Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 5: Vét Sạch Tài Sản Của Cha Tồi
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
Hứa Vệ Quốc có một kho ngầm ở nhà cũ Lâm gia.
Bên trong chất đầy bảo vật gã lén lút biển thủ từ Lâm gia, bao gồm cả khế ước nhà đất của nhà cũ, đều bị gã khóa chặt trong kho để làm của riêng.
Hứa Vệ Quốc đang sầu não không biết làm sao khuyên Hứa Như Yên chuyển của hồi môn vào kho nhỏ của mình.
Nghe cô chủ động mở miệng, gã ngẩn ra một thoáng, ngay sau đó hớn hở ra mặt, trong lòng cười thầm.
Hứa Như Yên đúng là đồ ngu, thật là buồn ngủ gặp chiếu manh, tự mình dâng tận cửa tìm cái chết!
“Không vấn đề gì, Như Yên, con cứ tạm thời giao của hồi môn cho bố, cứ yên tâm trăm phần trăm đi, tuyệt đối không mất được đâu!”
Hứa Vệ Quốc vội vàng vỗ ngực bảo đảm, chủ động giúp đỡ, rồi khệ nệ khiêng từng chiếc rương vào trong kho cất kỹ.
Kho ngầm dưới đất không tiện cho Chu Sảng xem.
Hắn ta cũng biết điều, biết nóng vội không ăn được đậu hũ nóng, chào hỏi một tiếng rồi đi, chỉ hẹn ngày khác lại tới.
Hứa Như Yên khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Hứa Vệ Quốc và Từ Doanh Doanh mệt bở hơi tai khiêng hết các rương đồ, thấy gã cẩn thận nhét chìa khóa kho vào trong ngực, ánh mắt cô khẽ lóe lên.
Hứa Vệ Quốc mồ hôi nhễ nhại thở dốc, vừa khiêng xong rương đồ đã thấy trước mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen.
Hứa Như Yên cười híp mắt nhìn gã, đưa tay ra: “Bố, của hồi môn con cũng lấy về rồi, còn sổ tiết kiệm đâu, nên đưa cho con chứ.”
Hứa Vệ Quốc ngẩn ra, bấy giờ mới nhớ tới chuyện này, lập tức không vui: “Như Yên, sổ tiết kiệm cứ để bố giữ cho, khi nào con cần dùng tiền, bố lại đưa.”
“Thế thì không được.”
Hứa Như Yên khẽ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Con đã gả cho người ta rồi, sổ tiết kiệm đương nhiên phải tự mình giữ.”
“Bố không muốn đưa cho con, con sẽ đi tìm Chu Sảng, bảo anh ấy dọn của hồi môn về nhà anh ấy cất!”
Hứa Như Yên làm bộ muốn đi.
Từ Doanh Doanh vội vàng kéo cô lại, dỗ dành: “Như Yên, bố con không có ý gì khác đâu, ông ấy cũng chỉ vì không yên tâm thôi.”
“Nếu con thực sự muốn giữ sổ tiết kiệm thì cứ cầm lấy đi.”
Từ Doanh Doanh âm thầm nháy mắt với Hứa Vệ Quốc.
Họ khó khăn lắm mới lừa được Hứa Như Yên lấy của hồi môn về, vào thời điểm mấu chốt này tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót!
Dù sao sổ tiết kiệm có vào tay cô, đến lúc Hứa Như Yên xuống nông thôn cũng chẳng mang đi được.
Chỉ là tạm thời gửi chỗ cô, cũng chẳng sao cả.
Hứa Vệ Quốc cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt, gã lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười: “Dì Từ của con nói đúng đấy, Như Yên, con đợi chút, bố đi lấy sổ tiết kiệm cho.”
“Không chỉ của con, sổ tiết kiệm của bố và dì Từ cũng phải đưa ra đây.”
Hứa Như Yên hếch cằm, nói một cách hiển nhiên: “Con vừa mới đăng ký kết hôn, bố và dì Từ dù sao cũng phải có chút biểu thị chứ, nếu không thì thật không hợp lẽ thường.”
“Đúng rồi, chị gái con chẳng phải cũng có tiền tiết kiệm sao, chị ấy cũng phải biểu thị chút ít, mọi người cùng đưa hết ra đây đi!”
“Hứa Như Yên!”
Sắc mặt Hứa Vệ Quốc lập tức sa sầm xuống, nghiến răng giận dữ: “Mày đừng có quá đáng!”
Từ Doanh Doanh cũng xót ruột.
Nhưng nghĩ đến số của hồi môn phong phú trong kho, bà ta cắn răng hạ quyết tâm, cười xòa nói: “Thôi được rồi, Như Yên muốn thì cứ chiều theo ý con bé đi, chúng ta cũng đâu phải không cho nổi.”
Từ Doanh Doanh liên tục nháy mắt với Hứa Vệ Quốc.
Họ không cần thiết phải tranh chấp với một đứa tiện nhân sắp sửa xuống nông thôn, điều quan trọng nhất lúc này là phải dỗ dành Hứa Như Yên cho tốt.
Hứa Vệ Quốc cố nén cơn giận, cười như không cười, giọng nói như rặn ra từ kẽ răng: “Được, Như Yên con đợi đấy, bố đi lấy sổ tiết kiệm cho con.”
Hứa Vệ Quốc rất nhanh đã mang sổ tiết kiệm về.
Cả nhà ba người bọn họ, cộng thêm của chính Hứa Như Yên, tổng cộng có bốn cuốn sổ, cộng lại gần 35 vạn tệ.
Hứa Như Yên cười híp mắt nhận lấy sổ tiết kiệm, nhìn khuôn mặt đỏ gay như gan heo vì tức giận của Hứa Vệ Quốc, thấy gã và Từ Doanh Doanh mặt mày xót của, tâm trạng cô vui vẻ chưa từng có.
Dù sao bọn họ không vui thì cô vui!
“Được rồi, sổ tiết kiệm để chỗ con, con mệt rồi, lên lầu trước đây.”
Hứa Như Yên vẫy vẫy tay, nhét sổ tiết kiệm vào ngực, đầu cũng không ngoảnh lại đi thẳng lên lầu, chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt của Hứa Vệ Quốc.
Gã tức đến ngực phập phồng liên tục, ánh mắt âm hiểm trừng trừng nhìn theo bóng lưng Hứa Như Yên, hồi lâu sau mới nghiến răng căm hận rủa sả.
“Đồ tiện nhân! Y hệt con mẹ chết tiệt của nó! Chúng nó đều đáng chết!”
Từ Doanh Doanh cũng cười lạnh, an ủi gã: “Thôi mà, ông đừng giận, dù sao con ranh đó qua hai ngày nữa là xuống nông thôn rồi.”
“Chờ nó đi rồi, số gia sản này chẳng phải vẫn là của chúng ta sao, sau này sang Hương Cảng rồi thì không cần phải nhịn nó nữa.”
Từ Doanh Doanh nghĩ đến việc Hứa Như Yên sắp phải tới nơi nghèo nàn hoang vu như Đại Tây Bắc để xuống nông thôn, rất có thể cả đời này không về nổi thành phố, trong lòng không khỏi đắc ý, sảng khoái.
Bà ta và Hứa Vệ Quốc nhìn nhau, đều thấy được sự tính toán khôn ngoan cùng vẻ châm biếm trong mắt đối phương.
Chờ đến buổi tối.
Nhà cũ Lâm gia đêm khuya tĩnh mịch.
Hứa Như Yên rón rén đi tới trước kho hàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Cô rút từ trong ngực ra một sợi dây kẽm, nhẹ nhàng chọc ngoáy vào ổ khóa trên cửa kho.
Chỉ nghe một tiếng “cạch” vang lên.
Ổ khóa đã được mở ra!
Hứa Như Yên híp mắt lại.
Kiếp trước lúc xuống nông thôn cô đã theo dân làng học được không ít bản lĩnh sinh tồn, không ngờ lại được dùng ở đây.
Đây có tính là một quả boomerang không nhỉ?
Hứa Như Yên khẽ khép cửa kho lại, nhìn những chiếc rương khóa chặt xếp đầy ắp trong phòng, cô lần lượt cạy từng cái một, thu hết toàn bộ gia sản bên trong vào không gian.
Chỉ riêng những rương vàng thỏi tiểu hoàng ngư đã có gần mười rương lớn.
Số còn lại là các loại trang sức châu báu, cổ vật tranh chữ, dược liệu quý hiếm, sách vở trân quý, khế ước nhà đất, lương thực rượu ngon, cùng đủ loại tem phiếu...
Hứa Như Yên không rảnh xem kỹ, lại hì hục khuân những viên gạch đá phế thải trong không gian lấp đầy vào rương, rồi khóa lại như cũ.
Chờ đến khi dọn sạch kho hàng.
Mắt Hứa Như Yên đảo một vòng, bỗng nảy ra ý hay.
Cô lấy thuốc mê dạng đốt từ trong không gian ra, tự bịt mũi miệng mình lại, sau đó châm lửa rồi quạt khói vào phòng của cả nhà ba người Hứa Vệ Quốc.
Liều lượng Hứa Như Yên dùng rất lớn, quật ngã một con trâu cũng dư sức.
Chờ đến khi cả nhà cha tồi tỉnh lại, cô đã sớm dọn sạch gia sản bỏ vào không gian, đố ai tìm ra được!
Lần này Hứa Như Yên không còn kiêng dè gì nữa, dứt khoát lục lọi từng phòng trong nhà cũ.
Cô hễ nhìn thấy món đồ nào đáng giá, từ bình hoa bàn ghế phía trên cho đến ngọc thạch khảm nạm phía dưới, thậm chí cả những viên ngói gạch đắt tiền trên mái nhà, cô đều vung tay một cái, vơ vét sạch sành sanh vào không gian.
Chờ dọn dẹp nhà cũ hòm hòm, cuối cùng Hứa Như Yên đi tới phòng của gia đình cha tồi.
Bọn Hứa Vệ Quốc ngủ say như chết, cô thu dọn sạch sẽ quần áo, trang sức, mỹ phẩm trong phòng, cuối cùng đến một cọng lông cũng không chừa lại!
Thứ cuối cùng Hứa Như Yên lấy đi chính là sổ hộ khẩu của Hứa Vân Họa.
Cô loay hoay xong một trận thì trời cũng đã tờ mờ sáng.
Hứa Như Yên vội vàng thu dọn lại bản thân, trên người đeo một chiếc túi chéo bằng vải bạt màu xanh quân đội, ăn xong bữa sáng ở bên ngoài, cô canh đúng giờ làm việc của Ủy ban đường phố rồi gõ cửa văn phòng.
“Mời vào.”
Bên trong truyền ra một giọng nữ trong trẻo, nhanh nhẹn.
“Đồng chí, chào chị, tôi muốn hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, chủ động đăng ký cho thanh niên tri thức xuống nông thôn, chi viện cho công cuộc xây dựng nông thôn.”
Hứa Như Yên đập mạnh cuốn sổ hộ khẩu của Hứa Vân Họa lên bàn, cười nói: “Cứ đăng ký đi Đại Tây Bắc, vùng nông thôn hẻo lánh nghèo nàn nhất, nơi nào nghèo nhất thì đi nơi đó!”













