Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 9
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Lúc cho cô vào, Khổng Phúc không cất kết luận mạch chứng đi, cũng không để ý đến nàng: "Sao Vũ Nhi lại đến tìm phụ thân?"
Thời Vũ đến bên cạnh hắn, đóng hộp mạch lại, ép hắn phải nhìn nhìn, nghiêm túc nhìn vào đôi mắt có vẻ bình tĩnh của nàng rồi nói: “Con đến đây để nói với phụ thân rằng không phải con không muốn kết hôn.”
Trái tim Khổng Phúc đập thình thịch, nhìn vào đôi mắt trong trẻo và kiên định của nàng, hắn đã hiểu nàng muốn nói gì.
Hắn cố tình muốn tránh mặt nàng không chỉ vì hắn không thể chấp nhận sự thật rằng đứa trẻ do hắn nuôi dưỡng và đính hôn với con trai hắn lại không minh bạch mà qua đêm bên ngoài, mà còn vì những ngày qua hắn đã hiểu một chút về những tình cảm nồng nàn ẩn chứa đằng sau con người cư xử đúng mực và nhạy cảm của nàng.
Khổng Phúc không nhìn nàng, cắt ngang lời nàng đang định nói: "Bên ngoài lại có tuyết rơi , con có lạnh không? Sưới ẩm trước đã.” Hắn cầm lấy kìm gắp than đưa vào chậu than, toan bỏ vào bên trong thêm mấy khối than.
Thời Vũ lấy cây kìm từ tay hắn đặt nó trở lại vị trí cũ: "Phụ thân đang trốn tránh cái gì vậy?"
Hắn không nói gì, than củi hắn thêm vào từ từ cháy lên, ngọn lửa vui vẻ nhảy lên không trung, đôi bàn tay ấm áp của Thời Vũ ôm lấy mặt hắn, Khổng Phúc bị động tác bất thường của nàng làm cho kinh hãi.
Những lời tiếp theo từ miệng nàng càng làm hắn sốc hơn: "Đêm đó giữa con và phụ thân không có chuyện gì xảy ra đâu. Phụ thân chỉ hôn con, làm giống như này."
Sau khi nói rằng hắn đã hôn mình ngay trong lúc hắn tỉnh táo, trái tim của Thời Vũ như nổi trống nhưng khuôn mặt cố giả bộ bình tĩnh. Đôi môi của họ gần nhau đến nỗi hơi thở của Thời Vũ tràn ngập mùi hương thuốc đặc biệt của hắn, khoảnh khắc suýt hôn nàng thì hắn khẩn trương quay đi, nụ hôn ngây ngô nóng bỏng của người thiếu nữ rơi xuống gò má gầy gò của hắn.
"Phụ thân hôn con, chạm vào con, cho nên người phải chịu trách nhiệm với con. Chúng ta gần như đã..." Thời Vũ cố ý kéo dài lời nói.
Khổng Phúc hít một hơi thật sâu, không dám tưởng tượng sau khi uống rượu mình đã làm ra chuyện buồn cười gì với cô gái nhỏ. Sau khi trấn tĩnh lại tâm trạng hỗn loạn của mình, hắn nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Đều là do phụ thân không phải, may mà vẫn chưa tạo thành sai lầm lớn. Con là đứa bé mà ta nuôi lớn, sao chúng ta có thể làm chuyện trái với luân thường đạo lý được đây?”
Thời Vũ không chịu nghe lời hắn nói mà vặn lại: "Như phụ thân đã nói, Khổng Gia là huynh trưởng của con, vậy tại sao con có thể kết hôn với huynh ấy đây?"
Đây là loại ngụy biện gì vậy? Khổng Giai cùng lắm là một người yêu thời thơ ấu lớn lên cùng nhau, hắn thật lòng nuôi dưỡng nàng, vậy nên Khổng Phúc không muốn tranh cãi với cô: “Không được là không được, phụ thân là trưởng bối, con phải nghe lời.”
"Phụ thân không nói đạo lý!" Hắn đã nói vậy, thì Thời Vũ cũng lẽ thẳng khí hùng: "Rõ ràng là phụ thân đã ôm con, còn cởi quần áo, dùng chỗ đó áp vào bụng con, nói phải làm phu quân của con, vậy mà hiện lại lại không nhận.”
Nàng bịa ra những chuyện vô căn cứ, liếc nhìn háng hắn với ánh mắt đầy ẩn ý khi nói.













