Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 4
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Hắn là một người có tửu lượng kém, nhưng việc uống rượu rất nghiêm túc. Trong lòng Thời Vũ vui vẻ không thôi, không ngừng tìm ra nhiều lý do khác nhau để hắn uống liên tiếp hơn mười ly rượu, khiến hắn phải đặt tay lên trán.
"Phụ thân?" Thời Vũ ngập ngừng hỏi.
"Hả?" Tuy rằng hắn trả lời nhưng lại mang âm mũi mạnh mẽ, nghe rất không tỉnh táo.
“Phụ thân, người có muốn con kết hôn không?” Nàng hỏi.
Hắn khẽ cau mày: “Vũ Nhi còn nhỏ, chưa vội thành thân.”
Tâm trí Thời Vũ tràn ngập sự phấn khích, tràn ngập những suy nghĩ xen lẫn tưởng tượng ngông cuồng: "Tại sao?"
Hắn đã say tám mươi chín điểm, đầu óc lơ đãng, suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi nói: “Lấy chồng phải làm thê tử và làm mẫu thân của người ta, tuổi của con còn quá nhỏ, vi phụ không muốn con phải vất vả cực nhọc sớm.”
Trong mắt hắn, nàng mãi mãi chỉ là một đứa trẻ. Thời Vũ rất không vui, may mắn thay lúc này hắn đã uống hết những gì được đưa cho mình, uống thêm mấy cốc nữa mới về phòng nghỉ ngơi.
Trong nhà sớm có đốt than, lúc này đi vào cũng không thấy lạnh. Thời Vũ đặt hắn xong lập tức lấy chậu than ra, quay lại ngồi trước ghế giường. bởi vì muốn làm chuyện xấu nên nàng mới cố ý để hắn uống nhiều rượu như vậy. Bây giờ ý tưởng của nàng đã thành công, ấy vậy mà không dám làm gì khi nhìn thấy hắn nằm lặng lẽ trên giường, dùng đầu ngón tay vẽ đi vẽ lại khuôn mặt tuấn tú ấy trong không khí.
“Phụ thân, con thích người.” Thời Vũ cẩn thận nắm lấy tay hắn, ngón tay nhẹ nhàng đan vào nhau, thấp giọng thì thầm: “Nếu một ngày nào đó phụ thân biết được, phụ thân có cảm thấy mình đã nuôi dưỡng một con yêu quái vô liêm sỉ không có đạo đức hay không?”
Không biết bao nhiêu lần, ánh mắt nàng dừng lại trên đôi môi mỏng mà bản thân đã mơ ước hai ba năm, nàng bất chấp muốn hôn hắn, nhưng lại sợ nếu hắn chưa say hẳn, ngộ nhỡ hắn còn tỉnh táo...
“Phụ thân, người có khát không?” Cuối cùng nàng cũng tìm được lý do chính đáng.
Khổng Phúc say khướt trên giường đương nhiên không thể trả lời nàng, sau đó nàng lại hỏi và tự trả lời: “Con biết phụ thân khát, để con cho phụ thân uống nước.”
Thời Vũ tự lừa dối mình đi đến bàn rót cốc nước, sau đó quay lại giường ngậm một ít vào, cúi người hôn lên đôi môi mỏng xinh đẹp đó, chậm rãi mấp máy, hồi lâu sau mới đưa hết nước trong miệng cho hắn uống.
Sau khi đút hết nước, nàng không nhịn được lè lưỡi liếm đôi môi mềm mại nóng bỏng của hắn. Mùi thuốc đắng chát hòa với rượu khiến nàng vô cùng ám ảnh, nàng không ngừng hôn cắn môi hắn với hy vọng có thể mở được hàm răng đang khép chặt của hắn để gây rối trong miệng nhưng đáng tiếc là nàng đã không làm được.
Hơi thở giữa môi và răng hắn quyến rũ đến mức khó hiểu khiến Thời Vũ muốn tiếp tục làm những điều tồi tệ hơn với hắn, nàng muốn cởi thắt lưng của hắn, cởi quần hắn rồi ôm nhau trần truồng...
"Phụ thân.." Nàng mơ hồ dựa vào môi hắn thở dài, tuy rất muốn tiếp tục nhưng nàng lại không dám tiến thêm nữa vì sợ hắn đột nhiên tỉnh dậy.













