Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 18: Đón Vị Hôn Phu Ra Khỏi Chuồng Bò
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
“Hứa Như Yên!”
Liễu Thanh Thanh hoảng hốt, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Hứa Như Yên, trong đôi mắt lúng liếng xẹt qua một tia hoảng loạn.
“Cô đừng có quá đáng, được đà lấn tới, tôi cũng đâu có cố ý, cô làm gì mà phải chi ly tính toán như thế?”
“Trời đất ơi, không cố ý mà còn ngậm máu phun người thế này, nhỡ mà cố ý thật chắc tôi bị cô hại chết mất? Tôi sợ quá cơ!”
Hứa Như Yên đời nào chịu cắn câu bắt thèm đạo đức kiểu này.
Cô lấy tay che miệng, giả vờ ra vẻ sợ hãi kinh ngạc rồi cười lạnh: “Cô thích chụp mũ người khác, ngày ngày nghĩ đủ mọi cách tố cáo tôi, danh dự của tôi và đồng chí Hạ suýt chút nữa bị cô hủy hoại, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, cô bị phạt chẳng lẽ không đáng sao?”
Bạch Vệ Quốc cũng đã sớm chán ghét Liễu Thanh Thanh tận cổ.
Ông là người vô cùng thực tế, tiêu chuẩn đánh giá một người chỉ xem đối phương đối với công cuộc xây dựng sản xuất của thôn Bạch Gia có tác dụng hay không.
Hứa Như Yên thuộc loại cực kỳ hữu ích, còn dạng như Liễu Thanh Thanh thì thuộc loại kéo lùi cản trở!
Bạch Vệ Quốc rít sương sương tẩu thuốc, nét mặt nhăn nheo già nua nghiêm túc hẳn ra, quát lớn: “Đồng chí Liễu, bác sĩ Hứa nói không sai, cô báo cáo tố cáo bậy bạ là phải nhận hình phạt.”
Liễu Thanh Thanh toàn thân cứng đờ, lộ ra vẻ mặt bàng hoàng không thể tin nổi.
Bạch Vệ Quốc suy ngẫm một lúc rồi nói tiếp: “Xét thấy cô vi phạm lần đầu, lần này xử nhẹ tay cho cô, trừ của cô ba ngày điểm công, đợi cuối năm tập thể tổng kết đánh giá điểm công sẽ trừ tiếp của cô năm điểm nữa.”
“Đồng chí Hứa, cô thấy xử thế này được chưa?”
Hứa Như Yên gật đầu, cô cũng biết dừng đúng lúc: “Được ạ.”
“Đồng chí Liễu, hy vọng cô trải qua bài học lần này sau này sẽ biết yên phận một chút, chăm chỉ xuống nông thôn lao động xây dựng Đại Tây Bắc, đừng ngày ngày chỉ biết đấu đá mưu mẹo với người khác.”
Hứa Như Yên ở đây nói hoàn toàn là lời thành thật.
Thế nhưng Liễu Thanh Thanh lại chẳng hề ghi nhận.
Cô ta oán hận trừng mắt nhìn Hứa Như Yên, không phục cắn môi, thầm mắng chửi trong lòng.
Con tiện nhân Hứa Như Yên này! Tất cả đều tại cô ta! Đều do cô ta hại cả!
Mối thù giữa bọn họ xem như đã kết sâu tận xương tủy rồi!
Liễu Thanh Thanh xót ruột tới mức sắc mặt vô cùng khó coi, lòng đau như cắt.
Điểm công chính là đại diện cho lương thực.
Cô ta ở thành phố từ nhỏ đã chiều chuộng cưng phụng, vốn dĩ ra ruộng làm việc đã chịu không nổi, một ngày cộng lại cũng chẳng kiếm được mấy điểm công.
Mới ngày đầu tiên đã bị trừ sạch bách, lại còn nợ ngược lại, thế sau này cô ta lấy gì đổi lương thực ăn đây!
Con tiện nhân Hứa Như Yên này là cố tình muốn bỏ đói cô ta tới chết! Sao cô ta lại độc ác như vậy!
Liễu Thanh Thanh lồng ngực phập phồng vì giận dữ, vành mắt cô ta từ từ đỏ lên, cắn chặt môi, hận hận trừng Hứa Như Yên một cái rồi dậm chân ấm ức bịch mặt khóc lóc chạy mất.
“Đồng chí Liễu!”
Ôn Ngôn đứng trong đám đông gọi một tiếng, nét mặt vô cùng lo lắng.
Hắn quay đầu trầm tư liếc nhìn Hạ Liên Thành vóc dáng cao lớn một cái, lại nhìn về phía Hứa Như Yên nhỏ nhắn đứng cạnh người đàn ông, trong mắt lộ ra thần thái thất vọng.
“Đồng chí Hứa, không phải tôi muốn chỉ trích cô đâu, nhưng lần này cô quả thực quá đáng lắm rồi.”
Hắn thử giảng lý lẽ với Hứa Như Yên, giọng nói nhẹ nhàng văn nhã, cất lời không tán thành: “Cho dù đồng chí Liễu có sai thì cô ấy cũng đâu có cố ý. Thanh niên trí thức xuống nông thôn chúng ta chẳng lẽ không nên đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau sao?”
“Cô gay gắt bức người thế này rất bất lợi cho sự đoàn kết của thanh niên trí thức, sau này đừng như vậy nữa. Tối nay về ký túc xá cô hãy đàng hoàng xin lỗi đồng chí Liễu một tiếng đi, cô làm cô ấy khóc rồi đấy.”
Hứa Như Yên ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh chính nghĩa như thế, sao vừa rồi lúc thôn trưởng Bạch đòi xử phạt Liễu Thanh Thanh, anh không ra mặt xin giúp cô ta?”
Ôn Ngôn ngẩn ra, há miệng định nói.
Hứa Như Yên cười khẩy: “Anh cũng bớt giả làm người tốt đi, chẳng qua là sợ nói giúp Liễu Thanh Thanh thì liên lụy bản thân cũng bị trừ điểm công chứ gì.”
Hứa Như Yên không thèm chiều chuộng hắn, lập tức bóc trần bộ mặt giả tạo của Ôn Ngôn không chút nương tay.
Cô mỉm cười: “Anh mà thực sự thấy Liễu Thanh Thanh chịu ấm ức thì chi bằng đem lương thực đổi từ điểm công của mình chia cho cô ta đi, làm chút hành động thực tế xem nào, đừng có chỉ giỏi hoa ngôn xảo ngữ. Như thế tôi mới nể anh thêm một chút đấy.”
Khuôn mặt tuấn tú văn nhã của Ôn Ngôn nét mặt khó coi tới cực điểm, đen sì như sắp nhỏ ra nước.
Hắn nhíu chặt mày, ánh mắt càng thêm đau lòng thất vọng: “Đồng chí Hứa, tôi thực sự không ngờ cô lại là loại người hẹp hòi nông choèn như vậy.”
“Là cô ấy hẹp hòi, hay là các người hùa nhau lập hội ăn hiếp cô ấy, cô ấy chỉ phản kháng để tự vệ thôi, tôi tin người tinh mắt đều nhìn ra được.”
Đứng sau lưng Hứa Như Yên, Hạ Liên Thành vốn vẫn im lặng không nói bỗng nhiên lạnh lùng cất lời.
Đôi mắt phượng hẹp dài u tối của anh mang theo một luồng sắc bén sắc lẹm, khi thản nhiên liếc về phía Ôn Ngôn tỏa ra một thứ khí thế mạnh mẽ khó tả, áp lực ngút ngàn.
Hạ Liên Thành quả không hổ danh là người đi lính.
Người từng ra chiến trường giết địch, liếm máu trên lưỡi dao chỉ cần đứng đó, không cần cất lời, một ánh mắt tùy tiện cũng đủ uy hiếp người khác.
Ôn Ngôn lập tức vẻ mặt cảnh giác cay đắng ngậm miệng lại.
Hắn cuối cùng nhìn sâu Hứa Như Yên một cái, lộ ra vẻ mặt đau đớn nhức nhối: “Đồng chí Hứa, cô... cô tự lo cho mình đi, chúng tôi rất thất vọng về cô!”
Ý Ôn Ngôn nói là những thanh niên trí thức cùng đến thôn Bạch Gia xuống nông thôn.
Ý tứ đó chính là âm thầm chia bè kéo phái, đẩy Hứa Như Yên ra ngoài, coi như là một lời đe dọa biến tướng.
Nếu cô không chịu xin lỗi nhận sai thì sau này đừng mong hòa nhập vào nhóm nhỏ của đám thanh niên trí thức!
Hứa Như Yên cười khẩy: “Thế thì các người cứ việc thất vọng đi, chí hướng khác nhau, không chung đường lối!”
Cô sợ cái quái gì chứ?
Cô có không gian, có vật tư, cần gì phải khúm núm luồn cúi nịnh bợ đám thanh niên trí thức này để sống?
Sau này ai phải van xin ai còn chưa biết chừng đâu!
Hứa Như Yên có không gian lại có bản lĩnh, cất lời là cứng cỏi đanh thép!
Cô chống hông, quay đầu mỉm cười nói với người đàn ông vóc dáng cao lớn bên cạnh: “Hạ Liên Thành, lần này đa tạ anh cố tình đứng ra nói giúp tôi nhé!”
Hạ Liên Thành rủ mắt, làn môi gợi cảm mỏng hé mở, vừa định lên tiếng.
Bạch Vệ Quốc hì hì cười một tiếng, rốt cuộc thuận lợi trao cờ thi đua cho Hứa Như Yên, nói: “Bác sĩ Hứa, tấm cờ thi đua này cô cất kỹ nhé, lúc về treo trong căn nhà cấp bốn mà thôn phân cho cô, cũng xem như một vinh dự.”
“Cô có tấm cờ thi đua này, dân thôn nhìn thấy cũng không ai dám tùy tiện ăn hiếp cô, cứ coi như một cái chứng nhận bảo đảm đi!”
Bách tính thời kỳ này đa số vẫn rất tôn trọng những người sở hữu vinh dự cờ thi đua khen thưởng.
Hứa Như Yên mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn thôn trưởng Bạch.”
Bạch Vệ Quốc rít một hơi thuốc rơm, tiếp tục cười: “Bác sĩ Hứa, cô nói quá rồi, phải là tôi cảm ơn cô mới đúng.”
“Hôm đó trên tàu hỏa, nếu không có cô ra tay cứu giúp thì Nhị Oa chưa chắc đã sống nổi, nhà họ Bạch chúng tôi chỉ có duy nhất một đứa cháu nội này, quý giá lắm.”
Bạch Vệ Quốc nhắc tới chuyện này cũng còn khiếp sợ.
Ông hú vía kinh hoàng, ánh mắt nhìn Hứa Như Yên càng thêm mấy phần biết ơn chân thành.
“Bác sĩ Hứa, cô có ân với gia đình tôi, sau này có việc gì cứ việc nói ra, đừng khách khí với tôi.”
“Thế thì đúng là có một việc cần làm phiền thôn trưởng Bạch đấy ạ.”
Hứa Như Yên mỉm cười, đúng là chẳng khách khí chút nào.
Bạch Vệ Quốc: “...”
Bạch Vệ Quốc khựng lại một chút, cười bảo: “Bác sĩ Hứa, cô cứ nói.”
Hứa Như Yên chớp chớp mắt: “Thôn trưởng Bạch, tôi muốn cho đồng chí Hạ dọn vào ở căn nhà cấp bốn mà thôn chia cho tôi.”
Lời này vừa thốt ra, Bạch Vệ Quốc và Hạ Liên Thành đều giật mình.
Hạ Liên Thành rủ mắt nhìn cô, đôi mắt phượng hẹp dài u uẩn lóe lên thần thái phức tạp khó đoán.
Hứa Như Yên nét mặt nghiêm túc: “Môi trường trong chuồng bò quá tệ, không tốt cho việc dưỡng thương của đồng chí Hạ. Tôi e là chuồng bò bẩn thỉu, vi khuẩn nhiều, lỡ đâu làm vết thương bị nhiễm trùng thì rất dễ nguy hiểm đến tính mạng!”
Hứa Như Yên là cố tình nói quá lên cho nghiêm trọng.
Cô phải nghĩ cách cứu Hạ Liên Thành ra khỏi chuồng bò, cải thiện môi trường sống cho anh hùng nhân dân.
Người quân nhân đem tính mạng ra bảo vệ đất nước, khi bị hạ phóng lại ngày ngày ở trong cái chuồng bò hôi hám xốc mũi, thật sự quá coi không được!
Bạch Vệ Quốc nhíu mày rít một hơi thuốc rơm, suy ngẫm hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Chỉ cần hai người không có ý kiến thì phía thôn cũng không vấn đề gì.”
“Vốn dĩ thôn xếp cho cậu ta ở chuồng bò cũng vì vết thương quá nặng, không ai chịu nhận chăm sóc, giờ bác sĩ Hứa chữa trị cho cậu ta thì cứ để cậu ta chuyển sang đó ở.”
Hứa Như Yên nghe vậy, đôi mắt cong cong mỉm cười, trong đôi mắt hạnh sóng sánh xinh đẹp tràn ngập ánh sáng rực rỡ như hoa nở.
“Nghe thấy chưa Hạ Liên Thành, từ nay về sau anh không cần phải ở chuồng bò nữa rồi!”
Hứa Như Yên dùng khuỷu tay hích hích vào ngực anh, ngẩng đầu cười nhìn anh.
Cô gái nhỏ tướng mạo trắng trẻo ngoan ngoãn, dáng vẻ lúc mỉm cười khiến người ta xót tận trong tim.
Đồng tử đen nhánh của Hạ Liên Thành đột nhiên co lại, anh rủ mắt nhìn ngắm gương mặt trắng trẻo tươi cười như hoa của Hứa Như Yên, khóe môi chậm rãi nhếch lên nụ cười.
“... Ừm.”
Giọng nói thanh lạnh khàn khàn của Hạ Liên Thành thong thả vang lên, mang theo vài phần cảm xúc khiến người ta khó đoán, cất tiếng trầm thấp: “Đa tạ.”
Bạch Vệ Quốc lại nhắc nhở bọn họ: “Đồng chí Hạ muốn chuyển khỏi chuồng bò thì được, nhưng xem ra vết thương của cậu cũng dần khỏi rồi, đợi khi nào tĩnh dưỡng hồi phục tương đối là có thể bắt đầu cùng tiểu đội sản xuất ra ruộng làm việc.”
“Tôi thấy cậu vóc dáng cao đến lực lưỡng, xếp cậu sang tiểu đội ba của con trai lớn nhà tôi đi, sau này hỗ trợ thôn đào mương đào rãnh làm thủy lợi!”
Làm thủy lợi xây hồ chứa nước là việc cực kỳ nặng nhọc, phần lớn trai đinh lực lưỡng trong thôn hiện tại đều đang làm công việc này.
Ôn Ngôn ở điểm thanh niên trí thức cũng thuộc tiểu đội ba.
Hạ Liên Thành mím chặt môi, gật đầu: “Được, tôi sẽ chấp hành sự phân công của thôn.”
“Thế thì chốt vậy nhé, tôi dẫn hai người tới căn nhà cấp bốn.”
Bạch Vệ Quốc rít tẩu thuốc, quay người đi trước dẫn đường.
Căn nhà cấp bốn mà thôn chia cho Hứa Như Yên dùng để khám chữa bệnh nằm ở phía sau hướng bắc của thôn.
Hứa Như Yên nhìn lướt qua, căn nhà cấp bốn thực sự không tính là rộng, trong sân bỏ hoang từ lâu, diện tích tổng cộng chừng vài mét vuông, vô cùng nhỏ hẹp, trơ trọi vứt một cái chuồng nuôi gà.
Đẩy cửa gỗ ra, tổng cộng có hai phòng, một phòng có bếp lò cùng bàn gỗ nhỏ, phòng còn lại có chiếc giường sưởi không quá lớn.
Phía sau sân là nhà vệ sinh khô.
Hứa Như Yên xoa xoa cằm, người trong thôn coi như thành ý tràn đầy, căn nhà này tuy hẹp nhưng đồ đạc sinh hoạt cơ bản tương đối đầy đủ, có thể nói là chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ đầy.
Vấn đề là, chỗ này chỉ đủ cho một người ở.
Hạ Liên Thành mà dọn vào ở thì cô chỉ có thể quay về ở điểm thanh niên trí thức.
Hạ Liên Thành dĩ nhiên cũng nhận ra điểm này.
Anh biết Hứa Như Yên không mấy hòa hợp với đám thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức, liền rủ mi mắt nhìn cô, giọng nói trầm ấm khàn khàn cất lên: “Hay là, cô ở lại đây đi.”
“Trước đây tôi ở trong quân đội đi làm nhiệm vụ thường xuyên ngủ đất ngoài trời, các loại môi trường khắc nghiệt ngủ quen rồi, ở chuồng bò là được.”
Hứa Như Yên khẽ nhíu đôi lông mày xinh đẹp, cô dĩ nhiên không thể để Hạ Liên Thành tiếp tục ngủ ở chuồng bò.
Chuồng bò vừa đơn sơ lộng gió lại tràn ngập mùi phân bò xốc mũi, sao có thể là chỗ cho người ở!
Cô ngó nghiêng xung quanh, nhìn thấy sát bên cạnh nhà cấp bốn có một khoảng sân rộng rãi cũng không có ai ở, mắt lập tức sáng lên, quay sang hỏi Bạch Vệ Quốc.
“Thôn trưởng Bạch, khu nhà viện bỏ trống bên cạnh kia, bác có thể cho tôi thuê lại được không?”













