Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 8: Ăn bữa cơm no đầu tiên
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Hoa gãi gãi đầu thắc mắc hỏi: "Cha ơi, sao chổi là cái gì ạ?"
Mặt Tô Tam Lang hằn sâu nỗi đau đớn khó tả, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống đất. Ông không trả lời câu hỏi của con trai, vì lòng ông đau nhói nghẹn ngào, ông không thốt nên lời.
Ông càng không dám nhìn con trai, sợ chúng nhìn thấy mình khóc sẽ sợ hãi bất an. Vì ông là bầu trời của chúng, là ngọn núi lớn chống đỡ và bảo vệ chúng.
Tô Tam Lang tăng nhanh bước chân, Tô Sùng và Tô Hoa mau chóng quên mất việc chờ câu trả lời, lon ton chạy theo.
Tô Tam Muội ôm Tô Tiểu Lộc cũng đi rất nhanh.
Tô Tiểu Lộc không ngủ được, thật sự sợ người chị ba gầy guộc này lỡ chân té ngã văng cô ra ngoài. Rất may là tuy chị ba còi cọc nhưng bước chân cực kỳ vững vàng.
Suốt đường đi có không ít người trong làng bước ra xem, nhưng chẳng ai cất lời.
Tô Tam Lang cũng không có tâm trí đâu mà trò chuyện với người ta. Căn nhà cũ của Tô gia nằm ở cuối làng, cách nhà cuối cùng của làng một đoạn đường khá xa.
Bằng như ở lưng chừng núi phía sau làng, sau nhà kéo dài lên ngọn núi là mấy sào đất cằn cỗi mọc đầy cỏ dại, sau này chính là nguồn lương thực của cả gia đình họ.
Căn nhà cũ dột nát đến mức nóc nhà cũng muốn sập.
Tường đất cũng rách nát nhiều chỗ, trên tường phủ đầy rêu xanh. Cửa gỗ rách mất phần chân, một đứa trẻ ba năm tuổi có thể chui tọt vào trong.
Ưu điểm duy nhất là ánh sáng tràn ngập, sáng sủa.
Xung quanh nhà cỏ dại mọc cao tới đầu gối. Cái giếng cũ đó cũng phủ đầy cỏ nước, nước bốc mùi hôi thối.
Căn nhà cũ bị bỏ hoang mấy chục năm lần nữa đón chào chủ nhân mới.
Trong mắt Triệu thị hiện lên vẻ ưu phiền. Tô Tam Lang mỉm cười nói với bà: "Mẹ tụi nhỏ, bà cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Hôm nay bà vẫn chưa ăn gì cả. Nhà cửa thì ngày mai chúng ta dọn dẹp sau cũng được. Tôi đi nhóm lửa nấu cơm trước, cả nhà chúng ta hôm nay ăn một bữa cơm no."
Triệu thị lo lắng nói: "Cha tụi nhỏ, tôi không đói. Đồ đạc chúng ta ít, lại sắp tới mùa đông rồi, tiết kiệm chút mà ăn."
Lương thực chia cho không nhiều, Triệu thị không muốn ăn nhiều.
Tô Tam Lang lại vuốt vuốt tóc cho Triệu thị nói: "Mẹ tụi nhỏ, bà yên tâm đi, trong núi nhiều đồ lắm. Cả nhà chúng ta chắc chắn sẽ sống ngày càng tốt hơn. Bữa cơm đầu tiên này bắt buộc phải ăn no để lấy hên, sau này bữa nào cũng được ăn no cơm."
Triệu thị không thể cãi lại, chỉ đành đỏ gay khóe mắt gật đầu thật mạnh: "Được."
Cho dù mùa đông này có vượt qua được hay không thì cả nhà họ vẫn ở bên nhau. Sống cùng một chỗ, chết cũng cùng một chỗ.
Triệu thị vẫn còn quá yếu chưa thể xuống giường, nhưng lòng bà luôn hướng về cả nhà.
Bà nghe thấy Tô Tam Lang gọi Tô Tam Muội cùng nhóm lửa nấu cơm, nghe thấy Tô Tam Lang dặn Sùng ca nhi và Hoa ca nhi ra dọn cỏ dại ngoài sân, bảo hai đứa con trai thi nhổ cỏ, ai thắng thì buổi tối sẽ được ăn thêm một miếng thịt.
Hai anh em tranh đua nhau, dốc sức làm việc.
Bà còn nghe thấy ngoài nhà có tiếng gà kêu.
Rất nhanh sau đó, khói bếp bốc lên.
Triệu thị rủ mi mắt dịu dàng nhìn Tô Tiểu Lộc đang ngủ say, nhỏ to thầm thì: "Tứ Muội, chúng ta nhất định sẽ sống ngày càng tốt hơn đúng không?"
Mặt trời lặn về tây, ánh ráng chiều hoàng hôn rất đẹp. Triệu thị nhìn ánh ráng chiều hắt vào nhà, chỉ thấy đẹp đẽ vô cùng.
Ở căn nhà kia, cả gia đình bà sống ở căn phòng phía sau u tối không thấy ánh mặt trời, chưa từng được nhìn thấy ánh ráng chiều.
Thật đẹp biết bao.
Trời tối hẳn, Tô Tam Lang nấu xong canh rau thịt muối, nấu một nồi cơm trắng thơm phức, xới một bát to mang vào cho Triệu thị ăn.
Đỡ Triệu thị ngồi dậy ăn cơm, Tô Tam Lang có chút áy náy nói: "Hai con gà một trống một mái đó con gà mái cũng chưa đẻ trứng, nếu không thì bà đã được ăn trứng gà rồi. Sang năm chúng ta cũng ấp một đàn gà con, tới lúc đó tôi giết hai con gà cho bà ăn."
Triệu thị vừa sinh nở, đúng lúc cần ăn uống bồi bổ dinh dưỡng, nhưng ông lại chẳng thể cho bà được thứ gì tốt.
Triệu thị cười nói: "Tôi không thích ăn thịt gà, giữ lại bán lấy tiền mua vải may quần áo cho mấy cha con ông. Ông xới cho tôi nhiều thế này, ông đã ăn chưa? Sùng ca nhi, Tam Muội tụi nó có đủ ăn không?"
Tuy cuộc sống rất khổ cực, nhưng có Tô Tam Lang đối xử tốt với bà, trong lòng bà luôn thấy ngọt ngào.
Hai vợ chồng nhìn nhau mỉm cười.
Nói rồi, Triệu thị ăn không vô nữa: "Ông đi lấy cái bát ra đây, sức ăn của tôi nhỏ, làm sao ăn hết được nhiều thế này. Tôi chia ra một nửa."
Mắt Tô Tam Lang đỏ ửng, hơi nghẹn ngào nói: "Ăn đi, tôi nấu tận bốn bát gạo, nhiều lắm, ăn không hết đâu. Con gái nhỏ tới giờ vẫn chưa được uống sữa, chắc chắn cũng đói lỏng ruột rồi. Một mình bà ăn là nuôi tận hai người đấy."
Tô Tiểu Lộc quá mức ngoan ngoãn, nếu không phải Ngô đại phu nói con bé không sao thì Tô Tam Lang đã tưởng con mình bị bệnh tật gì rồi.
Đứa trẻ này giống như biết gia cảnh như thế nào vậy. Mấy lần tỉnh dậy cũng không hề khóc quấy, chỉ là thay mấy lần tã lót mà thôi, đút chút xíu nước là lại có thể ngủ tiếp.
Tô Tam Lang nói vậy, Triệu thị không từ chối nữa, bắt đầu ăn cơm.
Nhưng bà cũng xua Tô Tam Lang ra ngoài ăn cơm. Tô Tam Lang cười gật đầu đi ra ngoài, trước khi đi ông còn dặn: "Mẹ tụi nhỏ, bà cứ ăn đi, ăn không đủ thì gọi tôi, trong nồi còn nhiều lắm đấy."
Triệu thị ngấn nước mắt gật đầu.
Bà cẩn thận ăn cơm, không dám làm rơi một hạt gạo. Bữa cơm này, mọi người trong nhà đều được ăn no nê.
Sau khi Triệu thị ăn cơm xong không lâu thì bắt đầu cho Tô Tiểu Lộc bú.
Tô Tiểu Lộc cũng rất hợp tác, đói cả nửa ngày trời, cuối cùng cô cũng được ăn no.
Ăn no rồi, tinh thần Triệu thị cũng khá lên nhiều. Trước khi đi ngủ, Tô Tam Lang còn sắc thuốc mang vào cho bà uống. Triệu thị tự nhiên biết thuốc này đến không dễ dàng gì, uống không sót một giọt.
Hai căn phòng hai chiếc giường, gia đình mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, Tô Tiểu Lộc đặt bàn tay nhỏ lên môi Triệu thị, tiếp tục đút nước linh tuyền cho bà uống.
Triệu thị mơ mơ màng màng tỉnh lại, giật bắn người vội vàng đẩy Tô Tiểu Lộc ra. Bà lẩm bẩm: "Buổi tối rõ ràng ăn no rồi, sao mẹ lại ăn tay con nữa thế này."
Nói rồi Triệu thị ngồi dậy thay tã cho Tô Tiểu Lộc, sau đó gói bàn tay nhỏ của cô vào trong, dùng dây vải buộc nhẹ cô lại.
Tô Tiểu Lộc: ...
Tính sai rồi.
Triệu thị nhìn Tô Tiểu Lộc ngoan ngoãn, không kìm được hôn lên má cô một cái rồi nói: "Tứ Muội ngoan quá."
Gói xong con gái, Triệu thị lại cho Tô Tiểu Lộc bú một cữ nữa rồi mới yên tâm ngủ tiếp.
Chẳng biết làm sao, bà cảm thấy cơ thể rất dễ chịu, không hề nặng nề chút nào.
Tô Tiểu Lộc ăn no, ợ một hơi sữa rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Cô vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, tự nhiên là ngủ nhiều hơn.
Trời sáng rồi, từ sớm Tô Tam Lang đã dậy nhóm lửa nấu cơm.
Lại còn một mùa đông phải trải qua, bữa cơm hôm nay không được tốt như hôm qua nữa. Trong cơm trắng có trộn lẫn ngô xay nát, ăn kèm với canh không có mấy vệt mỡ như vậy.
Lúc Triệu thị ăn cơm, Tô Tiểu Lộc đứng nhìn.
Cơm trắng cô biết, lịch sử lâu đời. Trộn lẫn trong cơm trắng chắc là ngô nhỉ? Ngô này trong lịch sử ghi chép sớm nhất là vào năm Gia Tĩnh thứ ba mươi tư đời nhà Minh trong cuốn (Củng Huyện Chí), gọi nó là ngọc mạch.
Tô Tam Lang và Triệu thị đều là người thời cổ đại, chỉ là không biết hiện tại là triều đại nào.













