Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 16: Bà cháu tâm tình
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Sau khi đưa phu nhân Thành Quốc Công về phòng, bà liền bảo Lưu thị gọi Vân Cảnh quay lại. Lúc này đã muộn thế này, nếu chuyện mời đại phu bị bên ngoài biết được thì chẳng biết họ sẽ bàn tán thế nào. Lưu thị không yên tâm cho mẹ chồng, nhưng bà cụ khăng khăng như vậy nên Lưu thị đành bảo Vân Nghị đi đuổi theo gọi Vân Cảnh về. Tiếp đó, phu nhân Thành Quốc Công bảo Lưu thị về nghỉ, bà muốn nói chuyện riêng với Tô Nguyệt Hề. Lưu thị gật đầu đồng ý, dặn dò Tô Nguyệt Hề vài câu rồi rời đi.
Sau khi Lưu thị đi khỏi, phu nhân Thành Quốc Công vẫy tay gọi Tô Nguyệt Hề lại gần, ra hiệu cho cô ngồi xuống cạnh mình.
"Bà ngoại, bà không sao chứ?" Tô Nguyệt Hề ngồi xuống cạnh giường, nhìn bà với vẻ mặt lo lắng.
"Bà không sao, nghỉ một lát là khỏe thôi, lúc nãy có làm con sợ không?"
Thấy sắc mặt bà ngoại đã khá hơn, Tô Nguyệt Hề nhẹ nhàng trả lời: "Dạ không, con không sao ạ."
"Những lời nhị cữu mẫu nói lúc nãy con đừng để bụng nhé." Bà ngoại nắm lấy tay cô, giọng hiền từ: "Thực ra nhị cữu mẫu con chỉ là trong lòng khổ quá thôi. Con cũng biết nhị cữu con quanh năm chu du sơn thủy, cả năm chẳng ở nhà được mấy ngày, nên nhị cữu mẫu con mới trở nên như vậy."
"Con hiểu ạ." Về điều này, Tô Nguyệt Hề thật sự hiểu được. Hồi Vân Phong còn ở phủ, Ngô thị thực ra khá tốt, nhưng khi Vân Phong vắng nhà ngày càng lâu thì tính tình bà ta cũng thay đổi rất nhiều.
"Hiểu được là tốt rồi. Bà và ông ngoại con trong lòng cũng thấy nợ nhị cữu mẫu con nên cũng luôn nhường nhịn bà ấy. Nhưng Nguyệt Nguyệt con đừng lo, con cứ yên tâm ở lại phủ Quốc Công, sau này cũng chẳng cần phải chạm mặt bà ấy đâu." Bà ngoại an ủi, sợ cô để tâm những lời Ngô thị nói.
Tô Nguyệt Hề lắc đầu ra hiệu mình không để bụng, nói cho cùng nhị cữu mẫu cô cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi. Buổi kịch cô và Xuân Đình diễn ở phủ Thừa tướng hôm nay chính là chiêu "lấy gậy ông đập lưng ông". Kiếp trước mẹ con Chu Tuyết Yến và Tô Nhu đã dùng chiêu này trước mặt Tô Viễn Tấn để giả vờ đáng thương, nhằm chiếm lấy sự thương cảm của ông ta, cô chẳng qua là bắt chước theo thôi. Dù cô không mấy coi trọng chiêu thức này, nhưng sau khi dùng thử một lần hôm nay cô thấy nó khá hiệu quả. Chẳng trách Tô Viễn Tấn lại mắc bẫy như vậy, đổi lại là cô có lẽ cũng sẽ trúng kế.
Giờ cô và Vân Nhiên đã đi rồi, Tô Viễn Tấn chắc chắn sẽ tìm mẹ con Chu Tuyết Yến để hỏi tội. Thêm nữa ông ta là người trọng sĩ diện, mấy vị đồng liêu đều biết chuyện cô và Vân Nhiên bị mẹ con họ bắt nạt phải về nhà ngoại, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ tới đón hai mẹ con về, nên cô sẽ không ở lại phủ Quốc Công quá lâu. Điều quan trọng nhất là cô muốn về thăm bà ngoại. Trong tiệc thọ hôm trước cô chưa được bầu bạn nhiều với bà nên trong lòng thấy không yên, cô muốn nhân cơ hội này điều tra những người xung quanh bà để loại bỏ tận gốc mọi hiểm họa.
Nghĩ đến đây, Tô Nguyệt Hề nắm lấy tay bà ngoại, dịu dàng hỏi: "Ngoại tổ mẫu, dạo này sức khỏe bà thế nào ạ? Có chỗ nào không thoải mái không bà?"
"Sức khỏe bà vẫn tốt mà, hôm nay chỉ là nhất thời tức quá nên mới mệt thôi." Nói rồi bà lại ôm ngực, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Thấy vậy Tô Nguyệt Hề vội hỏi: "Bà ngoại, bà sao thế ạ? Bà thấy đau ở đâu ạ?"
Bà ngoại hạ tay xuống, bình tĩnh trả lời: "Bà không sao đâu."
Thấy bà vẫn không chịu nói thật, Tô Nguyệt Hề đành xị mặt xuống: "Ngoại tổ mẫu, nếu bà không nói thật cho con biết thì giờ con đi tìm ngoại tổ phụ và mẫu thân ngay đây."
"Cái con bé này." Bà ngoại đưa tay nựng nhẹ má cô, lúc này mới chịu nói thật: "Dạo này không hiểu sao bà cứ hay thấy đau thắt ở tim."
Nghe lời này, Tô Nguyệt Hề lo lắng: "Vậy bà đã mời đại phu đến khám chưa ạ?"
"Chưa con ạ, cơn đau này không thường xuyên xảy ra, mỗi lần lại rất ngắn. Chắc là do tuổi già thôi, nghỉ ngơi chút là hết."
"Vậy chuyện này bà có nói cho ai biết không ạ?"
"Chút chuyện nhỏ thôi mà, chẳng có gì đáng nói cả."
Thấy bà ngoại vừa không mời đại phu vừa giữ kín chuyện này, Tô Nguyệt Hề bỗng chốc cuống quýt: "Bà ngoại, chuyện quan trọng thế này sao bà có thể giấu kỹ vậy chứ? Không được, bà nhất định phải khám đại phu."
Cũng chẳng trách cô lại lo lắng như thế, bởi những chuyện ở kiếp trước đã để lại cho cô một bài học xương máu, cô tuyệt đối không thể để những người thân yêu xảy ra bất cứ chuyện gì nữa.
"Nguyệt Nguyệt, bà không sao đâu, con đừng làm quá lên thế."
"Không được, chuyện này bà phải nghe con. Nếu bà không nghe con thì giờ con quay về phủ Thừa tướng luôn, sau này không bao giờ tới thăm bà nữa." Tô Nguyệt Hề hung dữ đe dọa. Bà ngoại nắm lấy tay cô, có chút bất lực nói: "Con bé này đúng là bắt thóp được bà rồi. Thôi được, nghe con, mai bà sẽ mời đại phu."
"Để con mời cho ạ." Tô Nguyệt Hề nghĩ ra điều gì đó liền trả lời: "Bà không nói chuyện này cho ai biết chắc chắn là sợ ông ngoại biết sẽ lo lắng. Ngày mai con sẽ bí mật mời một đại phu tới, không làm kinh động ai cả. Nếu bà không sao thì coi như chuyện này chưa từng xảy ra; còn nếu bà có chỗ nào không ổn thì để đại phu kê đơn thuốc điều dưỡng rồi từ từ hẵng nói cho ông ngoại biết sau, tránh để ông lo lắng. Bà thấy thế được không ạ?"
"Được, được, Nguyệt Nguyệt của bà là chu đáo nhất." Bà ngoại hài lòng gật đầu liên tục, định làm theo lời cô nói. Tô Nguyệt Hề trò chuyện thêm một lát rồi hầu hạ bà đi ngủ, sau đó cô lặng lẽ rời phòng.
Vừa ra khỏi phòng, cô lập tức dặn Xuân Đình ngày mai đến tiệm thuốc Bảo Tế mời Hứa đại phu qua một chuyến, và tuyệt đối không được để ai trong phủ hay biết. Lúc nãy nghe bà ngoại kể về tình trạng sức khỏe, cô đã thấy có điều gì đó không ổn, e là kẻ đứng sau đã ra tay rồi. Trước đó cô cứ ngỡ kẻ đó là Tô Nhu nên chỉ định ngăn cô ta tiếp cận bà ngoại. Không ngờ kẻ đứng sau lại là người khác. Khi chưa tìm ra kẻ đó, cô tuyệt đối không được rút dây động rừng.













