Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 15: Nhị cữu mẫu
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
Thành Quốc Công đưa Vân Nhiên và Tô Nguyệt Hề về phủ Quốc Công. Phu nhân Thành Quốc Công sớm đã nghe tin, sai người dọn dẹp lại viện mà Vân Nhiên từng ở trước khi lấy chồng để hai mẹ con vào ở. Trở về viện, Vân Nhiên bảo Tô Nguyệt Hề đi tắm rửa thay đồ trước, còn mình thì ở lại nói chuyện với vợ chồng Thành Quốc Công.
Thành Quốc Công là người nóng tính, hai ngày liên tiếp chứng kiến Tô Nguyệt Hề bị bắt nạt, ông hận không thể vặn đầu Tô Viễn Tấn xuống. Suy đi tính lại, Thành Quốc Công đập mạnh xuống bàn: "Từ hôm nay trở đi, Nhiên Nhi và Nguyệt Nguyệt cứ ở lại phủ Quốc Công, không về đó nữa."
"Ông nói bậy bạ gì vậy." Phu nhân Thành Quốc Công dù cũng tức giận nhưng bà là phụ nữ nên suy nghĩ thấu đáo hơn chồng nhiều: "Nhiên Nhi và Viễn Tấn đã thành thân rồi, nó và Nguyệt Nguyệt cứ ở mãi nhà ngoại thì truyền ra ngoài sẽ bị thiên hạ cười chê."
"Ta xem ai dám."
"Ông kìa." Phu nhân Thành Quốc Công lườm chồng một cái rồi nhìn Vân Nhiên: "Nhiên Nhi, con đừng nghe cha con nói bậy, chuyện này rốt cuộc tính sao vẫn phải nghe theo ý con."
Vân Nhiên thở dài: "Mẫu thân, Nguyệt Nguyệt chịu uất ức lớn như vậy con đương nhiên xót xa, nhưng con cũng không biết phải làm sao cho phải. Viễn Tấn là người trọng tình nghĩa, Chu Tuyết Yến và Tô Nhu là góa phụ và con của ân nhân ông ta, giờ ân nhân không còn ông ta đương nhiên phải chăm sóc chu đáo. Nếu con đuổi họ đi e là Viễn Tấn cũng không đồng ý. Nhưng nếu không đuổi họ đi, con lại lo họ sẽ ngày càng ngang ngược bắt nạt Nguyệt Nguyệt."
"Báo ân sao cứ nhất thiết phải giữ người trong phủ? Cứ mua cho họ một ngôi nhà bên ngoài rồi tìm vài người hầu hạ là được rồi." Thành Quốc Công nghe lời Vân Nhiên nói lập tức nghĩ ra một cách.
Phu nhân Thành Quốc Công khẽ gật đầu: "Nhiên Nhi, cách cha con nói cũng được đấy. Nếu con thấy không tiện ra mặt thì để ta lo, ta sẽ bảo anh trai con đi tìm nhà bên ngoài, tìm xong ta sẽ báo cho con."
Vân Nhiên vẫn còn do dự: "Phụ thân, mẫu thân, Người cứ để con suy nghĩ thêm đã." Thấy Vân Nhiên do dự như vậy, Thành Quốc Công dù không vui nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Tô Nguyệt Hề tắm rửa thay đồ xong trở ra đúng lúc nghe thấy những lời do dự của Vân Nhiên, trong lòng không khỏi thầm thở dài. Vân Nhiên vì cô có thể trở mặt với Tô Viễn Tấn, nhưng trong lòng bà vẫn còn yêu ông ta, chính vì vậy bà mới do dự như thế. Cô nhất định phải tìm cách khiến Vân Nhiên hoàn toàn dứt bỏ tình cảm với Tô Viễn Tấn, chỉ có như vậy sau này khi cô ra tay với ông ta mới có thể không chút kiêng dè.
Để làm Vân Nhiên và Tô Nguyệt Hề vui lòng, trong bữa tối Thành Quốc Công đặc biệt gọi tất cả mọi người trong phủ đến phòng ăn để dùng bữa cùng hai mẹ con. Thành Quốc Công có hai con trai và một con gái: con cả Vân Mộc, con thứ Vân Phong và con út Vân Nhiên. Vân Mộc từ sớm đã theo cha vào quân ngũ, cũng là một võ tướng. Nhưng con thứ Vân Phong không thích võ chỉ thích văn, quanh năm suốt tháng chu du bên ngoài. Thành Quốc Công có đánh có mắng cũng không xoay chuyển được ý chí của con trai, cuối cùng đành phải mặc kệ anh ta.
Vân Cảnh và Vân Nghị vốn rất yêu thương Tô Nguyệt Hề, lúc này thấy cô về phủ ở liền liên tục gắp thức ăn cho cô trên bàn tiệc, trong mắt chỉ có mình cô. Chứng kiến cảnh này, vợ của Vân Phong là Ngô thị nói giọng có chút mỉa mai: "Tiểu Cảnh và Tiểu Nghị đối với Nguyệt Nguyệt thật là tốt quá, Tiểu Kỳ nhà tôi chắc chẳng bao giờ được đãi ngộ thế này đâu."
Nghe lời này, Tô Nguyệt Hề nhìn về phía Ngô thị. Khác với đại cữu mẫu Lưu thị, Ngô thị vốn không mấy thích cô và luôn thích đem Vân Kỳ ra so sánh với cô. "Mẹ, mẹ nói mấy chuyện đó làm gì?" Vân Kỳ nhỏ giọng phản bác, muốn Ngô thị đừng nói nữa. Thực ra Vân Cảnh và Vân Nghị đối với Vân Kỳ cũng rất tốt, nhưng Ngô thị luôn không thấy thỏa mãn, đặc biệt là khi có Tô Nguyệt Hề ở đó, sự không hài lòng này càng lớn hơn.
Nhưng Vân Kỳ không lên tiếng can ngăn thì thôi, vừa can ngăn Ngô thị lại càng lấn tới, bày ra dáng vẻ chị dâu bắt đầu dạy dỗ Vân Nhiên và Tô Nguyệt Hề: "Vân Nhiên, giờ cô không còn là tam tiểu thư của phủ Quốc Công nữa rồi, cô đã là đương gia chủ mẫu của phủ Thừa tướng, hở chút là chạy về nhà ngoại thì ra thể thống gì? Còn Nguyệt Nguyệt nữa, tính nết con cũng nên sửa đổi đi, chỉ là chuyện nhỏ nhặt thôi mà con làm ầm ĩ lên như vậy, ngay cả thọ lễ của ngoại tổ phụ con cũng không để yên được, thật là không nên. Theo ta thấy là do mọi người bình thường quá nuông chiều con nên mới khiến con có tính cách cực đoan như thế, làm việc gì cũng không màng đến người khác."
Những lời dạy bảo của Ngô thị khiến bàn ăn vốn đang vui vẻ bỗng chốc im bặt. Lưu thị thấy tình hình không ổn liền ra mặt điều đình: "Đại Ngụy chúng ta đâu có quy định nào bảo con gái lấy chồng thì không được về nhà ngoại ở vài ngày đâu. Nhiên Nhi và Nguyệt Nguyệt cũng lâu rồi chưa về ở, về đây ở một thời gian bầu bạn với cha mẹ cũng là lòng hiếu thảo của hai đứa mà. Hơn nữa tính tình Nguyệt Nguyệt thế nào chúng ta đều hiểu rõ, con bé là người hiểu chuyện ngoan ngoãn nhất, nếu không phải chịu uất ức thấu trời thì đã không gây chuyện. Chính vì Nguyệt Nguyệt hiểu chuyện ngoan ngoãn nên chúng ta mới yêu thương con bé như vậy. Thôi được rồi, đừng nói nữa, thức ăn sắp nguội cả rồi, mau cầm đũa lên đi."
Ngô thị bất mãn vì Lưu thị nói đỡ cho Vân Nhiên và Tô Nguyệt Hề nên định cãi lại: "Chị dâu, chuyện đã đến mức này rồi sao chị còn dĩ hòa vi quý thế chứ? Theo tôi thấy..."
"Chát." Thành Quốc Công sa sầm mặt mũi, đập mạnh đôi đũa xuống bàn. Thấy cha chồng nổi giận, Ngô thị lúc này mới im bạt. Thành Quốc Công lườm Ngô thị một cái cháy mặt, nhưng dù sao cũng là con dâu nên ông không tiện mắng mỏ nặng lời, chỉ đành phất tay áo bỏ đi khỏi phòng ăn.
Thấy vậy, phu nhân Thành Quốc Công vội bảo Vân Mộc đi theo khuyên nhủ. Vân Nhiên cũng biết chuyện này do mình và con gái mà ra nên cũng đứng dậy đi cùng Vân Mộc để khuyên cha. Sau khi mấy người rời đi, phu nhân Thành Quốc Công có chút không vui nhìn Ngô thị: "Ăn cũng không ngăn được cái miệng của chị."
Nghe lời này, Ngô thị cũng đầy uất ức. Bà ta chỉ thấy Vân Nhiên và Tô Nguyệt Hề làm không đúng, chẳng lẽ ngay cả nói vài câu cũng không được sao? Vậy thì địa vị của bà ta trong cái nhà này còn là gì nữa? Nghĩ đến đây, Ngô thị cũng trực tiếp bỏ đũa xuống, che mặt chạy ra khỏi phòng ăn. "Mẹ." Vân Kỳ gọi một tiếng nhưng không giữ được mẹ, đành đứng dậy cáo lỗi với bà nội rồi vội vàng đuổi theo. Chứng kiến cảnh này, phu nhân Thành Quốc Công ôm ngực kêu mệt, Lưu thị và Tô Nguyệt Hề lập tức tiến lên đỡ lấy bà. Thấy mặt bà trắng bệch, Lưu thị liền bảo Vân Cảnh đi mời đại phu tới. Một bữa cơm vốn vui vẻ cuối cùng lại kết thúc trong sự không vui.













