóa với gã, đang học tại Đại học Hàng không Bắc Kinh, chuyên ngành hàng không.
Diệp Tinh Nhiên nhỏ hơn gã một tuổi, học cùng khóa với Ôn Như Hứa, tháng Chín khai giảng lên năm hai, học ngành tài chính.
Ôn Như Hứa lẳng lặng lắng nghe.
Đến trước cửa tòa nhà chính, chỉ thấy Diệp Tinh Nhiên từ trong nhà bước ra, mỉm cười trêu chọc: “Giỏi nha, bảo sao Lễ ca về nhà đến ngồi cũng chẳng thèm ngồi, chào hỏi Tam thúc xong là cắm cổ chạy biến, hóa ra là đi đón chị dâu.”
Ôn Như Hứa cười gượng một tiếng, nhân cơ hội rút tay mình về.
Diệp Khai Lễ lại giơ chân đá Diệp Tinh Nhiên: “Thấy chị dâu mà còn chưa gọi, ngứa đòn à.”
Diệp Tinh Nhiên cười nói: “Em chào chị dâu.”
Diệp Khai Lễ giới thiệu: “Diệp Tinh Nhiên, em họ tao.”
Lúc này từ trong nhà đi ra một nam sinh có diện mạo thanh tú, Diệp Khai Lễ chỉ tay giới thiệu: “Biểu ca tao, Lâm Mộ Phàm.”
-
Do người lớn nhà họ Diệp đều không có nhà, chỉ có em họ và biểu ca của Diệp Khai Lễ, toàn là người trẻ tuổi với nhau, Ôn Như Hứa cảm thấy thoải mái hơn một chút, không còn câu nệ như trước nữa.
Nhưng dẫu sao cũng đang ở nhà người ta, lúc ăn cơm, Ôn Như Hứa không dám cố ý phá hoại hình tượng ăn nhanh như trước nữa.
Ăn tối xong, Diệp Tinh Nhiên và Lâm Mộ Phàm ngồi trên sô pha chơi game, Diệp Khai Lễ dẫn Ôn Như Hứa ra vườn tản bộ.
Hai người song song bước đi trên con đường rợp bóng cây, Diệp Khai Lễ một tay đút túi quần sóng bước cạnh Ôn Như Hứa, bàn tay buông thõng thỉnh thoảng lại chạm vào mu bàn tay cô, chỉ là không còn bá đạo nắm lấy tay cô nữa.
Sắp đi đến chỗ cây hòe già, Diệp Khai Lễ khựng lại, nắm lấy cổ tay Ôn Như Hứa, ánh mắt thâm tình nhìn cô: “Em bây giờ đối với anh vẫn không có chút cảm giác nào sao?”
Ôn Như Hứa tránh đi ánh mắt của gã: “Học trưởng, em không muốn lừa anh, em đối với anh...”
Không đợi cô nói hết, Diệp Khai Lễ đã cắt ngang lời cô: “Được rồi đừng nói nữa, anh có thể chờ, chẳng qua chỉ một tháng thôi mà, anh chờ nổi. Nhưng mà một tháng sau, anh không muốn nghe thấy mấy lời em nói không có cảm giác với anh nữa.”
Ôn Như Hứa rũ mắt xuống, mím chặt môi không nói gì.
Diệp Khai Lễ đi sang con đường khác, để làm dịu bớt sự gượng gạo, gã chủ động tìm chủ đề nói: “Anh kể cho em nghe về Tam thúc của anh nhé.”
Ôn Như Hứa: “Vâng.”
Diệp Khai Lễ nghiêng đầu nhìn cô, cười nhẹ: “Tam thúc của anh là niềm kiêu hãnh của cả nhà họ Diệp chúng ta, cũng là ngọn núi cao mà tất cả chúng ta đều phải ngước nhìn.”
Ôn Như Hứa không nói gì, im lặng lắng nghe.
Diệp Khai Lễ bước vào dưới một giàn hoa tử đằng, kéo Ôn Như Hứa ngồi xuống chiếc ghế dài dưới giàn hoa.
“Tam thúc của anh trước kia tên là Diệp Phong Tư, “Phong Tư” trong phong lang cư tư, do cụ cố đặt cho chú ấy. Cụ cố của anh cả đời chinh chiến sa trường, thế nên vẫn luôn hy vọng con cháu đời sau đều có thể giống như cụ, trở thành một người quân nhân dũng mãnh thiện chiến. Nhưng thực ra trước khi về hưu, cụ vẫn luôn rất bận rộn, hoàn toàn không có thời gian ở bên con cái, càng không có thời gian quản cháu chắt. Vừa hay lúc Tam thúc sinh ra, cụ cố đã về hưu, thế là cụ liền có thời gian chăm sóc cháu trai. Có thể nói, Tam thúc là người cháu được cụ cố cưng chiều nhất.”
“Tam thúc rất thông minh, cũng rất có chí khí, không phụ sự kỳ vọng của cụ cố. Chú ấy mười sáu tuổi đã thi đậu trường quân đội, hai mươi tuổi đồn trú biên giới, trong một cuộc xung đột biên giới đã một mình xông pha vòng vây, tiêu diệt nửa tiểu đội quân địch, thực sự không phải anh khoác lác đâu, chuyện này năm đó còn lên cả tin tức đấy. Chỉ có điều bản thân chú ấy cũng bị thương rất nặng, dưỡng bệnh hơn nửa năm mới khỏi.”
“Sau khi vết thương lành hẳn, chú ấy được điều đến biên giới Tây Nam, còn thâm nhập vào Nam Bang làm nội ứng suốt tám tháng trời. Thế nhưng vào năm chú ấy hai mươi tư tuổi, khi sắp được thăng chức lên làm quân trưởng, chú ấy lại đột ngột xuất ngũ, sau đó còn tự mình đổi tên thành Diệp Giang. Sau đó chú ấy đến New York, hai năm trước mới trở về, vừa về chưa đầy nửa năm đã trở thành nhân vật đứng đầu trong giới thương nghiệp.”
Ôn Như Hứa nghe xong, từ đáy lòng cảm thán một câu: “Tam thúc của anh thật sự rất lợi hại.”
Diệp Khai Lễ tự giễu nhếch môi: “Chính vì có ngọn núi lớn là Tam thúc đè nặng lên đầu, đám con cháu thế hệ sau chúng tôi đây ngược lại chẳng có tí ý chí phấn đấu nào cả, bởi vì cho dù có nỗ lực thế nào đi nữa cũng tuyệt đối không thể vượt qua Tam thúc.”
Ôn Như Hứa cười nói: “Mỗi người đều có cách sống riêng của mình, anh có cách sống của anh, không nhất thiết cứ phải trở thành người như Tam thúc của anh đâu.”
Hai người đang trò chuyện thì Diệp Khai Lễ nhận được điện thoại, mấy người bạn nối khố biết gã đã về nhà cũ nhà họ Diệp nên đều qua tìm gã chơi.
Diệp Khai Lễ: “Mấy đứa bạn nối khố của anh tới rồi, em muốn cùng anh đi gặp họ, hay là ở trong vườn đi dạo thêm lúc nữa?”
Ôn Như Hứa: “Em không đi gặp đâu, các anh là một đám con trai, em mà đến đó cũng chẳng có gì để nói.”
Diệp Khai Lễ vươn tay ôm cô một cái, rồi nhanh chóng buông ra: “Anh qua chào hỏi một tiếng, lát nữa sẽ đến tìm em.”
Ôn Như Hứa: “Vâng, anh đi đi.”
Sau khi Diệp Khai Lễ đi, Ôn Như Hứa tiếp tục tản bộ trong hoa viên, giẫm lên con đường nhỏ lát đá cội thong thả bước về phía trước, vừa đi đến cạnh một khóm hoa mẫu đơn, trời bỗng nhiên đổ mưa.
Cơn mưa rào mùa hè đến rất nhanh, cũng rất dữ dội, những hạt mưa đến bằng hạt đậu nhanh chóng trút xuống, chẳng mấy chốc đã biến thành trận mưa lớn.
Ôn Như Hứa dùng tay che đầu nhìn quanh bốn phía, thấy phía trước có một cái đình nhỏ, cô vội vàng chạy nhanh về phía trước, muốn đến trong đình tránh mưa.
Thế nhưng khi đi ngang qua một chiếc cửa nguyệt môn, cô nhìn thấy một chú mèo màu cam đang kêu ré lên dùng móng cào cửa, vừa cào vừa kêu thảm thiết. Cánh cửa đó là gỗ đặc, khép không chặt, hé mở một khe hở nhỏ hẹp, mèo ta không chen vào cũng không đẩy ra được, mà bên trong cánh cửa ấy, mơ hồ truyền ra tiếng kêu của mèo con.
Ôn Như Hứa đoán rằng, bên trong cửa nguyệt môn chắc cũng là một khu vườn, có lẽ mèo con đã lén lút lẻn vào trong vườn, mèo mẹ cứ cào cửa mãi, phỏng chừng là muốn vào trong để cứu con của mình.
Cô vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng, nhưng con mèo cam kia kêu quá thảm thiết, trời lại đang mưa, toàn bộ người con mèo cam đều bị ướt sũng, trông rất đáng thương, lại nghĩ đến trong vườn vẫn còn những đứa con của nó đang dầm mưa, cô lại càng không đành lòng.
Thế là cô tiến lên ôm lấy con mèo mẹ màu cam, dùng sức đẩy cánh cửa gỗ đặc nặng nề ra.
Cô ôm mèo cam bước vào trong viện, phát hiện bên trong là một khu vườn mang phong cách Minh Thanh, môi trường vô cùng thanh nhã, tiếng mèo kêu phát ra từ đằng sau hòn non bộ.
Cô ôm mèo mẹ nhanh chóng bước về phía hòn non bộ, vòng qua hòn non bộ không thấy mèo con đâu, cô lại tiếp tục đi về phía trước, đi qua một cánh cửa nguyệt môn để đến sân trước, chỉ thấy bên trong sừng sững một tòa tiểu lâu cao hai tầng.
Hai bên tiểu lâu có hành lang dài uốn lượn, bốn bề được vây quanh bởi những bức tường cao tạo thành một khoảng sân độc lập, trông rất giống tòa nhà mà Tam thúc của Diệp Khai Lễ ở, bởi vì ở phía sau tòa nhà có thể nhìn thấy cây hòe già che kín cả bầu trời.
Nhận thức được bản thân đã bước vào nơi không nên vào, tim Ôn Như Hứa thắt lại.
Diệp Khai Lễ đã dặn đi dặn lại cô không được bước vào nơi Tam thúc của gã ở, kết quả là cô vẫn vô tình đi vào đây.
Nhưng đã lỡ bước vào rồi, Ôn Như Hứa cũng không màng được nhiều như vậy nữa.
Cô ôm mèo mẹ bước vào hành lang dài, vừa định tiếp tục đi tới, đột nhiên từ sau chiếc cột hành lang có một chiếc xe lăn trờ ra, ngồi trên xe lăn là một người đàn ông mặc sơ mi đen.
Thần sắc người đàn ông lạnh lùng đạm mạc, bàn tay với những khớp xương gồ ghề đặt trên xe lăn, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, vừa gợi cảm vừa tàn nhẫn.
Ôn Như Hứa nhìn thấy trên đùi người đàn ông đang nằm cuộn ba chú mèo con sữa, mấy chú mèo con đang yếu ớt kêu meo meo.
Con mèo mẹ màu cam trong ngực cô càng kêu thảm thiết hơn, giãy giụa muốn nhảy xuống khỏi ngực cô.
Ôn Như Hứa không dám buông tay, ôm chặt lấy con mèo mẹ màu cam, đứng chết trân trong hành lang.
Trời vẫn đang mưa, bầu trời âm u xám xịt, sắc mặt người đàn ông ngồi trên xe lăn còn âm u hơn cả bầu trời, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm tựa như dã thú, mang tính xâm chiếm cực độ, khiến tim cô hoảng loạn.
Người đàn ông này đại khái chính là Tam thúc của Diệp Khai Lễ, lạnh lùng hơn vì vậy với trong tưởng tượng của cô, nhưng lại tuấn tú hơn cô tưởng rất nhiều, cũng trẻ trung hơn cô nghĩ.
Cô vẫn tưởng Diệp Giang là một người đàn ông trung niên mặt mày nghiêm nghị, không ngờ lại trẻ tuổi đến vậy, thoạt nhìn chỉ mới ngoài hai mươi, chưa đến ba mươi tuổi. Chỉ là quá mức lạnh lùng, khí chất vừa lạnh vừa ác, giống như một con dao sắc bén, khiến người ta hoàn toàn không dám lại gần.
Ôn Như Hứa nhìn khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ của người đàn ông, trái tim run lên bần bật, sợ đến mức không chịu nổi.
Thế nhưng cô vẫn lấy hết can đảm mở lời: “Cháu chào chú, ba chú mèo con trong lòng chú, có lẽ là con của chú mèo mẹ màu cam trong lòng cháu, chú có thể trả lại con cho nó được không ạ?”
Diệp Giang u ám liếc cô một cái, giọng nói cất lên trầm thấp lạnh băng: “Cô lấy gì để chứng minh ba con mèo này là của nó?”
Ôn Như Hứa mím môi, lấy hết dũng khí nói: “Cháu vừa rồi nhìn thấy mèo mẹ cào cửa ở bên ngoài cửa nguyệt môn, vừa cào vừa kêu, kêu rất đau lòng. Bây giờ nó nhìn thấy ba chú mèo con chú đang bế, lại càng kêu thảm thiết hơn, chắc chắn là con của nó rồi.”
Diệp Giang nhấc một chú mèo con trong lòng lên, đặt chú mèo con xuống đất.
Ôn Như Hứa thấy vậy, cũng thả mèo mẹ xuống.
Cô vừa thả mèo xuống, chỗ áo bị nước mưa làm ướt trước ngực liền không còn vật che chắn, chiếc áo phông mỏng manh áp sát vào cơ thể, thậm chí có thể nhìn rõ mồn một đường nét hình dáng bên trong. Thế nhưng cô lại chẳng màng bận tâm đến điều đó, toàn bộ sự chú ý đều dồn hết lên người mấy con mèo.
Quả nhiên mèo mẹ xông lên trước bảo vệ mèo con, nhưng vẫn hướng về phía Diệp Giang kêu meo meo liên hồi.
Ánh mắt Diệp Giang dừng lại trên người cô một thoáng, thu hết vóc dáng và đường cong của cô vào trong đáy mắt, ngay sau đó rũ mắt xuống.
Ôn Như Hứa nhìn hai chú mèo con còn lại trên đùi hắn, cắn răng da đầu nói: “Hai con trên đùi chú, hình như cũng là con của mèo mẹ.”
Diệp Giang lại thả xuống thêm một con nữa, mèo mẹ gom cả hai chú mèo con ra sau lưng, nhưng vẫn tiếp tục hướng về phía Diệp Giang kêu.
Ôn Như Hứa đối diện với ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm của Diệp Giang, cứng ngắc cười một tiếng: “Xem ra ba chú mèo con này đều là của mèo cam lớn, chú ơi, chú có thể trả luôn con cuối cùng cho nó được không ạ?”
Nói xong, cô nhìn người đàn ông có sắc mặt lạnh lùng kia, cảm giác bản thân sắp vỡ vụn đến nơi rồi.
Diệp Giang rũ mắt vuốt ve chú mèo con sữa, bàn tay đến lớn rõ các khớp xương trùm lên người con mèo, từng nhịp từng nhịp vuốt lông cho mèo con, lạnh lùng lên tiếng: “Con này tôi cần giữ lại để tiêu khiển.”
Ôn Như Hứa vội vàng nói: “Chú có thể giữ lại cả mèo mẹ mà, như vậy vừa có thể để gia đình mèo cam đoàn tụ, lại vừa có thể để mèo con ở bên cạnh chú.”
Diệp Giang nâng mí mắt lên, ánh mắt sắc như dao cứa qua khuôn mặt cô: “Đông quá ồn ào, một con là đủ rồi, mấy con còn lại cô mang đi.”
Ôn Như Hứa cười gượng gạo: “Vậy, vậy hay là cháu tìm lại cho chú một con mèo khác nhé, chú thả mấy con mèo này ra, được không ạ?”
Diệp Giang thâm trầm nhìn cô: “Phải là con này, tôi có duyên với nó.”
Ôn Như Hứa liếc nhìn con mèo mẹ màu cam đang kêu đến khản cả giọng, căng thẳng xoa xoa hai bàn tay, vắt óc suy nghĩ cách giải quyết. Nhưng càng căng thẳng, đại não lại càng trì trệ, cô nghĩ đến đau cả đầu mà vẫn không nghĩ ra nổi đối sách nào.
Bàn tay đến lớn của Diệp Giang trùm lên người chú mèo con, nhịp nhàng vuốt ve, chậm rãi thong thả cất lời: “Trả lại cho nó cũng được, nhưng tôi có một điều kiện.”
Đôi mắt Ôn Như Hứa sáng bừng lên, bật cười hỏi: “Điều kiện gì ạ, chú cứ nói đi.”
Khi cô cười lên có hai lúm đồng tiền nhỏ, nụ cười vừa kiều diễm vừa ngọt ngào.
Diệp Giang híp mắt lại, giọng nói trầm trầm vang lên: “Em thay thế chú mèo con sữa này, ở lại bên cạnh tôi.”
Ôn Như Hứa: “...”













