Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 20: Dẫn xà xuất động
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Phủ Quốc Công.
Tô Nguyệt Hề và Xuân Đình vừa vào đến cổng đã nghe thấy giọng Vân Nhiên gọi: "Nguyệt Nguyệt."
"Mẫu thân." Cô dừng bước mỉm cười với mẹ.
"Con đi đâu thế?" Vân Nhiên bước tới hỏi: "Lúc nãy mẹ sang viện của con mà chẳng thấy đâu cả."
"Con có chút việc phải ra ngoài ạ, mẫu thân tìm con có việc gì không?"
"Cũng chẳng có gì đâu, mẹ chỉ muốn sang thăm con thôi mà chẳng ngờ con bận rộn thế." Vân Nhiên cười trêu: "Giờ mẹ muốn gặp con chắc phải hẹn trước quá." Cô choàng tay ôm lấy cánh tay mẹ làm nũng: "Mẫu thân đừng trêu con nữa mà."
"Được rồi, mẹ tới tìm con là có chuyện chính sự muốn nghe ý kiến của con đây." Nghe mẹ nói vậy cô hỏi: "Là phụ thân tới rồi phải không ạ?"
Vân Nhiên hơi ngạc nhiên: "Sao con biết?" Cô mỉm cười nhẹ. Chuyện này cũng chẳng khó đoán, mẹ con cô bị Thành Quốc Công đưa về đây, nếu Tô Viễn Tấn không sớm tới rước về thì chắc chắn sẽ làm ông ngoại nổi giận. Hơn nữa theo tính cách của ông ta, tới rước người về sớm thế này đa phần là vì mấy vị đồng liêu gặp phải hôm qua.
Nghĩ đến đây cô hỏi thêm: "Mẫu thân muốn quay về rồi phải không ạ?" Vẻ mặt Vân Nhiên thoáng chút lo âu: "Hôm nay phụ thân con tới nói rất nhiều, mẹ cũng thấy mẹ dẫn con về đây ở mãi thì không tiện. Nhưng đưa con về mẹ lại sợ mẹ con Chu Tuyết Yến sẽ lại bắt nạt con."
"Mẫu thân đừng lo cho con, sau này con sẽ tránh xa hai mẹ con họ ra là được ạ. Đợi Tô Nhu gả đi rồi thì Chu di chắc cũng sẽ dời khỏi phủ Thừa tướng thôi ạ."
"Hy vọng là thế." Cô dìu mẹ về phòng rồi kiên trì trò chuyện thêm một lát mới sang viện của bà ngoại.
Bà ngoại đã ngủ trưa dậy, thấy cô tới liền mỉm cười vẫy tay gọi: "Cái con bé này lại chạy đi đâu thế? Bà vừa tỉnh dậy đã chẳng thấy mặt mũi đâu rồi." Cô bước tới ngồi xuống cạnh bà rồi kể chuyện mình tới tiệm Bảo Tế, nhưng giấu chuyện mình tới Đông Sơn Viện. Nghe cô kể xong bà ngoại nhìn gói thuốc trên tay Xuân Đình là hiểu ngay cô định làm gì: "Nguyệt Nguyệt, con định 'dẫn xà xuất động' (dẫn rắn ra khỏi hang) sao?"
"Vâng ạ." Cô gật đầu: "Nếu cho con thêm thời gian con cũng có thể tìm ra kẻ đó. Nhưng kẻ đó hạ độc bằng cách nào thì con vẫn chưa rõ, con sợ cứ trì hoãn mãi sẽ gây bất lợi cho bà, nên con định chủ động tấn công để dụ kẻ đứng sau lộ mặt ạ."
"Con định làm thế nào?"
"Bà ngoại à, để dụ được kẻ đó con e là bà phải chịu khổ một chút rồi."
"Không sao đâu, cứ làm theo ý con đi."
Đến giờ cơm tối, Thành Quốc Công tới phòng ăn thấy bà ngoại và cô đang ngồi cười nói vui vẻ. Thấy vậy ông bước tới ngồi xuống cạnh bà: "Chẳng phải nói sau này đều ăn ở viện của mình sao? Sao hôm nay lại gọi mọi người ra phòng ăn thế này?"
Nghe chồng hỏi bà ngoại lườm ông một cái: "Nhiên Nhi và Nguyệt Nguyệt khó khăn lắm mới về chơi một chuyến, mọi người cùng ăn một bữa thì có sao đâu?"
"Nhưng mà..." Ông còn định nói gì đó thì thấy người của đại phòng và nhị phòng đều đã tới, Vân Nhiên là người đi sau cùng. Thấy mọi người đã đông đủ ông đành nuốt lời định nói vào trong.
Khi mọi người đã vào chỗ bà ngoại mới lên tiếng: "Đông đủ rồi, cầm đũa lên đi." Ngô thị nhìn bàn thức ăn đầy ắp món Thành Quốc Công thích, món Vân Nhiên và cô thích, món mọi người ở đại phòng thích nhưng tuyệt nhiên không có món nào bà ấy và Vân Kỳ thích cả. Bà ấy chẳng thiếu thốn miếng ăn, nhưng sao ngay cả Vân Kỳ cũng bị ngó lơ như thế?
Tô Nguyệt Hề thấy Ngô thị chưa cầm đũa liền giả vờ ngây thơ hỏi: "Nhị cữu mẫu sao Người chưa ăn ạ? Không có món nào hợp khẩu vị của Người sao ạ?" Nghe cô hỏi Ngô thị hừ một tiếng: "Có hợp hay không thì có quan trọng gì đâu? Dù sao trong cái nhà này tôi cũng chẳng phải người quan trọng gì."
Những lời mỉa mai đó làm sắc mặt mọi người đều trở nên khó coi. Vân Nhiên thấy vậy liền tự tay múc một bát canh đặt trước mặt chị dâu: "Nhị tẩu, đây là canh vịt tiềm nấm hương thơm ngon lắm, tẩu uống chút cho khai vị ạ." Ngô thị nhìn bát canh vẻ lạnh lùng: "Tôi chẳng bao giờ uống canh vịt cả."
Vân Nhiên ngẩn người: "Nhưng em nhớ trước đây nhị tẩu vẫn uống mà ạ."
"Trước khác nay khác." Ngô thị trả lời: "Năm kia tôi bị ốm một trận, đại phu dặn sau này không được động vào những đồ tính hàn như thịt vịt, từ đó trở đi tôi không bao giờ uống nữa."
"Chuyện này sao em không biết ạ?"
"Cô là đương gia chủ mẫu của phủ Thừa tướng, hằng ngày bận rộn quán xuyến việc bên đó thì lấy đâu ra tâm trí mà quan tâm tới tôi?" Những lời nói đầy gai góc của Ngô thị làm Vân Nhiên cảm thấy vô cùng bối rối. Theo lý khi nhị tẩu ốm bà phải về thăm hỏi mới đúng, nhưng bà chẳng hề hay biết chuyện nhị tẩu bị ốm cũng như chuyện bà ấy không ăn được thịt vịt nữa.
Vân Kỳ thấy không khí trên bàn ăn có vẻ căng thẳng liền kéo tay áo mẹ nhắc khẽ: "Mẹ à, mẹ nói ít thôi ạ." Nghe con trai nói vậy Ngô thị càng giận dữ: "Gì cơ? Giờ đến cả một câu mẹ cũng không được nói nữa sao?"
"Chị nói còn chưa đủ nhiều à?" Bà ngoại nãy giờ vẫn im lặng bỗng đập mạnh đôi đũa xuống bàn, quát Ngô thị: "Vợ thằng hai, dạo này chị bị làm sao thế? Cứ mỗi lần ngồi ăn chung là chị lại phàn nàn. Hôm nay cả nhà đông đủ ở đây chị cứ nói thẳng ra đi cho mọi người biết chúng tôi đã đối xử tệ bạc với chị ở chỗ nào." Thấy bà ngoại vốn hiền lành nay lại lớn tiếng quát mắng, mọi người đều buông đũa xuống, mặt Ngô thị thì lúc xanh lúc trắng vô cùng khó coi.
"Bà nội, mẹ cháu hôm nay chắc là mệt nên mới ăn nói thiếu suy nghĩ, xin bà lượng thứ ạ." Vân Kỳ thấy tình hình không ổn liền đứng dậy thay mẹ tạ lỗi. Bà ngoại vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng: "Ta đang nói chuyện với mẹ anh, từ khi nào đến lượt anh xen vào hả?"
Vân Kỳ không ngờ mình lại bị bà nội mắng như vậy liền đứng đờ ra đó không biết phải làm sao. Thấy vậy Ngô thị vội đứng dậy che chắn cho con trai: "Mẹ à, Tiểu Kỳ là cháu nội đích tôn của Người mà, sao Người có thể mắng nó như thế? Người có thiên vị thì cũng phải có mức độ chứ ạ."
"Chị..." Bà ngoại đập bàn định mắng tiếp thì bỗng nhắm nghiền mắt lại rồi trực tiếp ngất xỉu.













