Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 6: Hai người anh ngốc
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tiểu Lộc ngủ một giấc lại tỉnh dậy. Cảm giác đói bụng thật khó chịu, cô rất muốn khóc, nhưng cảm nhận được người mẹ yếu ớt bên cạnh, cô lại nhẫn nại nhịn xuống.
Triệu thị giữ được một cái mạng nhưng vẫn vô cùng yếu ớt.
Thế nên Tô Tiểu Lộc bắt chước hành động lúc trước, đưa bàn tay nhỏ tới bên miệng Triệu thị, đút cho bà uống nước linh tuyền.
Triệu thị vừa yếu vừa mệt, ngủ mê mệt nên nuốt xuống theo bản năng.
Lý thị vừa đẩy cửa ra, Tô Tiểu Lộc liền rụt tay lại.
Ban đầu cô tưởng là cha ruột quay lại, nhưng người vào không lên tiếng, khí息 cũng không mấy thân thiện. Đến khi người đó tiến lại gần, Tô Tiểu Lộc mới nhìn mờ mờ ra đó là một người phụ nữ.
Cô chưa từng gặp qua, cũng không biết là ai, nhưng có thể tới đây thì suy nghĩ một chút là biết ngay.
Chẳng qua là bác gái của cô mà thôi.
Lý thị ngồi xuống bên giường, thị không chú ý Tô Tiểu Lộc đã tỉnh, nhẹ nhàng lay lay Triệu thị gọi: "Tam đệ muội, Tam đệ muội, tỉnh dậy đi, đại tẩu có tin tốt muốn nói cho em nghe này."
Khóe miệng Lý thị không nén nổi nụ cười đắc ý.
Triệu thị bị Lý thị gọi tỉnh.
Triệu thị hơi mơ màng: "Đại tẩu."
Lý thị cười nói: "Tam đệ muội, đại tẩu phải chúc mừng em rồi nhé. Em cuối cùng cũng qua thời lận đận rồi đấy, chị ghen tị với em chết mất. Sau này không cần phải nhìn sắc mặt mẹ nữa rồi. Căn nhà cũ tuy hơi dột nát một chút nhưng sáu miệng ăn nhà em ở thì tuyệt đối đủ rộng nha. Thành ca nhi và Thuận ca nhi tuy đầu óc không tỉnh táo, nhưng chỉ cần hai vợ chồng dạy dỗ đàng hoàng thì làm việc chắc chắn là tay làm hàm mố đấy. Đất đai lại ở ngay gần, ở ngay sau nhà, cả nhà em chăm chỉ cải tạo thì vài năm nữa là phì nhiêu ngay. Nghĩ tới thôi chị đã ghen tị muốn chết rồi."
"Còn nữa nhé, mẹ cho nhà em hai con gà đấy, một trống một mái, đẻ trứng ấp gà con thì sang năm là thành một đàn to rồi... Thịt phân cho nhà em tận mười cân đấy nha, lá rau xanh nhà mình cũng chia cho ba mươi cân kìa. Vừa hay em ở cữ có thịt có rau ăn rồi nhé. Người ta bảo dựa vào núi thì sống bằng núi, lúc rảnh rỗi tam đệ còn có thể vào núi đặt bẫy này nọ, giúp cả nhà được ăn đồ rừng thường xuyên đấy."
"Tam đệ muội à, em đúng là người có phúc, làm đại tẩu ghen tị chết mất. Em đừng có kích động nhé, cứ nghỉ ngơi cho tốt đi. Đợi Đại Lang, nhị đệ và tam đệ dọn xong đồ đạc rồi tam đệ sẽ tới đón hai mẹ con qua đó nha."
Lý thị nói xong, nhìn thấy nước mắt rơm rớm trong mắt Triệu thị, thị giả vờ như không thấy, cười khẩy đứng dậy đi ra ngoài.
Một tràng nói của Lý thị làm Triệu thị mau chóng hiểu ra, cả nhà bà đã bị đuổi ra ở riêng rồi.
Hơn nữa chỉ chia cho bấy nhiêu đồ đạc, điều này có ý nghĩa gì Triệu thị hiểu rất rõ. Mới bình phục tâm trạng, giờ đây lòng bà lại đắng như nuốt phải mật đắng.
Mùa đông này, cả nhà bà làm sao sống nổi đây?
"Oa a..."
Giữa lúc Triệu thị đau đớn tuyệt vọng thì một tiếng khóc yếu ớt kéo thần trí bà trở lại.
Bà quay đầu nhìn sang, Tô Tiểu Lộc đang bĩu môi, cô mới khóc một tiếng nho nhỏ.
Chờ Triệu thị nhìn cô, Tô Tiểu Lộc liền nở một nụ cười với Triệu thị.
"Tứ Muội, con đang an ủi mẹ đấy à?"
Nụ cười của đứa trẻ sơ sinh giống như có sức mạnh chữa lành, khiến lòng Triệu thị ấm áp hẳn lên, giúp bà xóc lại tinh thần.
Bà là một người mẹ, bà còn có các con. Dù có khó khăn đến đâu bà cũng phải kiên trì sống tiếp.
"A dạ..."
Đúng rồi đúng rồi, chính là an ủi mẹ đấy.
Tô Tiểu Lộc nhìn Triệu thị, "a dạ" một tiếng lại cười.
Từ miệng của bà bác kia cô biết được cả nhà mình đã bị đuổi ra ở riêng, tình cảnh cực kỳ gian nan. Cô còn có hai người anh trai đầu óc có vấn đề, đồ đạc được chia thì ít ỏi.
Điều này có ý nghĩa gì Tô Tiểu Lộc cũng nghĩ rất thông suốt. Cuộc sống thời cổ đại vô cùng gian khó, cả nhà cô có thể sống sót qua mùa đông này hay không còn chưa biết được. Qua được một mùa đông thì còn mùa đông thứ hai, thứ ba.
Đất đai không tốt đồng nghĩa với lương thực vĩnh viễn không đủ ăn. Không đủ ăn thì không có lương thực dư thừa đổi lấy tiền, không có tiền thì lúc ốm đau không mời nổi đại phu. Đây là một vòng lặp độc hại, ra ngoài ở riêng thế này chẳng khác nào con đường chết.
Nhưng ngày vui rồi cũng sẽ tới thôi, cô đâu phải trẻ sơ sinh thật đâu. Vì bản thân và vì gia đình, cô nhất định phải nỗ lực giúp gia đình sống tốt hơn.
Nước linh tuyền có thể nuôi dưỡng cơ thể, cả nhà cùng uống vào, cơ thể khỏe mạnh rồi sẽ có sức làm nông.
Đất đai không nhiều thì khai hoang, ngày tháng rồi sẽ khá lên thôi.
Nhưng những điều này Triệu thị lại không biết, nên Tô Tiểu Lộc rất tận tâm an ủi bà.
Triệu thị khó khăn lắm mới nhặt lại được một cái mạng, nhỡ đâu tức giận quá lại chảy máu nữa thì nguy.
Dưới sự nỗ lực của Tô Tiểu Lộc, đôi lông mày nhíu chặt của Triệu thị cũng giãn ra.
"Cạch."
Bên cửa传 ra tiếng động, Triệu thị không khỏi cất lời: "Cha tụi nhỏ, là anh về rồi đấy à?"
Bên ngoài vang lên một giọng nói hạ thấp xuống: "Mẹ, con và Hoa đệ đệ có thể vào được không?"
Ngoài nhà, Tô Sùng dùng hai bàn tay nhỏ không biết đặt vào đâu gãi gãi đầu, hạ thấp giọng hỏi.
Nó nghe Thuận đệ đệ nói mẹ nó sinh em gái nhỏ, trong lòng nó luôn tò mò. Đứa em gái nhỏ biết cựa quậy trong bụng mẹ đã ra đời rồi, không biết trông như thế nào, nên nó dẫn theo Hoa đệ đệ cùng tới.
Nó muốn lén nhìn một cái, nhưng trong phòng tối quá chẳng thấy gì, nó còn vô tình xô phải miếng gỗ bên cửa tạo ra tiếng động.
"Mẹ, con cũng muốn nhìn muội muội."
Tô Hoa cũng nho nhỏ cất lời.
Triệu thị nghe thấy giọng của hai đứa con trai ngốc thì thở dài một tiếng nói: "Các con vào đi."
Tô Sùng và Tô Hoa đầu óc đều có vấn đề. Tô Sùng thì khá hơn một chút, Tô Hoa thì kém hơn. Câu cửa miệng bà hay dặn là 'Sùng ca nhi phải ngoan ngoãn làm việc, phải nghe lời cha, đừng đi lung tung', 'Hoa ca nhi phải nghe lời, nghe lời cha, nghe lời anh trai, chăm chỉ làm việc mới được ăn no cơm'.
Dưới sự mưa dầm thấm đất, hai đứa con trai ngoài việc trí tuệ không lớn lên thì cũng coi như ngoan ngoãn, biết nghe lời giúp việc nhà, dù làm không tốt.
Chúng ngoan ngoãn không đánh người, bị người khác đánh cũng không biết đánh trả. Vì vậy không ít lần bị người ta đánh bị thương. Nghĩ tới hai đứa con trai ngốc, lòng Triệu thị chẳng dễ chịu chút nào.
Được sự đồng ý của Triệu thị, Tô Sùng và Tô Hoa mới đẩy cửa đi vào, mau chóng tới bên cạnh Triệu thị, nằm rọp bên người bà nhìn đứa em gái ở trong lòng giường.
Tô Tiểu Lộc đang tỉnh cũng nhìn hai người anh ngốc để nhận người.
"Muội muội nhỏ đáng yêu quá, mắt giống như quả nho. Quả nho ăn chua chua, mắt muội muội nhỏ thì sao ạ?"
Tô Sùng rất thắc mắc hỏi Triệu thị.
Triệu thị kiên nhẫn nói: "Mắt của Tứ Muội không ăn được đâu. Mắt con bé là để nhìn các con đấy, phải bảo vệ cho tốt. Nếu ăn mất thì con bé sẽ không nhìn thấy các con nữa đâu."
Tô Sùng nửa hiểu nửa không, cười hì hì đáp: "Không ăn, muội muội nhìn con."
Tô Hoa không nói gì, nhưng dường như cũng đang suy nghĩ lời Tô Sùng nói. Cuối cùng suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu rồi mỉm cười với Tô Tiểu Lộc nói: "Không ăn, không ăn."
Tô Tiểu Lộc: "A dạ..."
Nghe câu hỏi ngốc nghếch của hai người anh ngốc, cô có chút hơi căng thẳng, nhưng nghe lời định hướng của Triệu thị thì cô yên tâm rồi.
Có chút đau lòng là hai người anh này đúng là đầu óc có vấn đề thật.
Người bình thường tuyệt đối không hỏi ra được câu hỏi như vậy. Không biết mỗi ngày uống nước linh tuyền có cải thiện được chút nào không, cũng không biết sự ngốc nghếch của họ có chữa được không nữa. Việc này phải chờ cô lớn lên bắt mạch cho họ mới biết được.













