Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 10: Tiểu Lộc mách lẻo
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tam Lang là một người đàn ông thô kệch, tự nhiên hiểu ra, sau đó nghi vấn nhìn sang Triệu thị: "Mẹ tụi nhỏ, sao tôi cảm thấy Tứ Muội đang mách lẻo với tôi thế nhỉ?"
Triệu thị có chút kinh ngạc, bà cũng rất ngạc nhiên. Đừng nói Tô Tam Lang cảm thấy vậy, ngay cả bà cũng cảm thấy thế.
Mới đẻ ra mà đã biết mách lẻo và thấy ủy khuất rồi.
"Mẹ tụi nhỏ, có phải bà không có sữa làm Tứ Muội bị đói không?"
Tô Tam Lang có chút ngại ngùng nhìn Triệu thị nói. Triệu thị thân thể yếu ớt, lại chẳng được ăn đồ gì tốt, không có sữa cũng là bình thường.
Đứa trẻ mới sinh ra chỉ khi đói hoặc đi ngoài mới khóc quấy, không nói được chữ nào, người lớn chăm sóc không tốt chẳng phải sẽ thấy ủy khuất sao?
Triệu thị cũng không chắc chắn lắm nói: "Chắc là vậy nhỉ, để tôi cho con bú xem con có sốt sắng không."
Nói rồi Triệu thị chuẩn bị cho Tô Tiểu Lộc bú.
Tô Tam Lang quay mặt đi chỗ khác.
Tô Tiểu Lộc lắc đầu từ chối.
Cô không đói.
Tô Tiểu Lộc không ăn, Triệu thị u ám chỉnh lại quần áo nói: "Cũng không phải đói mà."
Nói rồi bà đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, một suy đoán hình thành trong đầu, bà kinh ngạc thốt lên: "Chắc không phải đâu nhỉ?"
Tô Tam Lang thấy bà như vậy vội vàng hỏi: "Cái gì mà không phải chứ, hôm nay bà làm gì rồi?"
Nói rồi không chờ Triệu thị trả lời, Tô Tam Lang đã cuống lên: "Có phải bà làm việc nhà rồi không? Bà mới sinh Tứ Muội, thân thể còn yếu, khó khăn lắm mới nhặt lại cái mạng, làm sao có thể làm việc được chứ!"
Nhìn Tô Tam Lang cuống quýt, Triệu thị vội vàng giải thích nói: "Cha tụi nhỏ, tôi không có. Là thế này, ông nghe tôi nói này, hôm nay tôi cảm thấy tinh thần tốt hơn nhiều, người cũng có sức không mệt mỏi, nên định đứng dậy dọn dẹp nhà cửa một chút. Nhưng kỳ lạ là cứ hễ tôi định đi ra ngoài là Tứ Muội lại khóc..."
Bây giờ nghĩ lại, Triệu thị cảm thấy rất ngạc nhiên. Có lẽ đứa con gái nhỏ này không phải quyến luyến người mà là không muốn bà đi làm việc.
Triệu thị nhìn đôi mắt vô cùng lanh lợi của Tô Tiểu Lộc, đột nhiên mềm lòng, bà ôn tồn nói tiếp: "Tôi còn bảo Tam Muội vào chăm sóc Tứ Muội, nhưng dù vậy tôi định ra ngoài là Tứ Muội lại khóc."
Tô Tam Lang nghe xong trút được gánh nặng trong lòng, khom lưng ôm lấy Tô Tiểu Lộc, cười nói: "Tứ Muội nhà mình thông minh, biết thương mẹ, là một đứa trẻ hiếu thảo."
Tô Tiểu Lộc không thấy ủy khuất nữa, nghiêm túc nhìn Tô Tam Lang.
Cha ruột đen thật đấy.
Tuy nhiên vòng tay rộng lớn, ánh mắt ấm áp dịu dàng thật ấm áp. Có thể có một người cha như thế này đúng là vô cùng hạnh phúc.
Dù cho đây là thời cổ đại, dù cho vô cùng gian khổ, cô cũng phải giúp gia đình này sống ngày tháng tốt đẹp.
Dù ở triều đại nào, làm bác sĩ chắc chắn sống tốt. Cả việc cô có hơn hai mươi năm nền tảng y học cổ truyền, lại có không gian làm phụ trợ, tuyệt đối không có vấn đề gì.
Nghĩ vậy, Tô Tiểu Lộc mỉm cười với Tô Tam Lang.
Trái tim Tô Tam Lang tràn ngập sự ấm áp, chỉ cảm thấy nụ cười này của con gái làm mọi mệt mỏi đều tan biến sạch sẻ. Ông cũng không kìm được cong cong khóe mắt, ôn tồn nói: "Tứ Muội ngoan quá, biết chăm sóc mẹ rồi."
Khen con gái xong, Tô Tam Lang quay sang nói với Triệu thị một cách nghiêm túc: "Mẹ tụi nhỏ, tháng này bà bắt buộc phải nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt. Mấy lần trước không dưỡng tốt thân thể, lần này phải dưỡng cho đàng hoàng, không ai nói gì bà đâu. Việc nhà cứ giao cho tôi là được. Ngô đại phu đã nói rồi, thân thể bà yếu, bắt buộc phải dưỡng cẩn thận mới được. Nếu bà ngã bệnh thì các con của chúng ta phải làm sao?"
Tô Tam Lang thực ra càng muốn nói ông muốn cùng Triệu thị sống tới bạc đầu răng long, nhưng những lời tình cảm như vậy ông không thốt ra lời được, nên đành phải lôi Ngô đại phu và các con ra.
Lời Ngô đại phu nói có sức thuyết phục, còn các con là điều Triệu thị bận tâm nhất, thế nên vì các con bà cũng sẽ dưỡng tốt thân thể.
Mũi Triệu thị cay xè, gật đầu liên tục đồng ý: "Được, được, tôi nghe ông, tháng này vất vả cho ông rồi."
Tô Tam Lang không bận tâm nói: "Vất vả cái gì chứ, chẳng vất vả chút nào."
"Bà nghỉ ngơi đi, tôi ra ngoài cắt cỏ, nhân lúc trời đẹp lợp lại nóc nhà chút."
Nói với Triệu thị nhiều lời như vậy, biết bà và con gái nhỏ đều khỏe mạnh, Tô Tam Lang cũng yên tâm ra ngoài cắt cỏ.
Ra ngoài sân, ông liền nói với Tô Sùng, Tô Hoa và Tô Tam Muội đang ở trong sân: "Sùng ca nhi, Hoa ca nhi, Tam Muội, lại đây với cha."
Ba anh em ngoan ngoãn đi qua, ngẩng đầu ngoan ngoãn nhìn Tô Tam Lang, đồng thanh gọi một tiếng: "Cha ơi."
Tô Sùng và Tô Hoa đầu óc có vấn đề, ánh mắt lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác, giống như đứa trẻ ba bốn tuổi vĩnh viễn không lớn lên. Nhưng Sùng ca nhi đã mười một tuổi rồi, Hoa ca nhi tháng Chạp năm nay cũng tròn mười tuổi, còn Tô Tam Muội sáu tuổi, lẳng lặng ngoan ngoãn, đôi mắt sáng ngời rất có thần.
Tô Tam Lang xoa xoa đầu từng đứa một, ôn tồn nói: "Sùng ca nhi, Hoa ca nhi, cha giao cho hai đứa một nhiệm vụ, nhổ sạch cỏ quanh cái giếng nhà mình, múc hết bùn thối ra ngoài. Làm xong buổi tối cha nướng hạt dẻ cho hai đứa ăn có được không?"
Giếng nước không sâu, chỉ là xây một cái miệng thoát nước, có điều nhiều năm không dùng, cái giếng vốn cao nửa đùi người bị bùn thối lấp mất một nửa.
Dọn dẹp xong cái giếng này thì việc dùng nước trong nhà sẽ thuận tiện hơn.
Bây giờ trời cũng không lạnh, ba đứa trẻ trong nhà cũng làm được việc này.
"Được ạ."
Tô Sùng và Tô Hoa nghe thấy có đồ ăn liền không khỏi liếm liếm khóe miệng, những chuyện khác không hiểu nhưng chúng biết chăm chỉ làm việc sẽ có đồ ăn.
Ăn đồ ăn ngon thì cái bụng sẽ vô cùng hạnh phúc.
Tô Tam Muội cũng ngoan ngoãn gật đầu: "Cha yên tâm, con và các anh sẽ chăm chỉ làm việc."
Sáu tuổi bé đã hiểu nhiều chuyện, biết hai người anh của mình có chút không giống người ta, người khác đều gọi họ là đồ ngốc, bé cũng cảm thấy hai người anh ngốc ngốc, nhiều lúc không nghe hiểu lời nói.
Nhưng dù là vậy, hai người anh sẽ hái những quả dại chua chua ngọt ngọt cho bé ăn. Họ đối xử với bé rất tốt, mỗi lần mỉm cười với bé, trong mắt chỉ có bé, giống như tuyết trắng không chút vết bẩn. Anh trai của người khác có tốt đến mấy cũng không phải của bé.
Anh trai của bé dù cho không thông minh thì cũng là người anh đối xử rất tốt rất tốt với bé.
Nhìn ba đứa trẻ ngoan ngoãn, Tô Tam Lang rất ấm lòng, thế nên yên tâm ra ngoài cắt cỏ.
Nông cụ dùng trong nhà ông chỉ được chia một chiếc cuốc, một chiếc liềm, kẹp gắp than cũng là cái hỏng hơn mười năm trước, kẹp có một chiếc gãy mất một nửa, chỗ cầm cũng gãy một bên tai, vừa khó cầm vừa khó gắp, nhưng có còn hơn không.
Đeo chiếc gùi gãy mất một bên dây đeo ra ngoài cắt cỏ dại.
Căn nhà cũ này lâu năm không sửa sang, ông không tranh thủ lợp lại nóc nhà thì mùa đông này rất khó sống. Nghĩ tới vợ và các con, Tô Tam Lang cắm đầu làm việc chăm chỉ, chẳng mấy chốc đã cắt được một mảng lớn.
Có không ít người đang cắm đầu thu hoạch mùa thu nhìn thấy đều không khỏi lắc đầu. Nói về chuyện của Tô gia thì ai nói tới mà không buông một câu Tô lão gia tử nhẫn tâm, Vương thị độc địa chứ.
Nhưng chuyện nhà người ta, sau lưng nói qua loa thì được, chứ bảo họ thực sự đứng ra nói giúp Tô Tam Lang thì tuyệt đối không thể nào. Tô Tam Lang lại không phải con trai họ, họ đứng ra quán xuyến thì chẳng khác nào tự mò tới cho Vương thị chửi rủa vào mặt.
"Tam ca."
Một tiếng gọi cất lên gọi Tô Tam Lang. Tô Tam Lang ngẩng đầu nhìn sang, vội vàng nói: "Hổ Tử, trong nhà bận rộn như vậy, đừng tới chỗ tôi làm lỡ dở công việc."













