Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 5
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Thời Vũ không muốn từ bỏ cơ hội hiếm có như vậy, nàng sắp mười sáu tuổi, mọi người đều cho rằng cuộc hôn nhân của nàng và Khổng Gia sắp diễn ra, nhưng nàng lại không muốn gả cho Khổng Gia, cũng không muốn mối quan hệ của nàng với hắn trở nên phức tạp hơn.
Nhưng tình cảm của hắn dành cho nàng chỉ là tình cảm của một người cha con đầy trong sáng, có hơn nữa thì cũng chỉ là sự quan tâm, yêu thương của một trưởng bối dành cho vãn bối , Thời Vũ quyết định uống một liều thuốc thật mạnh.
Không dám cởi áo bào của hắn, vì việc cởi áo choàng của mình còn không hề dễ dàng. Thời Vũ cởi giày đi lên giường, chỉ cởi áo ngoài, kéo tấm rèm xanh xuống, lao vào vòng tay ấm áp của hắn, kéo cánh tay hắn rồi tựa người vào đó.
Ôm vòng eo thon gọn và cơ bụng săn chắc trong bộ quần áo khác, Thời Vũ mất tập trung, đôi tay nhỏ bé bồn chồn của cô lén lút chạm vào eo hắn.
Khổng Phúc vốn quen ngủ một mình đột nhiên bị ôm chặt, trong cơn say, hắn cảm thấy rất khó chịu, muốn đẩy người đang quấn quanh mình ra, Thời Vũ ôm hắn chặt hơn: "Phụ thân, con lạnh."
Dường như nghe thấy lời nàng nói, Khổng Phúc không tiếp tục đẩy người trong lòng mà ôm nàng vào lòng.
Mặc dù tình cảm của hắn dành cho nàng không phải là điều mà Thời Vũ mong muốn nhưng hắn vẫn quan tâm và yêu thương nàng. Điều này khiến Thời Vũ cảm thấy chua chát xen lẫn an tâm, nhất thời không biết nên vui hay nên buồn nên cuộn tròn trong vòng tay hắn mà ngủ thiếp đi.
Khổng Phúc đúng giờ thức dậy, đang định đứng dậy mặc quần áo thì bị thân thể mềm mại trong vòng tay làm cho giật mình. Mùi thơm của cây sơn chi vương trên chóp mũi có chút quen thuộc, thứ ấy xộc thẳng vào mũi khiến dưới vật háng thường thức dậy vào mỗi buổi sáng lại càng trướng càng cứng hơn, vô cùng khô nóng.
Khổng Phúc chợt ngồi dậy, tự nguyền rủa mình say rượu nên làm ra chuyện vô đạo đức. Hắn rơi vào trạng thái bối rối, sợ hãi, trong lòng hắn rõ ràng đã có câu trả lời, nhưng vẫn cố gắng xác nhận danh tính của người bên cạnh mình bằng cánh tay đầy run rẩy.
Trước khi ngón tay anh chạm vào má đối phương, một tiếng thì thầm từ trong bóng tối vang lên: “Phụ thân ơi, lạnh quá.” Thời Vũ tỉnh dậy khi một cơn gió lạnh thổi vào chăn vào khoảnh khắc hắn đứng dậy.
Âm thanh này khiến Khổng Phúc sợ hãi, vội vàng rụt tay lại, nhanh chóng cúi xuống mặc quần áo, trong đầu thoáng đưa ra quyết định, đi đến trước bàn uống một hớp trà lạnh khiến lòng lạnh buốt rồi ngồi vào bàn mà im lặng.
Thời Vũ biết hắn đang đợi mình nên nàng mặc quần áo đi tới trước mặt hắn. Sau khi thắp đèn, khuôn mặt tuấn tú của hắn dần dần hiện rõ trong bóng tối, biểu cảm trên gương mặt hết sức khó coi, ánh sáng mờ ảo cũng không thể che giấu được khuôn mặt tái mét trên mặt hắn: “Ta đúng là vô liêm sỉ không có đạo đức, làm tổn hại đến sự thanh bạch của con. Uổng công con gọi ta là phụ thân, nay ta chỉ đành tự sát để tạ tội.”













