Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 6
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Nàng không ngờ hắn lại không thể chấp nhận đến như vậy được, Thời Vũ sợ đến mức vội vàng tiến tới ôm hắn, vội vàng giải thích: “Phụ thân, đêm qua không có chuyện gì xảy ra cả, chúng ta thật sự trong sạch, thật đấy! Nếu không tin… nếu không tin thì phụ thân nhìn trên giường thử xem…”
Khổng Phúc đẩy tay nàng ra, nhắm mắt lại không nói gì, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: "Là phụ thân có lỗi với con, mau trở về đi…”
Hai ba ngày tiếp theo, hắn cố tình tránh xa Thời Vũ, bất chấp gió tuyết lên núi hái thảo dược hoặc đặt chân đến các làng mạc thị trấn xung quanh để coi bệnh khai căn cùng với kê đơn thuốc, đồng thời chữa bệnh và giúp đỡ người dân nghèo tội nghiệp. Phải đến khi Khổng Giai trở về vào đêm ngày 26, nàng mới có cơ hội nhìn thấy hắn ở bàn ăn tối.
Thời Vũ lén lút nhìn hắn một cái, thấy vẻ mặt hắn đầy dịu dàng bình tĩnh, dường như cũng không có gì không vui nên trong lòng nàng cũng bình tĩnh hơn một chút.
"Nghe nói mấy ngày nay phụ thân lên núi lấy thuốc ạ? Sắp đến Tết rồi, sao người không nghỉ ngơi một lát." Khổng Gia mặc một bộ đô nhà nho màu xanh nhạt, dáng dấp không khác gì một quân tử chính trực đứng đắn, cầm bình rượu muốn rót cho phụ thân của mình.
Khổng Phúc giơ tay, hơi dịch chiếc cốc sang một bên, tỏ ý không uống: "Ta đi dạo xung quanh để cường thân kiện thể.”
“Phụ thân.” Khổng Giai đặt bình rượu xuống, liếc nhìn Thời Vũ rồi nói: “Con và Thời Vũ có nên bàn bạc chuyện thành thân của chúng con trong dịp Tết Nguyên đán này không?”
Nghe xong, Thời Vũ đang cúi đầu ăn cũng ngẩng đầu lên nhìn Khổng Phúc.
"Chúng ta hãy thảo luận vấn đề này sau. Gần đây việc học của con thế nào rồi?"
Khổng Gia cho rằng cuộc hôn nhân của mình với Thời Vũ là điều chắc chắn, vậy nên trước khi đi học về, y đã khoe với đồng môn rằng sau năm mới sẽ mời họ đến dự tiệc cưới. Y không bao giờ nghĩ rằng phụ thân của mình, người luôn luôn ở bên cạnh ủng hộ cuộc hôn nhân của họ, bây giờ dường như đang trốn tránh vấn đề này. Mãi đến khi kính cẩn trả lời hết những câu hỏi về việc học ở trường, y nói tiếp: “Con và Thời Vũ đều đã lớn, đã đến lúc phải kết hôn để khai chi tán diệp, cũng là dịp để phụ thân dưỡng già.”
Thời Vũ rất không hài lòng với lời nói của Khổng Gia, hắn còn chưa đến ba mươi tám tuổi, đang ở thời kỳ đỉnh cao, khí chất vô song, vừa tao nhã lại có khí khái lỗi lạc, sao có thể đến lúc dưỡng già được.
Nàng nghĩ ra rất nhiều lời khen ngợi hắn, tự hỏi liệu hắn có miễn cưỡng để nàng kết hôn với Khổng Gia hay không, hay là vì tình cảm của hắn dành cho nàng đã thay đổi một chút.
"Hai đứa không hợp nhau, tính tình cương nghị cứng rắn, tuy Thời Vũ bề ngoài tỏ ra nhu nhược nhưng bên trong lại cứng rắn, ta nghĩ về sau sẽ có nhiều tranh chấp không hài lòng."
Thời Vũ nghĩ thầm, đúng vậy, chỉ có phụ thân không chỉ tốt bụng mà còn dịu dàng, vô cùng xứng đôi với nàng.
Không ngờ, Khổng Gia vội đáp lại: “Con có thể kiềm chế được tính khí của mình. Hơn nữa, con và Thời Vũ đã cùng nhau lớn lên, sẽ không ai trân trọng, yêu thương và tôn trọng muội ấy hơn con được.”













