Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 7: Chuyển sang nhà mới
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tiểu Lộc mỉm cười với hai người anh ngốc.
Tô Sùng và Tô Hoa đều vô cùng mừng rỡ.
"Muội muội cười rồi, thích quá."
Tô Sùng cũng không kìm được mà cười, Tô Hoa cũng cười theo.
Trái tim Triệu thị như được sưởi ấm, khoảnh khắc này bà quên mất nỗi đau đớn, cũng không khỏi mỉm cười.
Nỗi hoảng sợ về một tương lai mờ mịt gian khó trong khoảnh khắc này tan biến sạch sẻ, lúc này chỉ còn lại sự ấm áp và bình yên. Chỉ tiếc là sự bình yên này không duy trì được bao lâu đã bị phá vỡ.
Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện.
Là Lý thị cố tình nâng cao giọng nói: "Dọn dẹp xong rồi này. Tam đệ là về đón đệ muội họ đi đúng không? Vừa hay, chị mới thấy Sùng ca nhi và Hoa ca nhi về nhà đấy."
Tô Tam Lang không thèm tiếp lời Lý thị mà chỉ trừng mắt nhìn thị một cái.
Lý thị lập tức ngậm miệng lại. Thị từng nghe nói trước đây Tô Tam Lang từng làm ra chuyện liều mạng, không giỡn được đâu.
Bị đuổi ra ngoài, lúc này chắc chắn đang nhịn một bụng lửa giận. Nếu trút lên người thị thì thị xui xẻo biết mấy. Lý thị có chút hối hận vì cái miệng nhanh hơn cái não vừa rồi.
Lúc này Vương thị từ nhà chính đi ra, sắc mặt lạnh lùng nói: "Đứng trơ ra đó chờ cái gì mà chờ, không mau thừa lúc trời còn sớm dắt cả nhà mày qua đó dọn dẹp đi. Những gì nên chia đã chia cho chúng mày rồi, tối nay trong nhà không nấu cơm cho nhà mày đâu."
Lý thị nghe vậy thầm hô một tiếng hả giê! Hành động này của Vương thị đã kéo hết oán hận của Tô Tam Lang đi mất. So với sự mỉa mai cay nghiệt của thị thì những lời Vương thị nói mới thực sự đâm thấu tim gan.
Tô Tam Lang nhìn sang Vương thị. Ánh mắt mẹ ruột vô cùng lạnh lẽo làm tim ông đau nhói. Chỉ nhìn một cái, ông liền rủ mi mắt xuống, âm thầm siết chặt nắm đấm dưới tay áo, xoay người đi về căn phòng phía sau.
Tô lão gia tử đi ra, nói với Tô Đại Lang và Tô Nhị Lang: "Gọi cả Thành ca nhi, Thuận ca nhi tụi nó nữa. Trời còn sớm, chúng ta lại ra đồng gánh một chuyến nữa."
Tô Đại Lang có ba đứa con trai, hôm nay vì sự cố nên mọi người đều về nhà, lúc này đã chạy tót ra ngoài chơi từ lâu.
Tô Nhị Lang có hai con trai một con gái, con gái được vợ ông ta là Chu thị dẫn về nhà ngoại chơi, hai đứa con trai tự nhiên cũng ra ngoài chơi nốt.
Cha ruột cất lời, hai người đương nhiên không dám không nghe. Dù sao con trai nhà mình đi học chữ vẫn phải dựa vào ông già bỏ tiền ra mà.
Thế nên mỗi người đành quẩy gánh, mang theo mấy cái gùi nhỏ cùng Tô lão gia tử đi ra ngoài, tiện đường gọi con cái nhà mình ra đồng.
Còn về phần gia đình Tô Tam Lang đã bị đuổi ra ở riêng rồi, số lương thực chưa thu hoạch xong trong nhà cũng chẳng liên quan gì đến nhà ông nữa.
Mọi động tĩnh phòng ngoài đều lọt vào tai Tô Tam Lang. Ông đứng lặng trước cửa một hồi lâu, đợi đến khi Tô lão gia tử bọn họ đi hết mới vươn tay mở cửa bước vào.
Ông cứ tưởng Triệu thị vẫn còn ngủ, đang nghĩ cách giải thích với bà, nhưng đợi đến khi thích ứng với ánh sáng mờ tối, ông nhìn thấy hai đứa con trai của mình đã đang dọn dẹp đồ đạc rồi. Đối diện với đôi mắt dịu dàng của Triệu thị, Tô Tam Lang nghẹn ngào: "Mẹ tụi nhỏ..."
Đôi mắt Triệu thị dịu dàng, rơm rớm nước mắt. Bà柔 thanh cất lời: "Cha tụi nhỏ, đừng nói gì cả. Chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau thì tốt hơn bất cứ thứ gì."
Tô Tam Lang nghẹn ngào đáp lại: "Ừm."
Ông thề, ông nhất định sẽ nuôi sống cả gia đình. Không đủ ăn thì cùng lắm ông vào núi săn bắn!
Tiếp theo là dọn dẹp đồ đạc của cả nhà.
Triệu thị định đứng dậy giúp dọn dẹp nhưng bị Tô Tam Lang ngăn lại. Ông nói: "Bà đừng nhúc nhích, việc nhỏ này cứ để tôi. Tôi dắt Sùng ca nhi và Hoa ca nhi qua đó trải giường trước, tí nữa Tam Muội về bảo con bé ở bên cạnh bà, tôi sẽ nhanh chóng quay lại đón hai mẹ con."
Căn phòng này những gì dùng được đều thuộc về tam phòng, nên ông đều phải mang đi hết.
Hôm nay Triệu thị sinh nở, máu nhuộm đỏ cả một chiếc chăn bông. Tuy bẩn rồi nhưng không thể bỏ đi được, mang đi giặt giặt vẫn còn dùng được.
Kim chỉ trong nhà, ghế gỗ nhỏ cũng phải mang đi.
Mấy tờ giấy dán cửa sổ Triệu thị tiết kiệm được trước đó cũng được gom mang đi sạch.
Tô Tam Lang dắt hai đứa con trai mang chăn chiếu qua trước, trong phòng chỉ còn lại Triệu thị và Tô Tiểu Lộc.
Không lâu sau, Tô Tam Muội cầm gói thuốc đi về. Vào nhà thấy nhà cửa trống hống trống háng, bé có chút bất an. Triệu thị dịu dàng gọi bé: "Tam Muội lại đây, lại đây với mẹ."
Tô Tam Muội ngoan ngoãn đi qua. Bé không hiểu nổi, bé chỉ mới ra ngoài một chút mà trong nhà sao lại có thay đổi lớn đến thế.
Triệu thị dịu dàng xoa xoa mái tóc xơ xác của Tô Tam Muội, ôn tồn nói: "Tam Muội, chúng ta sắp chuyển sang nhà mới rồi. Cha và đại ca nhị ca con đã qua đó trải giường rồi, tí nữa là tới đón ba mẹ con mình qua đó."
Tô Tam Muội nghe hiểu, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không nói. Bé nhìn Tô Tiểu Lộc đang tỉnh, thấy Tô Tiểu Lộc mỉm cười, bé cũng cười theo: "Mẹ ơi, Tứ Muội xinh đẹp quá."
Triệu thị thấy Tô Tiểu Lộc lại cười, không kìm được lấy tay chạm chạm vào cái gò má nhỏ của cô, ôn tồn nói: "Đúng vậy, lại còn rất ngoan nữa. Lâu như vậy chưa được uống sữa mà cũng không khóc."
"Tam Muội, hôm nay mệt rồi phải không? Lên đây ngủ một chút đi, tí nữa cha và anh con về mẹ lại gọi con."
Triệu thị dịu dàng nói với Tô Tam Muội.
Tô Tam Muội mới sáu tuổi, nhưng bé cũng phải làm việc. Tấm thân nhỏ bé phải đeo cái gùi to đùng, vất vả lắm.
Hôm nay cả nhà họ bị đuổi ra ngoài, nhưng lại là ngày hiếm hoi được rảnh rỗi.
Tô Tam Muội trèo lên giường, nằm bên cạnh Tô Tiểu Lộc chẳng mấy chốc đã thiếp đi.
Tô Tiểu Lộc ngáp một cái, tiếp tục ngủ. Chuyển sang nhà mới rồi Triệu thị chắc sẽ được ăn chút gì đó, khẩu lương của cô cũng không còn xa nữa đâu.
Triệu thị nhìn hai đứa con gái ngoan ngoãn, lòng tràn ngập sự dịu dàng.
Qua chưa đầy hai tuần trà, Tô Tam Lang đã dắt Tô Sùng và Tô Hoa quay lại.
Trong nhà chỉ còn lại đệm lót dưới thân Triệu thị và chiếc chăn đang đắp, cùng với ba chiếc ghế nhỏ.
Tô Tam Lang dùng chăn bọc kín Triệu thị rồi cõng bà lên lưng.
Tô Tiểu Lộc thì được Tô Tam Muội ôm, Tô Sùng và Tô Hoa cầm mấy chiếc ghế còn lại. Cả nhà từ cửa phòng bước ra, Lý thị và Vương thị đang đứng ở sân nhìn sang.
Thấy Tô Tam Lang quý mến Triệu thị như vậy, Vương thị lạnh lùng mỉa mai: "Cái loại tốn cơm chuyên đẻ trứng thối thì có gì mà quý như vàng như ngọc thế? Đồ sao chổi tốn tiền tốn gạo, là tôi thì tôi đã dập xuống cầu tiêu cho chết đuối cho xong."
Tô Tam Muội rất sợ Vương thị, nghe những lời cay nghiệt của Vương thị liền âm thầm ôm chặt Tô Tiểu Lộc thêm một chút.
Tô Sùng và Tô Hoa không hiểu ý nghĩa độc địa của những lời này. Trước đây bị mắng, chúng chỉ cần cúi đầu nhận lỗi là xong.
Lần này tình hình đặc biệt, chúng không khỏi nhìn nhìn cha ruột Tô Tam Lang. Chúng có cần phải nhận lỗi nữa không?
Tô Tam Lang không dừng bước cũng không nhìn Vương thị, ông ôn tồn gọi Tô Sùng và Tô Hoa: "Sùng ca nhi, Hoa ca nhi, đi nhanh lên."
Tô Sùng và Tô Hoa nghe lời, lập tức không thắc mắc nữa.
Vương thị trong lòng không dễ chịu chút nào, thị rất muốn nhìn thấy Tô Tam Lang quỳ xuống xin thị đổi ý, nhưng Tô Tam Lang không làm vậy. Vương thị lại càng không khách khí, trực tiếp vào bếp múc một gáo nước, đuổi theo sát sau lưng cả nhà Tô Tam Lang hất mạnh ra.
Đi kèm với tiếng hất nước là những lời cực kỳ cay xịn của Vương thị: "Sao chổi cút xa nhà bà ra rồi chết rấp đi! Không có sao chổi kéo chân, bồ tát phù hộ, sau này nhà họ Tô tao đại phú đại quý!"













