Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 18: Nhân tâm khó lường
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
"Biết người biết mặt không biết lòng." Tô Nguyệt Hề đáp lại một câu. Có những kẻ nhìn qua thì thuần hậu vô hại nhưng thực chất tâm địa lại độc ác, chẳng hạn như Tô Nhu và Tô Viễn Tấn. Vì vậy bất cứ khả năng nào cô cũng không được bỏ sót. Nghĩ đến đây, cô nói: "Trương ma ma, bà đi cùng cháu tới nhà bếp xem sao nhé." Trương ma ma gật đầu dẫn đường cho cô.
Nhà bếp nằm ở góc Tây Nam hậu viện phủ Quốc Công, có năm đầu bếp nữ và sáu nha hoàn. Ninh bà bà là quản sự của nhà bếp, hằng ngày việc thu mua thực phẩm đều do bà ấy phụ trách. Khi cô cùng Trương ma ma tới, Ninh bà bà đang làm bánh điểm tâm. Trương ma ma định gọi bà ấy ra nhưng cô ngăn lại, chỉ đứng ngoài cửa quan sát. Ninh bà bà không nhận ra cô đang đứng đó. Khi bánh đã hấp chín, bà ấy dùng đũa gắp một miếng nếm thử, sau đó nhíu mày vẻ không hài lòng với hương vị này, liền bỏ hết số bánh đó sang một bên rồi đi nhào bột mới.
Thấy vậy cô bước vào gọi: "Ninh ma ma." Ninh bà bà quay lại nhìn thấy cô liền vội bước tới: "Tiểu thư, sao Người lại tới đây ạ?"
"Cháu đi dạo trong sân thấy hơi đói nên muốn qua xem có gì ăn không ạ."
Nghe vậy Ninh bà bà cười gật đầu liên tục: "Có, có ạ, tiểu thư muốn ăn gì lão nô làm cho ạ." Ánh mắt cô dừng lại trên mẻ bánh bà ấy vừa bỏ ra: "Cháu thấy bánh này rất ổn mà, mới làm xong ạ?"
Thấy cô để ý mẻ bánh đó, Ninh bà bà có chút ngại ngùng: "Bánh này lão nô làm cho lão phu nhân nhưng thất bại mất rồi, để lão nô làm món khác cho tiểu thư nhé."
"Thất bại ạ? Cháu thấy bánh này trông rất ngon mà." Cô tiến tới cầm một miếng cắn thử, vị ngọt thơm dai dai rất vừa miệng. "Cháu thấy ngon mà bà." Cô trêu: "Ninh ma ma, yêu cầu của bà cao quá rồi đấy."
"Tiểu thư đừng trêu lão nô nữa ạ, bánh này cho lão phu nhân mà, bà thích nhất là bánh mềm xốp, mẻ này hơi bị cứng nên lão nô định hấp mẻ mới ạ."
Nghe vậy cô giả vờ hỏi bâng quơ: "Cháu nghe nói bữa ăn của bà ngoại đều do Ninh ma ma làm, vậy chắc bà ấy thích ăn gì Ninh ma ma là người rõ nhất rồi."
Ninh bà bà gật đầu đầy tự hào: "Thưa tiểu thư, từ khi lão nô vào phủ bữa ăn của lão phu nhân đều do chính tay lão nô nấu ạ. Hằng ngày buổi sáng bà dùng một bát cháo gạo thơm, trưa là cá hấp, tối thì thiên về đồ chay. Khi trời nóng bà kém ăn lão nô sẽ chuẩn bị dưa muối, thanh mát khai vị rất tốt ạ. Lão phu nhân hồi trẻ sinh đẻ để lại di chứng, cứ vào mùa thu là hay bị ho, nên lúc đó hằng ngày lão nô đều hầm một bát lê tuyết xuyên bối cho bà uống ạ."
Nghe Ninh bà bà kể rành mạch từng thói quen ăn uống của bà ngoại, nếu không phải thật lòng quan tâm bà thì chắc chắn không thể nói chi tiết được như thế. Cô suy nghĩ một lát rồi mỉm cười: "Ninh ma ma quả thực rất hiểu bà ngoại, so với bà thì cháu làm cháu ngoại mà còn kém xa."
"Tiểu thư có lòng hiếu thảo với lão phu nhân là bà biết mà." Ninh bà bà trả lời: "Hơn nữa Người sao so với lão nô được, lão nô chỉ là một đầu bếp, ngày ngày quanh quẩn bên bếp lò, ngoài nấu ăn ra cũng chẳng làm được việc gì khác..."
"Thôi được rồi, Ninh ma ma bà cứ làm tiếp đi ạ, cháu không làm phiền bà nữa." Thấy không hỏi thêm được manh mối gì cô liền chào bà ấy ra về. Lúc đi Ninh bà bà còn đưa hết số bánh vừa làm cho cô. Ra khỏi nhà bếp, Trương ma ma đứng ngoài đón cô liền hỏi nhỏ: "Tiểu thư, Ninh bà bà có vấn đề gì không ạ?"
"Tạm thời chưa thấy gì bất thường ạ." Cô đưa số bánh cho Trương ma ma rồi hỏi thêm: "Ninh ma ma nấu xong thì ai mang đồ lên cho bà ngoại ạ?"
Trương ma ma trả lời: "Đều là hai nha hoàn Xuân Phong và Tế Vũ ở viện của lão phu nhân tới lấy ạ."
"Đưa cháu đi tìm họ." Trương ma ma dẫn cô về viện của bà ngoại rồi gọi hai người đó tới. Cô quan sát hai người họ rồi hỏi: "Hằng ngày bữa ăn của bà ngoại đều do hai người đi lấy ạ?"
"Vâng ạ."
"Ngoài hai người ra còn ai tiếp xúc với đồ ăn của bà không?"
"Dạ không ạ."
"Nghĩ kỹ lại xem nào."
Xuân Phong và Tế Vũ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Hằng ngày chúng nô tỳ đều tới nhà bếp sớm một khắc, Ninh ma ma nấu xong chúng nô tỳ sẽ bỏ vào lồng ấp mang về, ngoài Ninh ma ma và chúng nô tỳ ra thì không ai chạm vào được ạ."
Nghe tới đây cô bỗng nhíu mày. Hai người họ không giống nô tỳ bình thường mà là con em của người hầu lâu năm trong phủ, cha mẹ họ đều đang làm việc ở đây. Hơn nữa bà ngoại đối đãi với họ rất tốt, cô chẳng tìm ra lý do gì để họ hạ độc bà. Hơn nữa hạ độc là tội chết, nếu thật sự là họ làm thì chắc chắn sẽ liên lụy tới cả gia đình. Thấy cô im lặng, Trương ma ma xua tay bảo họ lui xuống.
Vừa định đi Tế Vũ bỗng nhớ ra điều gì liền quay lại nói: "Tiểu thư, nô tỳ chợt nhớ ra một chuyện ạ."
"Chuyện gì?"
"Mấy hôm trước mẹ chị Xuân Phong bị ốm nên lão phu nhân cho chị ấy về chăm sóc mấy ngày, lúc đó chỉ có mình nô tỳ đi lấy đồ ăn. Sau đó lần nào đi nô tỳ cũng gặp Cát ma ma, rồi chúng nô tỳ cùng nhau mang đồ về ạ."
"Cát ma ma?"
Trương ma ma đứng cạnh nhắc nhỏ: "Cát ma ma là vú già bên cạnh Nhị phu nhân ạ."
Nghe vậy mặt cô lập tức nghiêm nghị lại: "Vậy Cát ma ma có từng chạm vào đồ ăn của bà ngoại không?"
"Có ạ." Tế Vũ gật đầu chắc nịch: "Mỗi lần Ninh ma ma nấu xong Cát ma ma đều giúp nô tỳ bốc thức ăn vào lồng ấp ạ."
Trương ma ma nghe vậy có chút kinh ngạc nhìn cô. Cô vẫn thản nhiên bảo Tế Vũ lui xuống và dặn tuyệt đối không được nói chuyện này cho ai biết. Sau khi nha hoàn đi khỏi Trương ma ma mới lên tiếng: "Tiểu thư, không lẽ người hạ độc là Cát ma ma sao?"













