Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 3: Bàn Tay Vàng Không Gian
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
_Từ Doanh Doanh gượng cười, trong lòng tức giận vô cùng.
_Con nhãi ranh này hôm nay rõ ràng rất bất thường, nếu không phải vì nể mặt nó sắp sửa cút đi về nông thôn, bà ta cũng chẳng thèm giả vờ giả vịt với nó nữa!
_Từ Doanh Doanh lên tầng gọi Hứa Vân Họa xuống, bảo cô ta trả lại ngọc bội.
_Ban đầu Hứa Vân Họa còn không chịu, miếng ngọc bội đó nhìn qua đã biết là đồ tốt, cô ta đâu có lỡ nhả ra.
_“Không trả thì tôi không kết hôn nữa, ai thích kết thì đi mà kết!”
_“Vân Họa!” Hứa Vệ Quốc lạnh mặt xuống, nháy mắt ra hiệu cho cô ta: “Mau trả lại ngọc bội cho em gái con đi.”
_Từ Doanh Doanh cũng vội vàng hạ thấp giọng an ủi cô ta: “Vân Họa, của hồi môn của con nhãi ranh này còn rất nhiều trang sức châu báu, con đưa ngọc bội cho nó, quay đầu lấy được của hồi môn rồi, con muốn dây chuyền gì mà chẳng có? Ngọc trai, hồng ngọc, muốn chọn cái gì tùy con chọn!”
_Hứa Vân Họa thèm thuồng nhìn miếng ngọc bội chạm khắc hoa văn trong tay, trong lòng mơ hồ có một cảm giác trực giác.
_Miếng ngọc bội này nhất định là bảo vật, cô ta tuyệt đối không thể đưa cho Hứa Như Yên!
_Hứa Như Yên lại không cho Hứa Vân Họa thời gian phản ứng, cô bước tới giật phắt lấy miếng ngọc bội, đeo lên cổ mình, mỉm cười: “Chị gái tốt, không cần khách khí, ngọc bội trả lại cho chủ cũ rồi nhé.”
_“Mày……”
_Hứa Vân Họa giật mình, trong lòng lập như bị dao cắt, khó chịu vô cùng.
_Cô ta mơ hồ thấy hoảng hốt bất an, đôi mắt trừng trừng nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trên cổ Hứa Như Yên, luôn cảm thấy bản thân vừa đánh mất một thứ vô cùng quan trọng.
_Hứa Như Yên lười thèm đếm xỉa đến cô ta, hiện giờ cô có việc quan trọng hơn phải làm.
_“Con mệt rồi, lên tầng nghỉ một lúc, chờ người nhà họ Chu tới thì gọi con.”
_Hứa Như Yên nôn nóng trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa lại rồi lấy miếng ngọc bội ra.
_Cô suy nghĩ một chút, nghiền ngẫm cách mở không gian, nhớ lại trong các cuốn thoại bản ngày trước hay nói tới chiêu nhỏ máu nhận chủ.
_Mắt Hứa Như Yên lóe lên, cắn răng cắn rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên miếng ngọc bội.
_Vệt sáng chợt hiện.
_Tức thì cô xuất hiện trong một không gian hoàn toàn lạ lẫm.
_Hứa Như Yên kinh ngạc trợn tròn mắt.
_Cô nhìn quanh một lượt, phát hiện bên trong không gian là một khu biệt viện kiểu Tô Châu rộng hàng chục mẫu, chia làm nhiều tầng trong ngoài, còn có không ít tòa lầu cổ kính cao hàng chục mét dùng làm nhà ở và kho chứa đồ.
_Ngay chính giữa khu biệt viện là một dòng linh tuyền cực kỳ nổi bật, nước tuyền tuôn trào không ngừng, chỉ cần tiến lại gần một chút đã thấy tâm trí thoải mái, toàn thân dễ chịu sảng khoái.
_Trong mắt Hứa Như Yên lướt qua một niềm kinh ngạc vui sướng.
_Cô lại tò mò đi lại xung quanh quan sát, phát hiện trong khu biệt viện chất đống vô số vàng bạc châu báu do tổ tiên Lâm gia tích lũy qua hàng chục thế hệ, từ đồ cổ văn vật đến thư họa gấm vóc, vô cùng phong phú, tùy tiện lấy ra một món thôi cũng đều là cổ vật kinh thiên động địa, giá trị liên thành!
_Kiếp trước sau khi Hứa Vệ Quốc trốn sang Hương Cảng có thể nhanh chóng trở thành hào môn đỉnh cấp, ước chừng chính là do Hứa Vân Họa sử dụng bảo vật trong không gian, dùng tiền đắp lên cho ông ta.
_Hứa Như Yên nhìn số tài bảo lấy không bao giờ hết trong biệt viện, cười lạnh một tiếng: “Hứa Vân Họa, giờ đây vật đã về với chủ cũ, mày còn muốn nhặt nhạnh may mắn nữa thì đi mà nằm mơ nhé!”
_Nằm mơ thì cái gì cũng có!
_Hứa Như Yên không có thời gian kiểm đếm kỹ vật tư, cô chỉ vội vã đi dạo một vòng, lại phát hiện trong không gian có vô số vùng đất đen có thể trồng trọt, cùng với kho lương thực tích trữ không đếm nổi, bên trong chứa đầy đủ các loại hạt giống.
_Trong lòng Hứa Như Yên vừa động niệm, nghĩ bụng giá mà có thể tự động trồng trọt thì tốt biết mấy.
_Kết quả ngay giây sau đó, suy nghĩ vừa mới xuất hiện, hạt giống trong kho đã được gieo trồng xuống đất đen, tưới nước, bón phân…… trọn gói tự động toàn bộ!
_Hứa Như Yên ngỡ ngàng trợn đến mắt, không ngờ không gian lại tiện lợi đến thế này, chỉ cần cô động chút suy nghĩ là có thể điều khiển theo ý muốn, hoàn toàn không cần cô phải tốn sức ra tay.
_Có thể nói Hứa Như Yên vô cùng vui mừng.
_Cô lại nhìn thấy ở phía không xa có đủ loại trang trại chăn nuôi, bên trong trâu, bò, dê, lợn, ngựa, gà…… những loài quen thuộc hay không quen thuộc đều được nuôi nhốt đầy ắp.
_Cũng chính lúc này Hứa Như Yên mới bàng hoàng phát hiện, thời gian trong không gian vậy mà có thể tùy theo ý niệm của chủ nhân mà tạm dừng bất cứ lúc nào.
_Đây cũng chính là bí mật giúp các vật nuôi trong không gian luôn giữ được trạng thái không già không chết quanh năm.
_Hứa Như Yên không khỏi tặc lưỡi, không gian này tiện lợi hơn rất nhiều vì vậy với cô tưởng tượng đấy!
_Tính toán thời gian cũng suýt soát rồi, ý niệm cô vừa động, lại xuất hiện trở lại trong phòng ngủ.
_Không gian ngọc bội đã đoạt lại được rồi.
_Ánh mắt Hứa Như Yên lạnh xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
_Tiếp theo, chính là lúc đoạt lại toàn bộ tài sản của Lâm gia!
_“Cốc cốc”.
_Từ Doanh Doanh lại lên gõ cửa, giọng nói vô cùng dịu dàng.
_“Như Yên, con mau sửa soạn xong thì xuống tầng đi, người nhà họ Chu tới xem mặt rồi đấy.”
_Hứa Như Yên nghe vậy cười lạnh một tiếng, lười nhác đáp lại: “Vâng, con biết rồi.”
_Cô bước xuống tầng, phát hiện trong phòng khách đứng đông nghẹt người.
_Nghe thấy tiếng động trên tầng, năm người đồng loạt quay đầu lại nhìn cô.
_Trong một khoảnh khắc nào đó.
_Bọn họ giống như một đàn sói dữ tham lam, mắt tóe ánh sáng xanh, trong mắt đều mang theo sự tính toán tinh khôn, chỉ muốn lao ngay tới xé xác chia chác cô sạch bách, nhai đến một mẩu xương cũng chẳng còn!
_Bước chân Hứa Như Yên khựng lại, trong lòng trỗi dậy một niềm cay đắng vô cớ.
_Đám người này rõ ràng là ỷ vào việc người thân yêu thương cô đều đã chết sạch, Lâm gia tuyệt tự tuyệt tôn, chỉ còn lại một mình cô gái nhỏ cô độc không ai che chở, mặc cho bọn họ dỗ dành ức hiếp.
_Hứa Như Yên hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
_Không sao cả, lần này, cô không cần người khác, tự cô cũng có thể bảo vệ chính mình!
_“Đồng chí Hứa, chào cô, tôi là Chu Sảng.”
_Chu Sảng mỉm cười tiến lên vài bước, xòe tay ra.
_Anh ta diện mạo khôi ngô, đặt vào đám người bình thường cũng coi như đẹp trai, lông mày rậm mắt đến, dáng vẻ đường hoàng rất dễ khiến người ta nảy sinh cảm tình.
_Hứa Như Yên lười nhác liếc nhìn anh ta một cái, không đáp lời.
_Chu Sảng hơi gượng gạo cứng đờ tại chỗ, trong mắt xẹt qua một tia giận dữ, nhưng cũng không tiện phát tác.
_Từ Doanh Doanh vội vã tiến lên cười nói: “Như Yên ngại người lạ, cậu Chu đừng để bụng nhé.”
_“Sau này quen biết nhiều hơn, thân thiết là tốt thôi.”
_“Không sao đâu dì Từ, cháu biết đồng chí Hứa xuất thân cao quý, cháu hiểu mà.”
_Chu Sảng ra hiệu bằng ánh mắt cho người phụ nữ trung niên đứng sau lưng mình, bảo bà ta tiến lên.
_Ánh mắt Tống Xuân Quế tối sầm lại, tủm tỉm mỉm cười nói với Hứa Như Yên: “Như Yên, bác là mẹ của Chu Sảng, con cứ gọi bác là dì Tống nhé.”
_“Nào, bao lì xì này con cầm lấy, dì Tống gói cho con 1000 đồng, coi như là lễ ra mắt khi con và Chu Sảng xem mặt.”
_Hứa Như Yên cũng chẳng buồn làm bộ làm tịch, người ta tự nguyện đưa thì cô tự nguyện nhận.
_Cô mỉm cười nhận lấy bao lì xì nhét vào túi: “Không cần khách khí.”
_“Có điều 1000 đồng thì hơi ít đấy, muốn giống như bố cháu làm rể ở rể Lâm gia thì chừng này còn chưa đủ đâu nhé.”
_Gương mặt Tống Xuân Quế cứng đờ lại, trong lòng chửi thầm một câu, đại tiểu thư nhà tư bản, nói năng đúng là ngạo mạn.
_1000 đồng còn chưa tính là nhiều sao?
_Bây giờ một công nhân bình thường lương một tháng cũng chỉ có mười mấy hai mươi đồng, 1000 đồng đủ cho một gia đình chi tiêu biết bao nhiêu năm rồi!
_Cô ta đúng là mở miệng vòi vĩnh!
_Thế nhưng không thả mồi ngon thì làm sao bắt được cá lớn.
_Tống Xuân Quế nghĩ tới số tiền hồi môn mà mình có thể chia phần sau này, liền cố nhẫn nhịn, lại bảo Chu Sảng đẩy chiếc rương do nhà họ mang tới ra, lần lượt mở từng chiếc một, mỉm cười nói.
_“Dì Tống biết con nhãi này tầm mắt cao, nhìn xem, mấy thứ này là gì này.”
_Hứa Như Yên liếc mắt nhìn qua, một rương xếp đầy những xấp tiền Đại đoàn kết mệnh giá mười đồng, tính sơ qua cũng có 1 vạn đồng.
_Hai rương đựng đủ loại phiếu, ngoài những loại thường dùng như phiếu lương thực, phiếu dầu, phiếu thịt, phiếu nhu yếu phẩm hàng ngày, còn có những loại không thường dùng như phiếu xe đạp, phiếu công nghiệp, phiếu máy khâu…… đủ loại phiếu đều được phân loại buộc gọn gàng, xếp chồng ngay ngắn, đếm sơ qua cũng có hàng trăm tờ.
_Mấy thứ này đều là đồ tốt đấy!
_Hứa Như Yên chuẩn bị đi về nông thôn, trong không gian vật tư không ít, nhưng phần lớn ở thời đại này đều không thể lấy ra dùng công khai, cô đang thiếu phiếu trầm trọng.
_Hứa Như Yên trong lòng không khỏi âm thầm châm biếm.
_Chu gia vì muốn lừa lấy của hồi môn trong tay cô, lần này đúng là đã bỏ vốn lớn.
_Từ trước cô chính là bị vẻ mặt “chân thành” này của Chu gia làm cho cảm động, tưởng rằng thực sự gặp được gia đình tử tế.
_Giờ đây nhìn lại, Hứa Như Yên đã tỉnh táo hơn rất nhiều.
_Chu gia chẳng qua là tay không bắt giặc, đồ đạc nói là tặng cho cô, đợi sau khi cô đi về nông thôn rồi, chẳng phải lòng vòng một hồi lại quay trở về tay bọn họ sao!
_Hứa Như Yên nét mặt không đổi, mỉm cười quay đầu nhìn Tống Xuân Quế: “Dì Tống, mọi người đối với con tốt quá, bố con nói không sai, Chu Sảng đúng là người tốt.”
_Mọi người vốn dĩ còn thót tim lo sợ Hứa Như Yên không mắc bẫy.
_Nghe thấy vậy, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
_Năm người trao đổi ánh mắt với nhau, đều nhìn thấy vẻ khinh bỉ và đắc ý trong mắt đối phương.
_Cái cô tiểu thư thiên kim chiều chuộng từ nhỏ này, cái đầu đúng là ngu đần như lợn vậy!













