Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 3
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Khổng Phúc suy nghĩ một chút, đưa tay xoa đầu nàng, thở dài nói: “Tuy phụ thân muốn giữ con lại dưới gối mình nhưng mọi việc vẫn phải tùy theo ý muốn của con. Nếu con không nguyện ý thì phụ thân sẽ làm chủ hủy bỏ hôn ước, sau đó gả con ra ngoài để con nở mày nở mặt.”
“Vậy nếu con…”
"Khổng tiên sinh có nhà không? Ta đến đây để trả lại số tiền khám bệnh còn nợ ngày hôm kia."
Thời Vũ gần như thốt ra những gì bản thân thực sự đang nghĩ, nhưng bị cắt ngang bởi một người đến trả tiền khám bệnh.
Khổng Phúc Kha đứng dậy chào đón khách, sau khi tiễn họ xong, hắn quay lại hỏi nàng: "Vừa rồi Ngọc Nhi muốn nói gì với phụ thân à?"
Nàng đột nhiên mất hết dũng khí để mở miệng, sợ rằng nếu làm hắn hoảng loạn sẽ mất đi cơ hội ở bên hắn: “Cũng không có việc gì ạ, mọi việc đều do phụ thân quyết định.”
Ngày 23 tháng 12 âm lịch, năm tháng chạp tiễn chư thần ra đi, những người khác trong y quán đều về đoàn tụ với gia đình, Khổng Gia cũng sai người đến đưa thư nói rằng cho đến khi nào y mới có thể về nhà. Ngày 26 tháng 12 âm lịch, Hứa đại nương nấu cơm rồi vội vã về nhà ăn mừng năm cũ qua đi, chỉ có Khổng Phúc đưa Thời Vũ đi tiễn đưa ông Táo cùng với các vị chư thần về trời.
Thời Vũ quỳ phía sau hắn, lắng nghe giọng nói trầm ấm đầy nam tính của hắn niệm những câu như "Ông trời nói những điều tốt đẹp, thế giới bên dưới sẽ được bình yên", những lời như vậy hàng năm đều không thể thiếu. Nàng chợt tò mò rằng một bác sĩ giỏi hay cứu người như hắn cũng sẽ tin vào việc có ma quỷ hay sao: “Phụ thân, trên đời thật sự có quỷ thần à?”
Khổng Phúc đã thắp hương xong quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ đang quỳ dưới đất, giống hệt một quả bóng mềm nằm co ro trên mặt đất, trông nàng thật đáng yêu, hắn bèn cười khẽ rồi nói: “Nếu con tin thì sẽ có, còn không tin thì chẳng có gì cả."
Sau khi quỳ lạy, Thời Vũ đuổi theo hỏi: "Phụ thân, vậy người có tin hay không?"
Nếu trên đời có ma thần, tình cảm của nàng dành cho hắn nhất định không thể tha thứ. Lỡ như thật sự có ma quỷ, sau khi chết nàng sẽ phải xuống địa ngục, nhưng nàng cũng không thực sự sợ hãi.
Khổng Phúc mỉm cười không nói gì, mang theo cô gái nhỏ ngồi xuống bàn, cầm chiếc đũa gắp cho nàng, sau đó rót cho mình một ly rượu, nâng ly lên nhẹ nhàng chạm vào tách trà trước mặt cô: "Vũ Nhi dùng trà thay rượu đi, nhanh chúc tết phụ thân nào.”
Buồn cười vì sự hài hước của hắn, Thời Vũ không khỏi bật cười, cầm tách trà lên chạm vào ly của hắn một lần nữa: “Chúc mừng năm mới phụ thân sớm nhé.”
“Đứa trẻ ngoan, rất tốt.” Khổng Phúc uống một hớp rượu, ngừng rót rượu, yên lặng ăn mấy miếng rau củ.
Thời Vũ biết hắn là người ít uống rượu, trong lễ hội chỉ uống một hai miếng, bèn bình tĩnh rót rượu cho hắn, cầm tách trà nói: “Trước đây phụ thân đã vất vả chữa bệnh cứu người, con muốn nâng ly chúc mừng phụ thân."
Giọng điệu của nàng rất chân thành và chân thành, Khổng Phúc không khỏi nghĩ về những trải nghiệm của mình trong năm qua. Hắn nhận ra rằng mình quả thực chưa bao giờ xúc phạm danh nghĩa đại phu, hắn xứng đáng với ly rượu này nên chỉ đơn giản nâng ly lên uống cạn.













