Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 9: Vào núi có thu hoạch
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Thời cổ đại, bách tính không được tùy tiện bàn luận về hoàng thất, gia đình bình thường lại càng không nói những chuyện này.
Xem ra cô muốn biết thì ít nhất cũng phải vài năm nữa.
Tuy nhiên nơi này có thể trồng lúa và ngô, lương thực chính chắc là những thứ này. Lấy gạo và ngô làm chủ đạo chắc là miền Nam. Thời hiện đại là vùng Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên, Trùng Khánh, lương thực chính đều là gạo và ngô, thời cổ đại gọi là Cẩm Quan, Ích Châu, Phù Dung Thành.
Những thứ này lớn lên cô sẽ biết thôi.
Bây giờ nhìn Triệu thị ăn ngon lành, Tô Tiểu Lộc cũng thấy bụng đói cồn cào.
Tinh thần của Triệu thị tốt hơn hôm qua rất nhiều, tuy vẫn còn rất gầy nhưng sắc mặt đã có thần thái.
Tô Tam Lang đi vào thu bát, thấy vậy cũng mừng rỡ, cười nói: "Lát nữa thuốc nóng rồi Tam Muội sẽ端 vào cho bà uống. Tôi dắt Sùng ca nhi và Hoa ca nhi vào núi đặt mấy cái bẫy, sẵn tiện đốn củi. Mấy ngày nữa tôi lên trấn hỏi xem mấy nhà giàu có mua củi không, tôi đốn củi mang đi bán."
Tô Tam Lang nói rất tỉ mỉ, mục đích là hy vọng Triệu thị không phải lo lắng về vấn đề cơm ăn áo mặc. Lúc rảnh rỗi ông còn trẻ lại có sức khỏe, ông sẽ tìm cách giúp cả nhà đều được ăn no.
Làm sao Triệu thị lại không hiểu cơ chứ, bà mỉm cười gật đầu: "Cha tụi nhỏ, vậy ông nhớ mang theo mấy nắm cơm đi nhé, chú ý an toàn đấy."
Tô Tiểu Lộc nhìn Tô Tam Lang, mỉm cười với ông: "A ơ dạ..."
Xem như lời chào hỏi dành cho Tô Tam Lang.
Ánh mắt Tô Tam Lang đong đầy ý cười, rất dịu dàng, ôn tồn nhìn Tô Tiểu Lộc nói: "Tứ Muội ngoan quá, ngoan ngoãn nhé, cha làm xong việc sẽ về thăm con."
Không có thời gian chần chừ lâu, Tô Tam Lang dặn dò Tô Tam Muội xong liền dắt Tô Sùng và Tô Hoa vào núi.
Vì tựa lưng vào núi phía sau, tuy hẻo lánh nhưng lại rất tiện lợi.
Lúc này người trong làng đều đang bận rộn thu hoạch mùa thu, thu hoạch lương thực nhà mình còn không kịp, làm gì có thời gian vào núi.
Chỉ có Tô Tam Lang bị cha mẹ đuổi ra ngoài, không phải làm việc đồng áng mới có thời gian vào núi.
Sau khi Tô Tam Lang đi, Tô Tam Muội ngoan ngoãn hâm nóng thuốc mang vào cho Triệu thị uống.
Lại giúp Triệu thị thay tã cho Tô Tiểu Lộc.
Tô Tiểu Lộc chỉ khi đi ngoài mới khóc, còn đi tiểu thì tiểu ba lần mới khóc.
Tiểu ba lần là trạng thái cô có thể chịu đựng được. Trẻ sơ sinh nước tiểu không nhiều, tã lót quá ướt sẽ khó chịu, bí quá có thể bị hăm tã hỏng mông.
Ba lần thì vừa vặn, thay kịp thời giúp Triệu thị yên tâm dưỡng bệnh, cô cũng không lo bị hăm mông.
Ăn no xong, Tô Tiểu Lộc lại ngủ.
Ăn nhiều ngủ nhiều là mục tiêu sinh tồn hiện tại của cô.
Tô Tam Muội cũng không rảnh rỗi, ra sân đào giun đất cho hai con gà trong nhà ăn, buổi trưa lại hâm cơm cho Triệu thị ăn.
Có nước linh tuyền nuôi dưỡng, Triệu thị hôm nay đã có thể tự mình xuống giường.
Bà muốn dọn dẹp nhà cửa, nhưng vừa bước ra ngoài thì Tô Tiểu Lộc lại khóc.
Thân thể Triệu thị yếu ớt, lúc này làm sao có thể làm việc được? Lao động cực nhọc là nguyên nhân gây chết sớm hàng đầu đấy.
Tô Tiểu Lộc khóc xé ruột xé gan, Triệu thị bất đắc dĩ đành phải quay lại giường dỗ dành. Lặp đi lặp lại vài lần, nhìn giọt nước mắt đọng trên mặt Tô Tiểu Lộc, Triệu thị mềm lòng, lau nước mắt cho cô thở dài: "Tứ Muội, con có phải sợ mẹ không ở bên cạnh không? Đừng sợ, có mẹ ở đây mà."
Tô Tiểu Lộc bĩu môi: "Oa ơ ơ..."
Thân thể đều không tốt thì làm việc gì cơ chứ, cũng đâu có gấp gáp gì một tháng này đâu.
Cô dùng sợi tóc cũng nghĩ ra được, bà nội刻 bạc như thế thì mấy lần trước cũng chẳng để Triệu thị ở cữ đàng hoàng.
Thế nên nền tảng cơ thể Triệu thị cực kỳ kém. Dù hai ngày nay được nước linh tuyền nuôi dưỡng thì đó cũng chỉ là bồi bổ chút tinh khí tạm thời mà thôi. Dưỡng sức khỏe là chuyện lâu dài.
Cô còn chưa cần bắt mạch cho Triệu thị đã biết cơ thể bà tệ hại đến mức nào rồi.
Thế nên chỉ cần Triệu thị dám đi làm việc là cô sẽ khóc.
Triệu thị thở dài, dỗ Tô Tiểu Lộc ngủ say rồi gọi Tô Tam Muội vào dặn dò: "Tam Muội, con vào đây ngủ với Tứ Muội nhé, mẹ ra ngoài dọn dẹp nhà cửa chút."
Việc nặng không làm được, ít nhất cũng phải dọn dẹp cái giếng cũ kia một chút. Như vậy Tô Tam Lang vất vả cả ngày về có nước sạch uống, không cần phải đi đường xa gánh nước nữa.
Tô Tam Muội ngoan ngoãn nằm xuống thế chỗ Triệu thị.
Triệu thị đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.
Tô Tiểu Lộc bĩu bĩu môi: "A oa... ơ..."
Tô Tam Muội cuống quýt dỗ dành: "Tứ Muội đừng khóc đừng khóc, có chị ở đây mà, Tứ Muội ngoan nhé..."
Tô Tiểu Lộc: Không nghe không nghe, rùa niệm kinh.
Dù sao cô cứ khóc là được.
Tiếng khóc vang dội xé ruột xé gan làm lòng Triệu thị thắt lại. Bà đành phải từ bỏ ý định ra ngoài dọn dẹp, vội vàng quay trở lại giường.
"Ơ ơ hức hức..."
Làm một đứa trẻ sơ sinh thật chẳng dễ dàng gì.
Triệu thị nhìn Tô Tiểu Lộc nín khóc, thở dài một tiếng. Qua vài lần như vậy, bà dần dần cũng hiểu ra đứa con gái nhỏ này quyến luyến người rồi.
Triệu thị ở lại ôm Tô Tiểu Lộc, Tô Tam Muội lại ra ngoài bắt sâu.
Đến chiều, Tô Tam Lang dắt Tô Sùng và Tô Hoa trở về, đùm theo mấy cân hạt dẻ dại.
Tô Sùng và Tô Hoa lập tức gọi Tô Tam Muội.
"Tam Muội Tam Muội, mau lại đây, anh cho em ăn cái này này."
Tô Sùng rất trân trọng lấy ra hai hạt dẻ dại cho Tô Tam Muội, lại sợ Tô Tam Muội không cắn vỡ được nên trực tiếp cắn vỡ ra giúp bé, dính cả nước bọt đưa qua.
Tô Tam Muội cũng không chê bai, nhận lấy lau lau rồi bắt đầu bóc nhân ăn.
Ba anh em ngồi xổm ở sân nhà, vui vẻ ăn uống.
Tô Tam Lang bước vào phòng, mỉm cười nói với Triệu thị: "Mẹ tụi nhỏ, bà nói xem vận may của tôi có tốt không? Tôi với Sùng ca nhi, Hoa ca nhi vào núi thì phát hiện ra cây hạt dẻ dại này. Như mọi năm thì chắc chắn không hái được đâu, vừa hay bây giờ thu hoạch mùa thu, cây này nhà mình được thầu hết rồi."
"Hôm nay tôi không mang gùi, sơ sơ đập được bốn năm cân mang về. Tôi ước lượng trên cây còn đập được mười mấy cân nữa đấy."
Tô Tam Lang rất vui mừng, vận may của ông không tệ. Vào núi đặt mấy cái bẫy thì gặp cây hạt dẻ dại này, vừa hay lại là lúc chín tới. Mọi năm đợi thu hoạch mùa thu xong, trước khi tuyết rơi, bà con trong làng cũng sẽ vào núi đốn củi này nọ.
Hạt dẻ dại này ai gặp cũng phải đập. Năm nay mọi người đều bận thu hoạch mùa thu, ông gặp trước nên là của nhà ông.
Triệu thị cũng vui mừng, nhưng bà vẫn dịu dàng dặn dò: "Cha tụi nhỏ, vậy ông nhất định phải cẩn thận đấy nhé. Cây cao thì thôi, phải chú ý an toàn."
Tô Tam Lang cười gật đầu: "Tôi biết rồi, ngày mai tôi đi sẽ đập hết mang về, giữ lại một ít ăn, một ít mang đi bán."
Lúc phân gia cha mẹ không chia cho họ một đồng tiền nào, quần áo mùa đông năm nay cũng phải tự họ chuẩn bị rồi.
Hạt dẻ dại cũng coi như thứ hiếm có, chọn lọc một chút, loại không tốt lắm thì giữ lại tự ăn, loại tốt thì mang đi bán.
Triệu thị gật đầu: "Được."
Tin tốt này làm cả nhà đều rất vui vẻ, tâm trạng Triệu thị rất tốt, bà luôn cảm thấy ông trời đang dủ lòng thương nhà bà.
Tô Tam Lang nhìn sang Tô Tiểu Lộc đang mở to mắt, hỏi: "Tứ Muội hôm nay có ngoan không?"
Tô Tiểu Lộc lập tức bĩu môi, nhìn Tô Tam Lang tỏ vẻ vô cùng ủy khuất: "Ơ ơ hức hức..."
Ủy khuất hừ hừ vài tiếng, lại nhìn Triệu thị một cái, sau đó lại nhìn Tô Tam Lang.
Cô đang âm thầm mách lẻo đấy.













