Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 8
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Mải suy nghĩ, nàng theo hắn ra sân sau, nhìn thấy Khổng Gia đang đợi ở trước điện, y trịnh trọng nói với Khổng Phúc: “Phụ thân, con thề với người và hoàng thiên hậu thổ, nhất định sẽ không để Thời Vũ chịu bất kỳ oan ước nào. Con và nàng đã sớm định hôn ước với nhau từ lâu, trong lòng con cũng đã khẳng định từ sớm nếu không phải nàng thì không cưới rồi.”
Khổng Gia bướng bỉnh muốn cưới Thời Vũ. Khổng Phúc vốn người luôn điềm tĩnh nhưng giờ phút này lại cảm thấy rất phiền toái, hắn nhìn về phía Thời Vũ, hỏi ý kiến của nàng: "Con có dự định như thế nào?"
Nàng... Thời Vũ cúi đầu nhìn xuống đất, giơ chân đá tuyết trên mặt đất: “Tạm thời con không muốn kết hôn.”
Nghe được câu trả lời của nàng, sự khó chịu trong lòng Khổng Phúc không khỏi dịu đi một chút: "Có chuyện gì thì ngày mai chúng ta hẵng nói, bây giờ đi nghỉ ngơi trước đã."
Khổng Giai cũng không có hung hăng, chỉ cần cha y không hủy hôn, bắt y đợi thêm một chút cũng không sao.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã đến giao thừa, buổi tối cúng tổ tiên xong, Khổng Phúc không thức cùng với Thời Vũ và Khổng Gia vẫn về phòng sớm như những năm trước.
Khi hắn không ở bên cạnh, Thời Vũ không có tinh thần cao độ, ban đầu Khổng Gia muốn mời nàng thức khuya vào đêm giao thừa, nhưng y không thể từ chối việc những đồng môn cùng lớp năm lần bảy lượt mời ra ngoài trấn Thanh Thạch, vậy nên y đã ra ngoài.
Thời Vũ và Khổng Phúc lại là hai người duy nhất còn lại ở nhà, Thời Vũ bất chấp gió lạnh lẫn tuyết rơi cuối năm, đứng bên ngoài nhìn vào nhà mình. Ánh sáng mờ ảo làm cho nàng cảm thấy hắn gần như ngay trước mắt mình, chỉ cần đưa tay là có thể chạm đến, nhưng trên thực tế lại bị gió tuyết tách ra, xa xôi đến mức không thể nắm lấy.
Chỉ trong vài ngày, họ đã trở nên xa cách nhau, Thời Vũ biết rõ hắn đang tránh mặt cô, nhưng nàng không hề hối hận.
Nếu nàng không hành động như vậy, hắn sẽ luôn coi nàng như một đứa trẻ. Thậm chí lỡ như nàng phải kết hôn với Khổng Gia, nàng sẽ không còn cách nào khác ngoài việc nghĩ về hắn trong thân phận tội lỗi hơn, luôn có ý đồ xấu với hắn.
Vậy không gả cho Khổng Gia mà gả cho người ngoài thì sao? Chuyện này có vẻ còn tệ hơn cả việc cưới Khổng Gia. Nếu nàng cưới Khổng Gia, ít nhất nàng có thể nhìn thấy hắn mỗi ngày. Nhưng một khi nàng đến nhà người khác, sợ là cả một năm cũng không gặp mặt hắn dù chỉ một lần.
Tứ chi Thời Vũ cứng đờ vì lạnh, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định làm một quyết định liều mạng. Bọn họ vốn đã xa cách như vậy, tình huống còn có thể tệ hơn nữa sao?
"Phụ thân, phụ thân đã nghỉ ngơi chưa?" Thời Vũ gõ cửa.
Bên trong im lặng hồi lâu không có tiếng động, Thời Vũ biết hắn nghe thấy tiếng mình, nhưng hắn chỉ không muốn nhìn thấy nàng nên bèn ngoan cố đợi ở ngoài cửa, rất lâu sau nàng mới nghe thấy giọng nói của hắn: “Vào đi.”
Thời Vũ đẩy cửa bước vào, mang theo tuyết trắng cả một đoạn đường đi. Ánh sáng bị gió lay động, hắn ngồi dưới ngọn đèn suy nghĩ xem mạch đập, khuôn mặt dưới ánh đèn bị trêu chọc nên sắc mặt mờ mịt không rõ ràng.













