Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 4: Sổ Tiết Kiệm? Đưa Đây Cho Tao!
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
_Hứa Vân Họa nhìn số tiền Đại đoàn kết và đủ loại phiếu trong rương, không kìm được có chút ghen tị đỏ cả mắt.
_Tuy biết là giả nhưng trong lòng cô ta vẫn thấy khó chịu.
_Hứa Vân Họa nhẫn nhịn hết mức, bấm chặt lòng bàn tay, hồi lâu sau mới kiềm chế được tâm trạng chua xát, mỉm cười nói: “Em gái, Chu gia đã đưa ra đầy đủ thành ý rồi, chúng ta cũng không thể để sót được.”
_“Nếu em hài lòng với Chu gia, chi bằng hôm nay tranh thủ lúc văn phòng làm việc chưa tan sở, sớm đi đăng ký kết hôn, rồi dẫn Chu Sảng đến ngân hàng rút của hồi môn ra, vừa hay thể hiện thành ý của nhà mình, đỡ cho người ta bảo nhà mình keo kiệt, chỉ biết chiếm tiện nghi người khác.”
_“Chị nói đúng đấy.”
_Hứa Như Yên nương theo lời cô ta nói tiếp: “Thế thì chọn ngày không bằng tiện ngày, lát nữa em đi đăng ký kết hôn với anh ấy luôn, rồi lại đến ngân hàng rút của hồi môn ra mang về nhà.”
_Chu Sảng nghe vậy mừng rỡ.
_Anh ta và Hứa Vệ Quốc đã mưu tính xong xuôi, bỏ tiền mua chuộc người của văn phòng làm việc từ sớm, chuẩn bị một tờ giấy chứng nhận kết hôn giả, đợi sau khi lấy được của hồi môn sẽ đá đít Hứa Như Yên đi.
_Chu Sảng vội vàng gật đầu, mỉm cười nói: “Không vấn đề gì.”
_Hứa Như Yên nhìn anh ta, trong lòng không kìm được cười lạnh.
_Kiếp trước cô đúng là mù mắt, nhìn lầm người, nên mới bị anh ta xoay như dế.
_“Trước khi đi, anh giúp tôi chuyển mấy cái rương này lên tầng đã.”
_Hứa Như Yên bĩu môi, nhếch cái cằm trắng xẻo lên, mỉm cười nhìn anh ta.
_Chu Sảng ngẩn người, trong lòng không muốn nhưng cũng đành nhẫn nhịn nén giận gượng cười nhận lời, giúp cô khiêng mấy cái rương lên tầng.
_Tống Xuân Quế đứng phía sau nhìn theo, xót xa đến mức máu như rỉ ra.
_Nhưng quay đầu nghĩ lại.
_Chẳng mấy chạp bà ta sẽ sở hữu số của hồi môn của con nhãi ranh Hứa Như Yên này, số này coi như tiền sính lễ, đợi sau khi Hứa Như Yên đi về nông thôn rồi, chẳng phải lại quay về tay bọn họ sao?
_Trong lòng Tống Xuân Quế mới dễ chịu hơn một chút.
_Sau khi Hứa Như Yên lên tầng, liền khóa chặt cửa phòng ngủ, thu toàn bộ số rương do Chu Sảng mang tới vào trong không gian, sau đó mới thong thả đi xuống tầng.
_Cô cầm sổ hộ khẩu, mỉm cười nhìn Chu Sảng: “Đi thôi, chúng ta đi đăng ký kết hôn, rồi đi rút của hồi môn nào!”
_Chu Sảng đưa Hứa Như Yên đến văn phòng làm việc xếp hàng đăng ký kết hôn.
_Đến lượt tại cửa sổ làm việc, anh ta nháy mắt với nhân viên công tác.
_Đối phương hiểu ý ngay, lấy ra một tờ giấy chứng nhận kết hôn giả đã làm sẵn từ trước, mỉm cười chúc mừng: “Chúc hai đồng chí trăm năm hạnh phúc nhé.”
_“Cảm ơn đồng chí, đây là kẹo hỷ, mời đồng chí lấy chút lộc.”
_Chu Sảng nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn, đưa qua một nắm kẹo hoa quả bọc giấy đỏ, sau đó quay đầu nhìn Hứa Như Yên, nôn nóng nói.
_“Như Yên, từ nay về sau chúng ta đã là vợ chồng rồi.”
_“Chờ em đi về nông thôn trở về, anh sẽ tổ chức tiệc cưới rước em về nhà, giờ em chịu khó ủy khuất một chút, anh bảo đảm sau này sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu.”
_Hứa Như Yên suốt quá trình đều cúi đầu, lười thèm đếm xỉa đến anh ta.
_Trong lòng cô biết rõ Chu Sảng cầm trên tay tờ giấy chứng nhận giả, vốn dĩ chẳng muốn cưới cô.
_Hứa Như Yên không bận tâm, cô cũng muốn rút số của hồi môn ra cất vào không gian cho yên tâm.
_Bọ ngựa bắt ve, chim hoàng tước chực sẵn đằng sau.
_Hai người coi như lợi dụng lẫn nhau, nhưng rốt cuộc ai mới là con chim hoàng tước, ai mới là bọ ngựa và ve thì chưa biết chừng đâu.
_Hứa Như Yên mỉm cười: “Cảm ơn anh Chu Sảng, anh tìm vài người giúp em chuyển của hồi môn về nhà nhé, chờ sau khi em đi về nông thôn rồi còn phải phiền anh trông nom hộ em đấy.”
_Chu Sảng nghe vậy, trong mắt không giấu nổi vẻ tham lam, thèm thuồng đến mức sắp chảy cả nước miếng, vội vã liên thanh đáp: “Không vấn đề gì, anh lập tức tìm người giúp em lấy của hồi môn!”
_Đến khi hai người tới ngân hàng.
_Hứa Như Yên đột nhiên quay người lại xòe tay ra trước mặt Chu Sảng, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo rạng rỡ nở nụ cười tươi tắn: “Lương của anh đâu, giao cho em luôn đi chứ.”
_“Cái gì?” Chu Sảng ngơ ngác.
_Hứa Như Yên nhíu mày, giọng điệu lạnh đi vài phần: “Em nói là tiền lương của anh.”
_“Người ta hai vợ chồng kết hôn, tiền lương đều là giao cho nhà gái quản lý.”
_Hứa Như Yên lộ ra ánh mắt thất vọng, thở dài đầy vẻ bất lực: “Anh Chu Sảng, anh không lẽ là không đồng ý đấy chứ?”
_“Nếu anh không muốn giao sổ tiết kiệm tiền lương cho em, thế thì em không rút của hồi môn nữa, hai chúng ta bây giờ nộp đơn ly hôn luôn!”
_Chu Sảng lập tức cuống lên: “Như Yên, em nói năng ngốc nghếch gì thế, anh dĩ nhiên là đồng ý rồi.”
_“Có điều sổ tiết kiệm của anh để ở nhà, không mang theo trên người, thế này nhé, em cứ rút của hồi môn trước đi, hôm khác anh lấy sổ tiết kiệm giao cho em.”
_“Thế thì không được.” Hứa Như Yên khoanh tay trước ngực, bĩu môi mỉm cười: “Em cũng không vội rút của hồi môn, còn một tiếng nữa ngân hàng mới tan sở, anh không ngại phiền thì về nhà lấy sổ tiết kiệm tới đây.”
_“Không có sổ tiết kiệm thì không có của hồi môn!”
_Chu Sảng không ngờ tới phút chót Hứa Như Yên lại giở trò này.
_Anh ta nghiến răng ken két, lần đầu tiên cảm thấy mình đã coi thường con nhãi ngu ngốc Hứa Như Yên này, mí mắt giật giật, cố nén cơn giận gượng cười nói.
_“Được, thế em ở đây chờ, anh về nhà lấy sổ tiết kiệm.”
_Chu Sảng phì hò phì hò đạp xe đạp, ấm ức bất lực bỏ đi.
_Giang Nam lúc này đang là mùa hè.
_Buổi chiều mặt trời vẫn vô cùng gay gắt, Chu Sảng đi đi lại lại một hồi, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả áo, chật vật không khác gì một con chó.
_Nửa tiếng sau.
_Anh ta vừa thở hển hển vừa đạp xe quay lại, giao sổ tiết kiệm vào tay Hứa Như Yên, nghiến răng mỉm cười: “Bây giờ em hài lòng rồi chứ?”
_Hứa Như Yên liếc nhìn qua, trên sổ tiết kiệm có 3000 đồng, lông mày cong cong nở nụ cười rạng rỡ.
_“Được thôi, em rút tiền ra, trả lại sổ tiết kiệm cho anh, sau này nhớ nộp tiền lương đúng hạn đấy nhé.”
_Trong lòng Chu Sảng tức giận vô cùng, nhưng vì số của hồi môn nên đành phải cắn răng chịu đựng!
_Anh ta nhìn Hứa Như Yên rút sạch số tiền trong sổ tiết kiệm của mình ra, đau lòng như máu đang chảy rỉ rả.
_Chu Sảng không đành lòng nói: “Như Yên, để anh giúp em kiểm đếm của hồi môn nhé.”
_“Không cần đâu.”
_Hứa Như Yên cất kỹ 3000 đồng, không buồn ngẩng đầu: “Một mình em xem là được rồi, anh ra ngoài cửa đứng chờ bốc vác đồ đi.”
_Chu Sảng nghẹn họng, trong lòng càng thêm tức giận, nghiến răng ngấu nghiến nhìn Hứa Như Yên, ánh mắt hung quang lóe lên, chỉ muốn rạch nát mặt cô ta ra!
_Nhưng vì của hồi môn.
_Anh ta tiếp tục nhẫn nhịn!
_Hứa Như Yên cầm giấy chứng nhận kết hôn, thuận lợi lấy được số của hồi môn mà mẹ cô để lại.
_Tổng cộng mười mấy chiếc rương lớn nhỏ cộng lại, bên trong chất đầy ngập tràn, vậy mà lại toàn là thỏi vàng tiểu hoàng ngư!
_Ngoài ra còn có một số trang sức châu báu rải rác, đủ loại đồ vàng, đồ bạc, đồ ngọc.
_Sơ sơ tính qua, đổi thành tiền làm sao cũng phải được hai ba mươi vạn.
_Hứa Như Yên không kìm được hít một hơi lạnh.
_Lần trước đến là do Chu Sảng xung phong giúp cô kiểm đếm, cô cũng không nhìn kỹ.
_Bây giờ nhìn lại, đúng là giật mình.
_Hứa Như Yên đè nén sự kích động trong lòng, lại bước ra ngoài chỉ trỏ sai bảo Chu Sảng, bảo anh ta giúp cô khiêng các rương về nhà.
_Chu Sảng vừa nghĩ tới sau này trong số này có tới ba phần là tiền của mình, liền nhe răng cười tham lam, làm việc cực kỳ có sức lực.
_Mãi cho tới khi hoàng hôn buông xuống.
_Chu Sảng đạp chiếc xe ba bánh nhỏ, chạy đi chạy lại hơn mười chuyến mới tổng cộng chuyển hết đồ đạc về.
_Hứa Vệ Quốc nhìn số rương chất đầy phòng khách, trao đổi ánh mắt với Từ Doanh Doanh, trên mặt cả hai đều không kìm được lộ ra nụ cười hưng phấn.
_“Như Yên, con phải cất kỹ của hồi môn nhé, đừng để mất đấy.”
_“Dĩ nhiên rồi.”
_Hứa Như Yên giơ tay vỗ vỗ vào cái rương, giả vờ dáng vẻ ngây thơ mỉm cười nói: “Chi bằng cứ cất hết mấy cái rương này vào kho của bố để bảo quản đi, như thế con cũng yên tâm hơn.”













