Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 17: Trúng độc
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Sáng sớm hôm sau.
Tô Nguyệt Hề đưa bà ngoại về viện của mình, sai người đóng cửa viện lại không cho ai vào. Thấy hai bà cháu tỏ vẻ thần thần bí bí như vậy, mọi người trong phủ chỉ thấy buồn cười chứ không truy hỏi gì thêm.
Trong phòng, Hứa đại phu của tiệm Bảo Tế đã đợi sẵn từ lâu. Thấy Tô Nguyệt Hề dẫn bà ngoại vào, ông vội đứng dậy hành lễ: "Tại hạ xin kính chào lão phu nhân."
"Ngoại tổ mẫu, đây là Hứa đại phu của tiệm Bảo Tế, y thuật của ông ấy còn giỏi hơn cả các thái y trong cung đấy ạ." Tô Nguyệt Hề chủ động giới thiệu.
"Tô tiểu thư quá khen rồi, tại hạ sao dám so bì với các thái y ở Thái y viện." Hứa đại phu khiêm tốn.
Tô Nguyệt Hề nhìn ông nói nhẹ nhàng: "Hứa đại phu đừng quá khiêm tốn, lát nữa nhờ ông khám kỹ cho ngoại tổ mẫu tôi nhé."
"Chắc chắn rồi." Hứa đại phu gật đầu mời bà cụ ngồi xuống rồi bắt mạch. Thấy Tô Nguyệt Hề đứng cạnh với vẻ mặt đầy lo lắng, bà ngoại mỉm cười an ủi: "Nguyệt Nguyệt đừng lo, bà vẫn khỏe mà."
Tô Nguyệt Hề mỉm cười với bà rồi nhìn Hứa đại phu: "Hứa đại phu, sức khỏe bà tôi thế nào ạ?"
Vẻ mặt Hứa đại phu bỗng trở nên nghiêm trọng, ông buông tay ra rồi lấy túi kim châm từ hòm thuốc, rút ra một cây kim bạc: "Lão phu nhân, mạo phạm rồi." Nói rồi ông châm kim vào huyệt hổ khẩu ở tay phải bà cụ. Bà ngoại khẽ nhíu mày nhưng vẫn cố chịu đựng.
"Bà ngoại?" Tô Nguyệt Hề lo lắng.
"Không sao." Bà ngoại dãn chân mày cười với cô, ra hiệu đừng căng thẳng.
Sau một lát, Hứa đại phu rút kim ra, vừa nhìn qua lông mày ông đã nhíu chặt lại. Nhìn thấy sự thay đổi sắc mặt của ông, tim Tô Nguyệt Hề đập hụt một nhịp: "Hứa đại phu, bà tôi bị làm sao ạ?"
Hứa đại phu nhìn bà ngoại rồi nhìn Tô Nguyệt Hề, nhẹ giọng trả lời: "Lão phu nhân bị trúng độc rồi."
Nghe lời này, Trương ma ma bên cạnh bà ngoại và Xuân Đình đều thốt lên kinh ngạc. Ngược lại, bà ngoại và Tô Nguyệt Hề tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều. Hai bà cháu nhìn nhau, sau đó Tô Nguyệt Hề mới tiếp tục hỏi: "Ngoại tổ mẫu trúng độc gì, Hứa đại phu có thể nghiệm ra không ạ?"
"Tại hạ hổ thẹn, hiểu biết về các loại độc của tại hạ còn quá ít." Hứa đại phu thở dài: "Nếu sư huynh của tại hạ ở đây, chắc chắn ông ấy sẽ biết lão phu nhân trúng độc gì."
"Sư huynh của Hứa đại phu sao?" Tô Nguyệt Hề sực nhớ tới một người: "Hứa đại phu đang nói tới Độc Thánh Độc Cô Hoành?"
Hứa đại phu nhìn cô có chút ngạc nhiên: "Tô tiểu thư quen biết sư huynh của tại hạ sao?"
Nhắc tới Độc Cô Hoành, tâm trạng cô rất phức tạp. Nói ra thì việc cô biết ông ta cũng là nhờ Tô Nhu. Kiếp trước không hiểu Tô Nhu dùng cách nào mà được Độc Cô Hoành coi trọng, cuối cùng ông ta trở thành quân bài lợi hại nhất trong tay cô ta. Tuy ông ta được gọi là Độc Thánh nhưng chỉ giỏi dùng độc, còn Tô Nhu mới là người có "tâm độc". Cô ta lừa Độc Cô Hoành, dùng các loại độc ông ta chế ra để khống chế triều thần và hại dân lành, gây ra bao sóng gió, nhưng cuối cùng lại đổ hết tội lỗi lên đầu ông ta rồi dùng kế giết chết ông ta để trở thành đại ân nhân cứu dân độ thế.
Nhớ lại chuyện kiếp trước lòng cô nặng trĩu, nhưng cô vẫn cố kìm nén: "Tôi cũng chỉ tình cờ nghe danh một lần thôi chứ chưa có duyên gặp mặt ạ."
"Sư huynh của tại hạ vốn thích ngao du sơn thủy, đừng nói là Tô tiểu thư, ngay cả tại hạ cũng lâu lắm rồi chưa gặp ông ấy." Hứa đại phu trả lời cô xong liền quay sang bà ngoại: "Dù tại hạ chưa rõ lão phu nhân trúng độc gì, nhưng qua mạch tượng có thể thấy bà đã trúng độc này được một thời gian rồi. Kẻ hạ độc rất cẩn thận, mỗi lần chỉ dùng liều lượng rất nhỏ, nhưng độc này tích tụ lâu ngày bắt đầu ảnh hưởng tới cơ thể. Ban đầu lão phu nhân sẽ thấy đau ngực, sau đó là tinh thần uể oải, khi độc đã ngấm vào phủ tạng thì dù đại lộ thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi."
Nghe vậy tim Tô Nguyệt Hề thắt lại, cô nắm chặt tay bà ngoại: "Hứa đại phu, vậy ông có cách nào giải độc không ạ?"
"Tại hạ xin dốc sức thử xem." Ông không dám khẳng định chắc chắn vì kiến thức về độc dược còn hạn chế.
"Vậy phiền Hứa đại phu chữa trị cho bà tôi, cần dược liệu gì ông cứ nói ạ."
"Được."
"Còn nữa, chuyện này tôi muốn nhờ Hứa đại phu giữ bí mật giúp."
Hứa đại phu gật đầu đồng ý. Kẻ có thể hạ độc được Thành Quốc Công phu nhân chắc chắn phải là người trong phủ. Bất kể là ai thì đây cũng là một vụ bê bối chấn động đối với phủ Quốc Công.
Tô Nguyệt Hề bảo Xuân Đình tiễn Hứa đại phu ra ngoài rồi tới tiệm thuốc bốc thuốc. Sau khi tiễn đại phu đi, cô nhìn bà ngoại với ánh mắt u uất vô hạn. Bà ngoại lại tỏ ra lạc quan, thấy cô buồn bã liền kéo cô ngồi xuống: "Nguyệt Nguyệt đừng lo, có Hứa đại phu ở đây bà sẽ không sao đâu."
"Bà ngoại, tại con không tốt." Cô vô cùng tự trách ôm lấy bà ngoại. Cô biết rõ bà ngoại là người đầu tiên rời bỏ mình, đáng lẽ sau khi trọng sinh cô phải về bên bà ngay lập tức.
"Cái con bé ngốc này, chuyện này sao trách con được? Kẻ hại bà ẩn nấp trong bóng tối, đừng nói con mà ngay cả bà cũng không mảy may phòng bị. Nếu lần này con không phát hiện ra điều bất thường thì đến lúc phát độc mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi." Bà ngoại kiên trì an ủi cô.
Tô Nguyệt Hề buông bà ra: "Bà ngoại yên tâm, kẻ hạ độc bà con nhất định sẽ tìm ra hắn."
"Được, bà tin Nguyệt Nguyệt." Bà mỉm cười với cô, thần sắc không chút căng thẳng như thể người trúng độc không phải mình vậy. Cô dìu bà về viện nghỉ ngơi rồi hầu hạ bà ngủ say, sau đó mới gọi Trương ma ma ra ngoài. Trương ma ma đã theo hầu hạ bà mấy chục năm nay, thấy cô gọi ra liền đoán ngay cô định hỏi gì. Chẳng đợi cô mở lời bà đã kể hết những gì mình biết: "Lão phu nhân ăn uống thanh đạm nên bữa ăn đều do nhà bếp nấu riêng. Người phụ trách nấu cho bà là Ninh bà bà ở nhà bếp, bà ấy cũng là người cũ của phủ và từng được lão phu nhân ban ơn, chắc không phải là kẻ hạ độc đâu ạ."













