Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 17: Vị Hôn Phu Của Cô Ấy Là Anh Hùng Nhân Dân!
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
Bạch Vệ Quốc sắc mặt cứng đờ, biểu cảm lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Thời buổi này quan hệ nam nữ bất chính là tội nặng, bị bắt được là phải ăn đạn như chơi!
Bạch Vệ Quốc vuốt chòm râu hoa râm, tay vẫn cầm cờ thi đua, ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Như Yên, giọng điệu nghiêm trọng.
“Đồng chí Hứa, vị đồng chí thanh niên trí thức này nói có đúng sự thật không? Tối qua cô thực sự đã đến chuồng bò tìm người bị hạ phóng sao?”
Bạch Vệ Quốc liên tục nháy mắt với Hứa Như Yên.
Ý của ông là, chỉ cần cô không thừa nhận, dù có là thật đi chăng nữa, một mình Liễu Thanh Thanh nhìn thấy thì vẫn có cách lấp liếm cho qua được.
Hứa Như Yên đường đường chính chính bước ra, gật đầu: “Đúng là thật, tối qua tôi quả thực có đến chuồng bò tìm người.”
Một hòn đá ném xuống mặt hồ làm dấy lên ngàn tầng sóng.
Hứa Như Yên vừa dứt lời, đầu thôn lập tức bùng nổ, tiếng người nhốn nháo bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Người sống trong chuồng bò là quân nhân bị hạ phóng đúng không?”
“Thím nói người bị thương sắp chết đó hả? Lạ thật đấy, người sắp chết thì có gì mà xem?”
“Đồng chí Hứa chẳng phải là thầy thuốc sao, biết đâu là đi khám bệnh cho người ta.”
“Mẹ ơi, nam nhân xa lạ không quen biết mà nửa đêm chủ động tới chuồng bò khám bệnh? Tôi thấy tám phần mười là hai người họ có quan hệ mờ ám thật đấy!”
Dân thôn nhìn về phía Hứa Như Yên, ánh mắt ít nhiều đều mang theo vài phần thăm dò sâu xa.
Liễu Thanh Thanh đắc ý mỉm cười, đanh mặt lại, danh chính ngôn thuận phát biểu: “Bây giờ những kẻ bị hạ phóng xuống chuồng bò đều là phần tử xấu có tư tưởng lệch lạc!”
“Hứa Như Yên, cô là con gái, đêm hôm khuya khoắt chạy tới chuồng bò tìm nam đồng chí, lại còn là phần tử xấu, cô có ý gì đây?”
“Hôm nay cô không giải thích rõ ràng thì tôi sẽ tố cáo cô lên cấp trên!”
Bạch Vệ Quốc nhíu chặt mày, đầu đến như cái xô.
Mấy thanh niên trí thức từ thành phố đến đúng là chỉ giỏi làm loạn gây chuyện!
Bạch Vệ Quốc nhìn Hứa Như Yên, trong mắt mang theo vẻ tiếc nuối, vốn tưởng là nhân tài quý giá, ai ngờ làm việc lại hồ đồ như thế!
“Đồng chí Hứa, cô ta nói cũng có lý, hiện tại cấp trên tra rất gắt, cô đang yên đang lành, nửa đêm nửa hôm chạy sang chuồng bò tìm người bị hạ phóng làm gì?”
“Thôi thì thối một bước đi, cho dù người trong chuồng bò không phải phần tử xấu thì một nữ đồng chí như cô, nửa đêm chạy đi tìm nam đồng chí cũng chẳng vẻ van gì.”
Hứa Như Yên thản nhiên rủ mắt, đột nhiên trừng nhìn Liễu Thanh Thanh: “Cô lén lút đi theo tôi từ lúc nào đấy?”
Liễu Thanh Thanh bị ánh mắt sắc bén lanh lẹ của cô trừng cho giật mình, xót ruột ngoảnh mặt đi chỗ khác, cãi chày cãi cối: “Sao tôi lại là lén lút đi theo cô chứ, tôi là vô tình nhìn thấy đấy chứ!”
Hứa Như Yên: “Mấy giờ?”
Liễu Thanh Thanh đỏ mặt, giọng nói cao lên mấy phần, cố tỏ ra bình tĩnh: “Sao tôi biết được là mấy giờ, dù sao cũng là đêm hôm khuya khoắt! Nữ thanh niên trí thức trong ký túc xá đều có thể làm chứng, lúc đó trời đã tối mịt rồi!”
Khóe môi Hứa Như Yên chậm rãi nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Cô thản nhiên xắn tay áo lên, lộ ra chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay mảnh khảnh trắng nõn, cất lời: “Cô không biết mấy giờ nhưng tôi biết đấy.”
“Hôm qua tôi đến điểm thanh niên trí thức lúc năm giờ chiều, sáu giờ sang chuồng bò, tối chưa tới tám giờ đã về.”
“Đồng chí Liễu, “đêm hôm khuya khoắt” mà cô nói là khoảng thời gian nào thế?”
Sắc mặt Liễu Thanh Thanh tái nhợt, không ngờ con tiện nhân Hứa Như Yên này lại có cả món đồ cao cấp như đồng hồ đeo tay!
Hôm qua sao cô ta lại không thấy trên cổ tay Hứa Như Yên đeo đồng hồ chứ, chiếc đồng hồ này từ đâu chui ra vậy?!
Bạch Vệ Quốc nhấp tẩu thuốc: “Đồng chí Liễu, thời gian đồng chí Hứa nói có đúng không?”
Liễu Thanh Thanh ánh mắt né tránh, ấp úng: “Tôi... tôi làm gì có đồng hồ, sao tôi biết đúng hay sai.”
“Dù sao... dù sao tối qua lúc cô ta về thì trời đã tối om rồi!”
“Trời tối và đêm hôm khuya khoắt đâu có cùng một khái niệm, cô nhảy vào đã phán ngay tôi đêm hôm khuya khoắt chạy đi thông dâm với đàn ông trong chuồng bò. Người không biết lại tưởng tôi một hai giờ sáng không ngủ chạy đi hẹn hò lén lút với đàn ông đấy.”
Hứa Như Yên cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm: “Hiện tại quan hệ nam nữ bất chính là tội nặng, tôi mà không có đồng hồ xem giờ, cô vô cớ đội cho tôi cái mũ lớn như vậy, có phải tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch tội lỗi không?”
“Liễu Thanh Thanh, cô đặt điều vu khống tôi rốt cuộc là có dã tâm gì, cố tình làm nhụt danh dự của tôi sao? Muốn tôi chết mới vừa lòng à?”
Liễu Thanh Thanh lập tức đổi sắc mặt, vô cùng hoảng hốt: “Tôi... tôi không có...”
“Được rồi.”
Bạch Vệ Quốc lên tiếng ngăn lại, ông nét mặt nghiêm túc rít tẩu thuốc, ánh mắt từng trải già dặn trầm trầm nhìn về phía Liễu Thanh Thanh, giải thích.
“Người quân nhân hạ phóng ở chuồng bò trên người mang thương tích, chân tay đi lại khó khăn, nằm trên giường đến lật người còn mệt, thầy thuốc trong thôn cũng bảo cậu ta sống không được bao lâu nữa, vô cùng yếu ớt.”
“Đồng chí Hứa dù có tám giờ tối sang chuồng bò tìm cậu ta thì chắc chắn cũng không phải đi làm trò mờ ám. Đồng chí Liễu không tìm hiểu rõ ràng đã vội vã chụp mũ, đúng là lỗi ở cô.”
“Tố cáo thì được nhưng phải có lý có bằng chứng, không thể thêu dệt thổi phồng.”
Thôn trưởng Bạch coi như vẫn công bằng, ông quay đầu lại nhìn Hứa Như Yên, nói:
“Đồng chí Hứa, cô tự mình nói xem, hơn tám giờ tối chạy sang chuồng bò tìm người bị hạ phóng là để làm gì.”
Hứa Như Yên hết sức thản nhiên, nghiêm túc cất lời: “Anh quân nhân bị hạ phóng ở chuồng bò đó, mẹ tôi có quen biết với bố mẹ anh ấy.”
“Lúc tôi mới xuống nông thôn có nghe người trong thôn bảo anh ấy bị thương nghiêm trọng, e là không sống được bao lâu nữa nên tôi nghĩ bụng xem có chữa giúp anh ấy được không.”
Hứa Như Yên ngừng một chút rồi nói tiếp: “Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, thôn trưởng Bạch, bác chắc hẳn cũng không muốn chứng kiến một người quân nhân bị hạ phóng lại chết trong chuồng bò của thôn mình đâu nhỉ.”
Đôi mắt già đời từng trải của Bạch Vệ Quốc lóe sáng, lời này thực sự đánh trúng tâm tư ông.
Anh quân nhân bị thương nặng nửa sống nửa chết trong chuồng bò quả thực là một rắc rối lớn khiến ông đau đầu dạo gần đây.
Chữa trị ư?
Chữa không khỏi, lại chẳng thể lao động, ngày ngày nằm dài trong chuồng bò vừa tốn lương thực.
Không chữa ư?
Nhỡ chết thật thì dù gì cũng là một mạng người, lại còn là quân nhân giải ngũ bị hạ phóng, báo cáo lên cấp trên cũng là một vấn đề nhức nhối.
Bạch Vệ Quốc ra sức rít một hơi thuốc rơm, suy tính hồi lâu mới hỏi: “Bác sĩ Hứa, vậy tối qua cô sang xem bệnh cho cậu ta thì thế nào, có cách chữa trị không?”
“Tôi...”
Hứa Như Yên há miệng định giải thích thì đột nhiên sau lưng vang lên một giọng nói thanh lạnh khàn khàn.
“Cô ấy chữa được.”
Hứa Như Yên ngẩn người.
Cô theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền thấy một người đàn ông vóc dáng cao lớn đang chống tấm gỗ dỡ ra từ chuồng bò, nhọc nhằn khập khiễng bước về phía đầu thôn.
Lúc này mặt trời đang rực rỡ chói chang.
Hạ Liên Thành nửa khuôn mặt quấn băng gạc, gương mặt anh tuấn kiên cường tái nhợt, cắn chặt răng nhẫn chịu cơn đau thấu xương, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Anh ngược ánh sáng, chỉ dùng duy nhất chân trái gắng sức bước về phía Hứa Như Yên, từng bước đi đều vô cùng đau đớn, nhưng từng bước đi lại vô cùng kiên định.
Tấm thân cao lớn của người đàn ông được mặt trời chiếu xuống mặt đất, hắt ra một bóng lưng dài thượt.
Hạ Liên Thành rốt cuộc dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn thể dân thôn, chậm rãi đi tới dừng bước bên cạnh Hứa Như Yên.
Đôi mắt phượng hẹp dài u tối của anh khẽ nheo lại, khàn giọng nói: “Tôi có thể chứng minh, cô ấy chữa được.”
“Thôn trưởng Bạch, tôi và đồng chí Hứa hoàn toàn trong sạch. Tối qua cô ấy vì nể mặt bố mẹ ở nhà nên mới sang chuồng bò thăm hỏi tôi.”
“Lương y như từ mẫu.”
Hạ Liên Thành từng chữ từng chữ một, rủ mi mắt nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn bên cạnh, giọng nói thanh lạnh như gỗ tuyết tùng, vô cùng trang trọng: “Đồng chí Hứa... là một bác sĩ tốt.”
Ánh mắt Hứa Như Yên khẽ lóe lên, đăm chiêu ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh.
“Đúng vậy, tôi có thể chứng minh, bác sĩ Hứa thực sự là người tốt đấy!”
Vương Quế Hoa đột nhiên từ trong đám đông vội vã bước ra, bế Nhị Oa chạy tới trước mặt thôn trưởng Bạch, đỏ mặt, giọng điệu cuống quít xin giúp Hứa Như Yên.
“Thôn trưởng, lúc tôi dẫn Nhị Oa đi tàu hỏa về thôn, Nhị Oa đột nhiên lên cơn co giật trẻ em, chính bác sĩ Hứa đi ngang qua chữa khỏi cho cháu nó đấy!”
“Bác sĩ Hứa vì chữa bệnh cho Nhị Oa còn lấy cả lát nhân sâm quý giá ra cho Nhị Oa dùng, cô ấy còn chẳng đòi tiền tôi nữa! Cuối cùng là tôi van xin mới đưa cho cô ấy hai hào.”
“Người tốt như thế tuyệt đối không thể là phần tử xấu trong miệng vị đồng chí thanh niên trí thức này, càng không thể có quan hệ nam nữ bất chính!”
Nhị Oa ôm cổ Vương Quế Hoa cũng gật đầu hùa theo, đôi mắt đến đen nhánh trong trẻo nhìn về phía ông nội mình, giọng nói ngọng nghịu giòn tan:
“Ông nội, cháu cũng chứng minh được! Mạng của cháu là do chị Hứa cứu đấy, nếu không có chị Hứa thì chắc cháu đã chết trên tàu hỏa từ lâu rồi!”
Nhị Oa là đứa cháu nội duy nhất trong nhà thôn trưởng Bạch, bình thường thôn trưởng Bạch quý như vàng như ngọc.
Đứa cháu cưng nhất của mình đã nói như vậy, Bạch Vệ Quốc vuốt râu, trao cho Hứa Như Yên ánh mắt tràn đầy biết ơn.
“Xem ra đúng là đồng chí Liễu đã trách nhầm đồng chí Hứa rồi, chỉ là hiểu lầm thôi.”
Bạch Vệ Quốc xua xua tay, muốn nhanh chóng giải quyết êm đẹp chuyện rắc rối này.
Liễu Thanh Thanh cắn cắn môi, không phục lại hô lớn: “Dù cô ta đúng là vì cứu người nhưng chủ động đi tìm phần tử xấu bị hạ phóng cũng là sự thật chứ!”
“Thế nào gọi là phần tử xấu?”
Hứa Như Yên vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô ta, dứt khoát dõng dạc lên tiếng: “Hạ Liên Thành là do bị gia đình liên lụy mới bị hạ phóng! Bản thân anh ấy là trung đoàn trưởng quân đội, là anh hùng nhân dân từng thực sự ra chiến trường giết địch, bảo vệ tổ quốc!”
“Người nhà tôi từng kể với tôi, Trung đoàn trưởng Hạ năm mười bốn tuổi đã theo bố nhập ngũ, đến nay đã phục vụ quân ngũ tròn mười năm. Những trận đánh bảo vệ lớn nhỏ anh ấy tham gia vô số, chiến công đếm không xát, chỉ tính riêng Huân chương Chiến công hạng Nhất cá nhân anh ấy đã đạt ít nhất ba lần!”
“Anh ấy là người quân nhân chân chính đổ máu vì Tổ quốc, thương tích nghiêm trọng trên người hiện tại cũng là vì bảo vệ Tổ quốc mà gánh chịu. Anh ấy đem tính mạng mình ra bảo vệ sự an toàn của nhân dân, gìn giữ cuộc sống bình yên cho bách tính.”
“Cô dám nói anh ấy là phần tử xấu, thế cô tính là cái gì? Cô có tư cách gì mà bảo một người quân nhân mạo hiểm tính mạng đền đáp Tổ quốc, hi sinh vì nhân dân là phần tử xấu! Lúc anh ấy xả thân vì đất nước, mớ người chỉ trỏ quy chụp anh ấy bị hạ phóng như các cô đang ở đâu làm cái gì?!”
Hứa Như Yên càng nói càng xúc động, cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp trắng trẻo, cuối cùng nói đến mức đôi mắt đỏ hoe.
Lồng ngực cô phập phồng liên hồi, thân hình nhỏ bé gầy guộc kiên định đứng chắn trước mặt Hạ Liên Thành, hai tay chống hông.
Khí thế hùng hổ tung hoành bùng nổ lập tức khiến toàn thể dân thôn im phăng phắc.
Những lời Hứa Như Yên nói đều là sự thật.
Trong thôn không một ai có thể thốt ra lời phản bác, họ cũng biết trước khi bị hạ phóng Hạ Liên Thành là trung đoàn trưởng lập nhiều chiến công, thâm niên đi tòng quân không hề ngắn.
Chỉ riêng câu nói “xả thân đổ máu” đã đủ để bịt chặt miệng tất cả những kẻ muốn hoài nghi hay chỉ trích, hoàn toàn không ai dám bắt bẻ.
Hạ Liên Thành giữa bầu không khí im lặng chần chừ, rủ mi mắt dài rậm xuống nhìn cô gái nhỏ đang đứng trước mặt mình.
Khóe môi gợi cảm mỏng manh của người đàn open không kìm được cong lên một nụ cười.
Liễu Thanh Thanh bị mắng cho sắc mặt xanh xám đỏ gay, ngượng ngùng tới mức hận không thể chui tọt xuống đất.
Cô ta ấp úng lùi lại phía sau vì chột dạ, mặt hổ thẹn đến mức nóng bừng đỏ gay: “Tôi... tôi chỉ là vô tình hiểu lầm thôi mà, cô làm gì mà kích động thế. Người không biết lại tưởng tôi trêu chọc đụng chạm gì cô cơ đấy.”
“Thôn trưởng Bạch, là do tôi chưa tìm hiểu kỹ tình hình, giờ biết nội tình rồi coi như tôi chưa từng nói gì đi.”
Liễu Thanh Thanh bĩu môi, muốn lấp liếm cho qua sóng gió lần này.
Thôn trưởng Bạch sa sầm mặt rít tẩu thuốc, gật đầu, cũng không muốn chuốc lấy rắc rối.
Ông mở miệng, vừa định nói: “Thế thì...”
“Thế thì không được!”
Hứa Như Yên cất lời ngắt lời ông.
Cô đăm đăm nhìn Liễu Thanh Thanh đang định bỏ chạy, khóe môi nhếch lên mỉm cười: “Đồng chí Liễu muốn đội cái mũ lớn như vậy lên đầu tôi và đồng chí Hạ, bây giờ mới bảo hiểu lầm, chẳng phải quá muộn rồi sao?”
“Cô không thể chỉ lúc bản thân không có lý mới bắt người khác phải chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.”
Liễu Thanh Thanh giật mình, trong mắt xẹt qua sự hoảng loạn, đột nhiên có một điềm báo vô cùng tồi tệ: “Hứa Như Yên, cô muốn làm gì!”
Hứa Như Yên nhướng mày nhìn cô ta, nụ cười mang ý sâu xa: “Tôi muốn làm gì sao? Tôi chỉ muốn một vài phần tử xấu thực sự phải nhận lấy hình phạt đích đáng mà thôi!”
“Thôn trưởng Bạch, chuyện này tôi không đồng ý bỏ qua dễ dàng như vậy đâu. Đồng chí Liễu hôm nay bắt buộc phải bị xử phạt nghiêm khắc, trả lại sự trong sạch và công đạo cho tôi cùng đồng chí Hạ!”













