Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 19: Thử lòng
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Cát ma ma là bà vú đi theo Ngô thị từ khi về nhà chồng. Nếu độc thực sự do Cát ma ma hạ, thì kẻ chỉ thị chắc chắn là Ngô thị. Nhớ lại những lời bà ngoại nói với mình hôm qua, Tô Nguyệt Hề cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp. Nếu sự thực đúng là Ngô thị đứng sau, bà ngoại mà biết chắc chắn sẽ đau lòng khôn xiết.
"Chuyện hệ trọng, khi chưa có bằng chứng chúng ta không được đoán mò." Cô nói: "Trương ma ma, chuyện này bà tạm đừng nói cho bà ngoại biết nhé, cứ đợi chúng ta tìm được bằng chứng đã."
"Vâng, mọi chuyện đều nghe theo tiểu thư ạ." Cô dặn dò Trương ma ma thêm vài câu rồi quay về phòng. Đúng lúc Xuân Đình đã từ tiệm Bảo Tế trở về, thấy cô ủ dột, nha hoàn biết cô đang lo cho bà ngoại nên lên tiếng an ủi: "Tiểu thư đừng lo lắng quá, Hứa đại phu nhất định sẽ giải được độc cho lão phu nhân, bà chắc chắn sẽ bình an vô sự mà."
Tô Nguyệt Hề khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhạt, hy vọng mọi chuyện sẽ đúng như lời Xuân Đình nói. Tuy nhiên trước đó, cô định tới gặp Ngô thị một chuyến. Cô cũng chẳng rõ khi nào Tô Viễn Tấn mới tới đón mình và mẫu thân về, nên để không lãng phí thời gian, cô thu dọn qua rồi dẫn Xuân Đình tới viện của Ngô thị. Viện của Ngô thị tên là Đông Sơn Viện, cái tên này do chính Vân Phong đặt, bài trí bên trong vô cùng nhã nhặn. Nhưng không hiểu sao cô cứ cảm thấy viện này vắng vẻ một cách lạ thường. Ngô thị không có nhà, hỏi nha hoàn mới biết bà ấy đã đi ra ngoài. Thấy bà ấy không có nhà, cô định quay về.
"Nguyệt Nguyệt, em tới đây làm gì thế?" Vân Kỳ từ trong phòng bước ra đúng lúc thấy cô định rời đi liền gọi lại.
"Biểu ca." Cô dừng bước cười với anh: "Em định tới thăm nhị cữu mẫu nhưng bà ấy lại không có nhà ạ."
Vân Kỳ trả lời: "Mẹ anh đi vắng rồi, chắc còn lâu mới về, em có việc gì không?"
Cô lắc đầu: "Em không có việc gì quan trọng đâu ạ, chỉ là định tặng nhị cữu mẫu chút quà thôi. Nếu bà không có nhà thì phiền biểu ca nhận giúp bà vậy." Nói rồi cô đưa món quà đã chuẩn bị cho Vân Kỳ.
Anh nhìn món quà trên tay vẻ hơi ngại ngùng: "Nguyệt Nguyệt này, chuyện mẹ anh nói hôm qua em đừng để bụng nhé, bà ấy không có ý xấu đâu."
"Em biết mà, em không trách nhị cữu mẫu đâu ạ." Nghe vậy Vân Kỳ mới mỉm cười: "Em hiếm khi mới tới, vào phòng anh ngồi chơi nhé, anh có trà ngon để anh pha cho em một ấm."
"Dạ vâng." Cô đi cùng Vân Kỳ vào phòng. Anh đặt món quà xuống bàn rồi tự tay đi lấy trà pha cho cô. Cô nhấp một ngụm rồi khen: "Trà này đúng là ngon thật ạ."
"Nếu em thích thì lát nữa mang một ít về mà dùng."
"Vậy thì em chẳng khách sáo với biểu ca đâu nhé."
"Chỉ cần ở chỗ anh có thứ em thích, em cứ việc lấy đi."
Nghe vậy cô mỉm cười nhạt rồi lân la hỏi chuyện về Cát ma ma: "Biểu ca, em nghe Trương ma ma nói Cát ma ma thêu thùa giỏi lắm phải không ạ?"
"Đúng thế, Cát ma ma vốn xuất thân từ thợ thêu, tay nghề của bà ấy thì cả phủ Quốc Công cộng lại cũng chẳng bằng một nửa đâu." Anh vừa nói vừa chỉ vào họa tiết trên áo mình cho cô xem: "Em nhìn này, hoa văn trên áo anh là do bà ấy thêu đấy."
Cô quan sát một lát rồi tán thưởng gật đầu: "Đúng là thêu rất tinh xảo ạ."
"Nếu em thích kiểu hoa văn nào cứ mang qua, nhờ bà ấy thêu giúp cho."
"Vậy chắc chỗ bà ấy có nhiều mẫu thêu lắm nhỉ? Em có thể vào phòng bà ấy xem qua được không ạ?" Vân Kỳ chẳng mảy may nghi ngờ: "Được chứ, để anh dẫn em đi."
Anh dẫn cô tới phòng Cát ma ma. Là bà vú thân cận của Ngô thị nên bà ấy có một gian phòng riêng biệt. Trên bàn để rất nhiều mẫu thêu và một bộ quần áo đang làm dở, nhìn kích cỡ chắc là làm cho Vân Kỳ. Cô ra hiệu cho Xuân Đình rồi cùng Vân Kỳ tiến lại gần bàn: "Mẫu thêu của Cát ma ma nhiều thật đấy ạ, lát nữa về em sẽ chọn tấm vải đẹp để may áo mới, hoa văn trên đó nhờ bà ấy thêu giúp vậy."
"Được thôi." Cô xem qua các mẫu thêu, thấy Xuân Đình đã đi ra ngoài liền cùng Vân Kỳ rời khỏi phòng bà vú, sau đó tìm cớ chào tạm biệt biểu ca.
Vừa ra khỏi viện, cô nhìn Xuân Đình hỏi: "Thế nào rồi?" Nha hoàn nhìn quanh quất, chắc chắn không có ai mới lấy từ trong ngực ra một gói giấy nhỏ: "Cái này em tìm thấy trong hộp trang điểm của Cát ma ma đấy ạ."
Cô mở gói giấy ra xem, bên trong là một ít bột màu trắng nhưng chẳng rõ là bột gì. Cô cẩn thận gói lại rồi dẫn nha hoàn rời phủ Quốc Công, tức tốc đi tìm Hứa đại phu.
Tại tiệm Bảo Tế, cô đưa gói giấy cho ông. Hứa đại phu mở ra xem rồi lấy một ít bột hòa vào cốc nước, dùng kim bạc nhúng vào. Chỉ một lát sau cây kim đã đen xì. Thấy cảnh này cô cau mày: "Đúng là bà ta rồi."
Hứa đại phu lau sạch cây kim rồi đổ cốc nước độc đi: "Tiểu thư, gói thuốc này Người lấy từ đâu ra thế?"
"Chuyện này tôi không thể nói cho ông biết được, nhưng tôi muốn hỏi Hứa đại phu rằng loại độc này có giống loại bà ngoại tôi đang trúng không?"
"Tại hạ chưa thể khẳng định chắc chắn vì chưa thể phân biệt ngay đây là loại độc gì và người uống vào sẽ có triệu chứng ra sao." Cô im lặng một lát rồi nhẹ giọng nói: "Có phải loại độc bà tôi đang trúng không thì cứ thử là biết ngay. Hứa đại phu, tôi muốn nhờ ông bốc cho một thang thuốc."
"Thuốc gì ạ?"
"Một thang thuốc mà khi uống vào sẽ khiến người ta trông uể oải, mệt mỏi giống hệt triệu chứng khi bà tôi trúng độc ạ." Nghe vậy ông gật đầu bảo cô đợi một lát rồi tự tay đi bốc thuốc. Khi ông mang thuốc ra cô trả tiền rồi cầm thuốc đi ngay. Cô vừa đi khỏi thì một bóng người từ hậu viện bước ra trên xe lăn, giọng thản nhiên hỏi: "Tô Nguyệt Hề tới đây làm gì thế?"
"Tô tiểu thư tới lấy thuốc ạ." Hứa đại phu quay lại dặn: "Điện hạ, đợt châm cứu của Người chưa kết thúc không được ra ngoài đâu, mau vào trong nằm nghỉ đi ạ."













