Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 16: Hứa Như Yên Bị Tố Cáo
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
Tưởng Văn Tiệp kinh ngạc trừng đến mắt, mồm há rộng tới mức có thể nhét vừa cả một quả trứng gà.
“Hứa Như Yên là thầy thuốc Đông y sao? Cô ta mà lại biết chữa bệnh cơ à?!”
Giọng nói chói tai của Tưởng Văn Tiệp hét lớn khiến người ta nhức cả óc.
Sắc mặt Liễu Thanh Thanh cũng trở nên khó coi.
Cô ta âm u liếc nhìn Hứa Như Yên đang đứng thản nhiên bên cạnh, trong lòng ghen tị đến mức sôi sùng sục.
Đãi ngộ của thầy thuốc trong thôn chắc chắn tốt hơn thanh niên trí thức xuống nông thôn bình thường.
Liễu Thanh Thanh giọng điệu dịu dịu dàng dàng, mỉm cười hỏi: “Đồng chí Hứa có giấy phép hành nghề Đông y không vậy? Tớ nghe nói bây giờ làm thầy thuốc đều phải thi lấy giấy phép, không có thì tính là hành nghề chui, bị tố cáo là phạm pháp đấy.”
Liễu Thanh Thanh cố tình khơi gợi đề tài này.
Cô ta thấy Hứa Như Yên còn khá trẻ, dù thực sự biết Đông y thì cũng không thể nào thi lấy được bằng.
Bạch Vệ Quốc nghe vậy sắc mặt cũng thay đổi.
Ông ngậm tẩu thuốc, rít sương sương từng hơi, bất mãn liếc nhìn Liễu Thanh Thanh một cái, nét mặt sa sầm xuống.
Đại đội trưởng cười hì hì đứng ra hòa giải: “Đồng chí Liễu, trường hợp đặc biệt thì xử lý linh hoạt, thôn Bạch Gia chúng tôi không mấy dư dả, không có thầy thuốc chuyên trách.”
“Dân thôn bị bệnh, lần nào cũng phải cử người lên công xã mời thầy thuốc, lắm lúc bệnh nhân đông còn chẳng mời nổi. Giờ đồng chí Hứa biết chữa bệnh, chúng tôi cũng thuận tiện hơn.”
Ý của đại đội trưởng là, cho dù Hứa Như Yên không có bằng thì vì sự thuận tiện của thôn, cũng có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhưng Liễu Thanh Thanh lại không chịu buông tha, giọng nói dịu dàng nhưng cực kỳ kiên quyết: “Thế chẳng phải là lách luật sao, nếu không ai tố cáo thì không sao, vạn nhất có người tố cáo... không chừng còn liên lụy tới cả thôn đấy.”
Lời này nghe qua đã có vài phần đe dọa.
Bạch Vệ Quốc sa sầm mặt, im lặng liếc nhìn Liễu Thanh Thanh một cái rồi cười nhìn sang Hứa Như Yên.
“Đồng chí Hứa, cô có giấy phép trong tay không?”
“Nếu không có bằng... vị đồng chí thanh niên trí thức này nói quả thực cũng có lý. Mặc dù dân thôn chúng tôi đều thấy đồng chí Hứa làm thầy thuốc là chuyện tốt.”
“Nhưng khổ nỗi có kẻ ghen ăn tức ở, thấy người khác giỏi hơn là chướng mắt, cứ thích ném đá giấu tay sau lưng, nhỡ đâu có người tố cáo...”
Bạch Vệ Quốc lúc nói câu này vừa rít tẩu thuốc, đôi mắt già đời từng trải lại đăm đăm liếc về phía Liễu Thanh Thanh.
Liễu Thanh Thanh bị ông nhìn đến mức mặt lúc xanh lúc đỏ, cắn cắn môi, thầm chửi rủa trong lòng.
Đồ già khờ, ở đây chỉ dâu mắng hòe cái gì chứ!
Hứa Như Yên biết chữa bệnh thì ngon lắm sao! Cô ta cũng chỉ biết khoe khoang bản thân, đồ giả tạo!
Hứa Như Yên thản nhiên nghe một hồi.
Cô khoanh tay trước ngực, nhướng mi nhìn Liễu Thanh Thanh, đôi mắt hạnh xinh đẹp đăm đăm nhìn cô ta, thong thả cười hỏi: “Gia đình tôi là Đông y gia truyền, cô có hiểu gia truyền nghĩa là gì không?”
“Tôi hai tuổi đã lăn lộn trong đống thuốc Bắc phân biệt mùi hương dược liệu, ba tuổi bắt đầu nhận biết huyệt vị, bốn tuổi học chữ đọc y án, sáu tuổi theo thầy thực hành, mười hai tuổi đã có thể tự mình bắt mạch châm cứu bấm huyệt. Cô đoán xem... tôi có bằng cấp hay không?”
Mặt Liễu Thanh Thanh tức thì tái nhợt, càng nghe càng hoảng sợ khiếp đảm.
Cô ta không ngờ Hứa Như Yên lại giỏi giang đến thế, lại còn là Đông y gia truyền nữa.
Hóa ra là cô ta đã coi thường con tiện nhân này rồi!
Bạch Vệ Quốc nghe vậy bật cười: “Bác sĩ Hứa hóa ra giỏi giang như vậy, có nhân tài xuất sắc thế này đến thôn Bạch Gia chúng tôi làm việc, thật là vinh hạnh cho chúng tôi.”
“Thế này đi, bác sĩ Hứa, nếu cô có thể đưa giấy phép hành nghề Đông y ra thì tôi sẽ làm đơn xin lên công xã, bảo họ phê duyệt văn bản xuống, chính thức bổ nhiệm cô làm thầy thuốc của thôn Bạch Gia.”
Bạch Vệ Quốc khựng lại một chút, sâu xa liếc nhìn Liễu Thanh Thanh đang xám xịt mặt mày, cười khà khà.
“Như thế thì cũng chẳng có kẻ nào ăn không rảnh rỗi sinh nông nỗi chạy đi tố cáo cô nữa!”
“Thế thì cảm ơn thôn trưởng Bạch.” Hứa Như Yên gật đầu: “Chờ tôi một chút, tôi đi lấy giấy phép.”
Hứa Như Yên quay về phòng, lấy bằng cấp giấy phép của mình từ trong không gian ra, cẩn thận cầm trên tay.
Trước khi xuống nông thôn, cô mang theo tất cả giấy tờ này thật là sáng suốt, phòng ngừa vạn nhất, không ngờ quả nhiên có lúc dùng đến.
Hứa Như Yên đưa bằng cấp cho Bạch Vệ Quốc.
Ông cúi đầu nhìn lướt qua, đúng là hàng thật, liền mỉm cười trả lại, nói: “Như vậy thì không còn vấn đề gì nữa rồi.”
“Bác sĩ Hứa, chúc mừng cô, từ nay trở đi cô chính là thầy thuốc của thôn Bạch Gia chúng tôi!”
“Thôn Bạch Gia hiện chưa có trạm y tế chuyên trách, điều kiện trong thôn có hạn, chỉ có thể chia cho bác sĩ Hứa một căn nhà cấp bốn nhỏ để làm nơi khám chữa bệnh, nếu cô đồng ý thì sau này có thể ở luôn trong đó.”
“Tất nhiên, nếu đồng chí Hứa muốn kiếm điểm công thì vẫn cần phải lao động đúng giờ, nhưng cô chữa bệnh cho dân thôn thì chúng tôi sẽ xin công xã cấp thêm tem phiếu lương thực trợ cấp cho cô. Chỉ có điều vào vụ mùa bận rộn, cả thôn đều phải ra ruộng thì đồng chí Hứa dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.”
Như vậy, bình thường vào mùa nhàn rỗi dù Hứa Như Yên không ra ruộng kiếm điểm công thì cũng không cần lo chuyện chia lương thực.
Mấy thanh niên trí thức bên cạnh nghe nói Hứa Như Yên không cần ra ruộng, chỉ cần chữa bệnh cho người ta là có cơm ăn thì lũ lượt lộ ra ánh mắt ghen tị.
Tưởng Văn Tiệp không phục, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Xì, có gì ghê gớm đâu, chó ngáp phải ph ruồi!”
“Thế thì cô cũng phải có cái bản lĩnh để chó ngáp phải ph ruồi đã chứ!”
Đơn Liên Liên rốt cuộc không nhịn nổi mà đốp lại một câu, cô đã ngứa mắt việc Tưởng Văn Tiệp lôi kéo Liễu Thanh Thanh lập hội nhóm từ lâu rồi.
Từ Tư Diệu cũng hùa theo: “Đúng vậy, đồng chí Hứa làm được thầy thuốc là nhờ người ta có tay nghề, cô mà có tay nghề thì cũng có thể xung phong đứng ra.”
“Dù sao thì thanh niên trí thức cũng có lúc ốm đau, đồng chí Hứa có bản lĩnh chữa bệnh chẳng phải là chuyện tốt cho chúng ta sao. Nếu đồng chí Tưởng không bằng lòng thì sau này bị bệnh cứ tự lên công xã mà mời thầy thuốc, đừng có vác mặt đi van xin đồng chí Hứa xem bệnh cho!”
“Cô!” Tưởng Văn Tiệp đỏ bừng cả mặt, tức tới mức suýt khóc.
Mọi người vốn dĩ đều biết cân nhắc lợi hại, xu nịnh kẻ mạnh.
Trước kia Hứa Như Yên cô độc một mình không ai chú ý, bị Tưởng Văn Tiệp lập hội cô lập bài xích cũng chẳng ai thèm đứng ra nói giúp.
Nhưng giờ đây cô lắc mình một cái biến thành thầy thuốc trong thôn thì địa vị trong mắt đám thanh niên trí thức lập tức thay đổi hoàn toàn.
Khóe môi Hứa Như Yên nhếch lên một nụ cười giễu cợt nhạt nhòa, cũng chẳng để tâm việc Từ Tư Diệu và Đơn Liên Liên nói giúp mình.
Hôm nay họ có thể đâm sau lưng Tưởng Văn Tiệp và Liễu Thanh Thanh thì ngày mai cũng có thể vì lợi ích khác mà đâm sau lưng cô.
Hứa Như Yên cất kỹ giấy phép hành nghề, định đi theo thôn trưởng Bạch xuống ruộng để làm quen với công việc tiểu đội.
Người cùng phân về tiểu đội một lao động với Hứa Như Yên là một trong hai nam thanh niên trí thức, Vương Thành.
Vương Thành đi trên đường, mỉm cười tiến đến chào hỏi Hứa Như Yên: “Đồng chí Hứa, chào cô, tôi là Vương Thành, trình độ học vấn cấp ba, bố mẹ ở nhà đều làm việc trong nhà máy trên thành phố.”
Thời buổi này, người có cơ hội học hết cấp ba cũng được coi là nhân trung **** phụng.
Tuy rằng do chính sách nên kỳ thi cao khảo tạm thời bị hủy bỏ, những thanh niên trí thức có học vấn lũ lượt xuống nông thôn, nhưng tương lai khôi phục cao khảo thì những tri thức như Vương Thành đa phần đều sẽ là lứa đầu tiên thi đậu lên bờ.
Đây cũng là lý do giúp Vương Thành luôn tràn đầy cảm giác ưu việc trong đám thanh niên trí thức.
Tướng mạo hắn tuy không tính là đẹp trai xuất sắc nhưng cũng coi như thanh tú, lông mày rậm mắt đến trông rất đàng hoàng.
Vương Thành đã sớm để ý thấy Hứa Như Yên tướng mạo trắng trẻo ngoan ngoãn, chẳng kém gì Liễu Thanh Thanh, lại là người xinh đẹp nhất trong số các nữ thanh niên trí thức đến thôn Bạch Gia, gia cảnh cũng tốt nhất.
Hắn trước đó vẫn luôn quan sát, hôm nay nghe tin Hứa Như Yên chẳng những biết Đông y mà còn làm thầy thuốc của thôn, lập tức nảy sinh tâm tư.
Vương Thành mỉm cười đưa tay về phía Hứa Như Yên, cố gắng tỏ ra lịch sự đàng hoàng: “Đồng chí Hứa, sau này chúng ta làm việc chung một tiểu đội, có thể tương trợ lẫn nhau. Cô có khó khăn gì cứ việc tìm tôi giúp đỡ!”
Hứa Như Yên uể uả liếc hắn một cái, không hề chìa tay ra bắt, chỉ thản nhiên nói: “Đồng chí Vương, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi nghĩ mình không cần đâu.”
Nét mặt Vương Thành khựng lại, bàn tay đưa ra thu về không xong, giữ nguyên cũng chẳng đành, tức thì vô cùng ngượng ngùng.
Trong mắt hắn xẹt qua một tia oán hận rất nhanh, cay đắng cười xòa thu tay về, trong lòng thẹn quá hóa giận chửi rủa.
Con đĩ nhỏ, thật không biết điều, cho mặt mũi mà không biết nhận, kiêu ngạo cái gì chứ!
Sau này có cơ hội, hắn sớm muộn gì cũng cho cô biết tay, bắt cô phải quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi!
Vương Thành trong đầu ảo tưởng ra viễn cảnh đó, khóe môi không kìm được nhếch lên nụ cười thâm hiểm.
Hứa Như Yên hơi chán ghét nhìn hắn, âm thầm xích ra xa thêm một chút.
Bây giờ là tháng Sáu, đúng vào thời điểm vụ gieo trồng mùa hè bận rộn nhất trong thôn.
Vùng Đại Tây Bắc nắng chói chang, cái nắng gay gắt thiêu đốt khiến người ta đổ mồ hôi hột, chỉ đứng ngoài ruộng một lúc là mặt mũi đã đỏ gay vì nóng.
Vương Thành và Hứa Như Yên theo thôn trưởng Bạch học làm ruộng, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, chân tay Vương Thành đã mỏi nhừ chịu không nổi.
Vương Thành mệt tới mức thở hổn hển, thè lưỡi ra như chó, thở không ra hơi hỏi: “Thôn... thôn trưởng Bạch... bao giờ chúng ta mới được nghỉ ngơi vậy?”
“Buổi trưa ăn cơm là được nghỉ.”
Bạch Vệ Quốc rít tẩu thuốc, nhíu chặt mày, trên mặt lộ ra sự bất mãn.
Mấy cậu chiêu cô chủ từ thành phố đến đúng là õng ẹo, ra ruộng làm việc mới hơi khom lưng vận động tí đã mệt tới mức đi không nổi!
Ông lại quay sang nhìn Hứa Như Yên.
Chỉ thấy Hứa Như Yên mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lam sẫm, xắn tay áo lên lộ ra hai cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo, đội nón lá, trên cổ quấn khăn bông trắng, tay cầm cây giống, hết lượt này đến lượt khác khom lưng gieo trồng đầy hăng hái.
Bạch Vệ Quốc sáng mắt lên, rít tẩu thuốc cười hài lòng, gật gật đầu rồi quay người lại chán ghét nhìn Vương Thành đang mệt tới mức bò không nổi dưới ruộng.
“Cậu nhìn đồng chí Hứa xem, cô ấy là nữ giới mà còn chẳng hô mệt, làm việc còn hăng hái hơn cả đàn ông trong thôn. Cùng là thanh niên trí thức, cậu phải khắc phục khó khăn, học hỏi đồng chí tốt nhiều vào!”
“Đồng chí Hứa vẫn đang làm việc kia kìa, cậu cũng đừng nhàn rỗi nữa, mau cầm cây giống đứng dậy đi! Cứ đà này thì đồng chí Hứa kiếm điểm công một ngày còn nhiều hơn cậu kiếm cả năm đấy! Giống như cậu thì ở trong thôn chỉ toàn bị người ta cười chê là kẻ lười biếng, không cưới nổi vợ đâu!”
Vương Thành mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, suýt chút nữa hoa mắt xỉu tại chỗ.
Hắn lang chạ khom lưng thở dốc, đôi mắt bị mồ hôi làm ướt dính khó mà mở đến, độc địa trừng về phía Hứa Như Yên đang hăng hái mỉm cười làm việc ở cách đó không xa, trong lòng cũng vô cùng thắc mắc.
Con đĩ nhỏ này sao lại không biết mệt chứ?
Chẳng phải cô ta từ thành phố tới sao? Sao lại giống hệt người sinh ra lớn lên ở nông thôn vậy, thạo việc nhanh mà làm nông cũng tháo vát! Đúng là tà môn!
Hứa Như Yên dĩ nhiên là làm việc vui vẻ rồi, kiếp trước cô đã làm ở nông thôn hơn mười năm cơ mà, thừa thãi kinh nghiệm!
Cơ thể cô lại từng được nước Linh Tuyền tẩm bổ qua, bây giờ còn khỏe mạnh hơn cả đàn ông trong thôn, chẳng sợ gì dãi nắng dầm mưa.
Mấy việc nông gia này đối với cô quá đỗi đơn giản, kiếm điểm công dễ như trở bàn tay!
Thoắt cái đã đến giờ nghỉ trưa ăn cơm.
Ăn cơm xong, thôn trưởng Bạch tập hợp dân thôn, định mở hội nghị tuyên dương trao cờ thi đua cho Hứa Như Yên, chính thức công bố danh tính thầy thuốc trong thôn của cô.
Tại buổi họp.
Dân thôn đứng tụ tập ở quảng trường trung tâm thôn, đông nghịt hàng trăm con người, người người chen chúc, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt tò mò.
Bạch Vệ Quốc cầm cờ thi đua và giấy khen bước lên phía trước, mỉm cười hớn hở, vừa định cất lời.
“Chờ một chút!”
Đột nhiên, trong đám đông vang lên một giọng nữ dịu dàng nhưng trong trẻo.
Bạch Vệ Quốc ngẩn ra, nhíu mày quát lớn: “Ai ở dưới đó làm ồn đấy?!”
Liễu Thanh Thanh bước lên phía trước, chằm chằm nhìn về hướng Hứa Như Yên đang đứng trong đám đông, đanh mặt lại, nghiêm túc hô lớn.
“Thôn trưởng Bạch, tôi muốn tố cáo!”
“Chính mắt tôi đã nhìn thấy Hứa Như Yên đêm hôm khuya khoắt chạy sang chuồng bò, thông dâm với phần tử hạ phóng có tư tưởng lệch lạc!”













