Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 7
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Khổng Phúc không có ý kiến gì, mời bọn nàng ăn cơm trước. Hắn cũng không ăn được mấy miếng, có người ôm con trai đến gặp đại phu, hắn không thèm ăn mà lập tức đi ngay.
Thời Vũ và Khổng Gia ngồi đối diện nhau, Khổng Gia nhìn nàng, dường như muốn nói gì đó nhưng Thời Vũ không muốn nghe. Nàng đứng phắt dậy, đặt một ít thức ăn lên bếp đun nóng rồi đi ra phụ giúp Khổng Phúc.
Hiện tại những người khác trong y quán đều lần lượt về nhà, nơi đây rất vắng vẻ, không ai có thể giúp hắn lấy thuốc chuẩn bị thuốc, chỉ nàng mới có thể giúp hắn, đồng thời ở bên hắn.
Người đến xin lời khuyên của đại phu là một cô bé khoảng năm, sáu tuổi. Khổng Phúc nói với người đàn ông trung niên đang bế đứa trẻ: "Xin hãy để lộ cổ tay ra, ta sẽ xem mạch cho cô bé này."
Nghe vậy, người đàn ông vén tay áo cô bé lên một chút, Khổng Phúc sờ mạch cô bé một lát rồi hỏi ý kiến người đàn ông: “Ta phải sờ bụng cô bé này thử, ngươi có ý kiến gì không?”
"Làm phiền ngài rồi. "
Khổng Phúc nhẹ nhàng chạm vào bụng cô bé, ấn vào chỗ này chỗ kia, vừa ấn vừa nhẹ nhàng hỏi đứa trẻ đang đau nhức và đổ mồ hôi trên trán: “Cô nhóc, mau nói cho ta biết, chỗ này có đau không?”
Cô bé ngái ngủ gật đầu, Khổng Phúc hỏi cô bé hai ngày nay đã ăn gì, sau khi nghe xong, hắn nói với người đàn ông: “Không có gì đáng ngại, chỉ là ăn hơi nhiều nên đau bụng thôi. Ta sẽ kê cho cô bé này một đơn thuốc, chỉ cần uống vào sẽ khỏe lại thôi.”
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, rối rít cảm ơn, Khổng Phúc lấy thuốc rồi dặn: “Trẻ con không biết khi nào đói hay no, nếu trưởng bối không biết tiết chế sẽ dễ ăn quá nhiều, tổn thương đến tỳ vị."
Sau khi tiễn người đàn ông và đứa trẻ đi, Thời Vũ vẫn ở bên cạnh nhẹ nhàng nói: “Ăn quá nhiều có thể tổn thương tỳ vị, nhưng nếu ăn không đủ thì sẽ thế nào?”
Khổng Phù mỉm cười nhẹ nhàng, thổi tắt đèn trước sảnh: “Sắc trời cũng không còn sớm, con mau ngủ sớm đi.”
“Có phải phụ thân chê ghét con không?” Hắn không đồng ý hôn sự của nàng và Khổng Gia, Thời Vũ biết rõ ý của hắn.”
"Sao có thể như vậy được?"
Đã từng trải qua việc ngủ chung giường, cho dù không có chuyện gì xảy ra mà bản thân không nên làm thì trong lòng cũng tuyệt đối không thể không để lại dấu vết. Bề ngoài hắn là người cởi mở và thành thật, nhưng trong lòng không còn có thể nhìn và đối xử với nàng như trước, thậm chí hắn còn không dám nhìn thẳng vào ánh mắt trong trẻo của nàng được nữa.
Nhưng Thời Vũ cảm thấy mọi chuyện đang phát triển theo hướng mà bản thân mong đợi nên đã đến gần hắn hơn mà nói: "Vậy con sẽ ở bên phụ thân mãi mãi nhé."
Lòng Khổng Phúc run rẩy, trước đây nàng cũng từng nói những lời tương tự như vậy rất nhiều lần, nhưng hắn cũng chỉ mỉm cười cho là trẻ con, nhưng bây giờ nghe càng quái dị hơn: “Không thể được, nam đại đương hôn, nữ đại đương giá, phụ thân sẽ giúp con tìm một phu quân khác phù hợp hơn."
Thời Vũ cảm giác như mình rơi vào hầm băng, phần lớn lòng thiết tha đều không còn, nguyên lai hắn không yêu bản thân nàng như nàng đã nghĩ mà là muốn đá nàng ra ngoài.













