Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 5: Ra ngoài ở riêng
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tam Lang đi tới trước cửa phòng ngoài, khựng lại một chút rồi mới bước vào.
Ông quỳ xuống trước mặt Tô lão gia tử, giải thích: "Cha, con không cố ý chống đối mẹ. Là do mẹ của Thành ca nhi và Thuận ca nhi gặp nạn, chảy máu không ngừng nguy đến tính mạng nên con mới bất đắc dĩ làm vậy. Triệu thị sinh cho con bốn đứa con, con không thể thấy chết mà không cứu."
"Cái đồ bất hiếu nhà mày, uổng công bà đây tay bón phân tay vắt sữa nuôi mày khốn lớn. Biết mày bất hiếu thế này thì hồi đó bà đây đạp mày xuống cầu tiêu cho chết đuối cho xong! Vì một người ngoài mà đối xử với mẹ ruột như thế, mày đen lòng đen dạ! Hôm nay mày chống đối bà, ngày mai mày cưỡi lên đầu bà ỉa chắc? Đã trong lòng mày không có người mẹ này thì bà đây cũng không cần đứa con như mày nữa. Dắt cái lũ rác rưởi nhà mày CÚT ĐI!"
Vương thị chỉ tay vào mặt Tô Tam Lang mắng chửi xối xả, chẳng còn chút dáng vẻ sợ hãi lúc trước khi bị Tô Tam Lang dọa nạt.
Vừa rồi chỉ có một mình thị ở nhà, Tô Tam Lang bộc phát lên thị không áp chế nổi. Bây giờ thì khác rồi, chủ gia đình đã về, cho Tô Tam Lang mười cái gan ông cũng không dám hoạnh hẹo trước mặt cha ruột!
"Tam đệ à, chú thật là hồ đồ quá rồi. Vợ mất rồi thì tìm đứa khác, mẹ thì chỉ có một thôi đấy."
Lý thị ở một bên đổ thêm dầu vào lửa, lúc nói câu này hoàn toàn quên mất bản thân mình cũng là con dâu gả vào nhà này.
Sắc mặt Tô lão gia tử trầm ngâm, cất lời hỏi: "Đại phu nói sao?"
Tô Tam Lang siết chặt răng, quai hàm bạnh ra.
Ông khó khăn cất lời: "Ngô đại phu nói... nói cô ấy tổn hại cơ thể, sau này không thể sinh nở được nữa, sinh nữa chắc chắn sẽ chết. Triệu thị không phụ con, sinh cho con bốn đứa con, là do số Tô Tam Lang con không tốt. Sau này con sẽ không để Triệu thị sinh nữa."
Tô Tam Lang nói xong liền kiên định ngẩng đầu nhìn Tô lão gia tử.
Ông hão huyền mong đợi nhìn thấy chút ấm áp trong mắt Tô lão gia tử, nhưng ông đã thất vọng. Trong mắt Tô lão gia tử chỉ có sự lạnh lùng vô tận. Ngay khoảnh khắc này, Tô Tam Lang đã hiểu, cha đã từ bỏ ông rồi.
Tô lão gia tử còn chưa kịp lên tiếng, Vương thị đã lạnh lùng nói: "Triệu thị đúng là cái loại sao chổi, bắt buộc phải ly hôn! Cái đồ tốn tiền nhỏ kia cũng là sao chổi, vừa đẻ ra đã khắc người, vứt sớm chừng nào tốt chừng nấy. Nếu mày không đồng ý thì cả nhà chúng mày cút hết ra ngoài cho bà."
Tô lão gia tử trầm ngâm vài nhịp thở mới quay sang nói với Tô Tam Lang: "Tam Lang, hôm nay mày phạm phải lỗi lớn, cha mẹ không thể tha thứ cho mày. Những gì mẹ mày nói mày nghe thấy rồi đấy? Mày nếu làm theo thì mày vẫn là đứa con thứ ba của cha. Mày nếu không chịu thì mày dắt cả nhà mày ra ngoài mà sống."
Triệu thị không thể sinh được nữa thì coi như bỏ. Tam phòng có bốn đứa con nhưng không có đứa nào làm trụ cột nổi, chẳng khác nào mầm cây phát triển không tốt trên đồng, phải mau chóng nhổ đi kẻo ảnh hưởng đến những mầm cây tốt khác.
Bỏ rơi tam phòng, ông vẫn còn hai đứa con trai. Con trai lớn có ba đứa con trai, con trai thứ hai có hai đứa con trai, mỗi nhà đều phải gửi một đứa đi học chữ. Cái gánh nặng như tam phòng bắt buộc phải bị loại bỏ.
Tô lão gia tử nhìn như cho Tô Tam Lang quyền lựa chọn, nhưng thực chất lại không chừa lại chút lui nào.
Vì ông biết, Tô Tam Lang sẽ không ly hôn Triệu thị, cũng sẽ không vứt bỏ đứa con gái thứ tư mới sinh.
Trong lòng Tô Tam Lang đau đớn như bị xé rách. Ông nghiến chặt răng, lực mạnh đến mức hèn chi nghiến nát cả răng, mãi đến khi nếm được vị máu trong miệng ông mới bừng tỉnh.
Ông nhìn Tô lão gia tử, cất lời: "Được, vậy cha mẹ cho cả nhà con ra ngoài ở riêng đi."
Tô Tam Lang nói xong liền cúi gập đầu, sụp người xuống hướng về phía Tô lão gia tử và Vương thị dập đầu "rầm rầm rầm".
Ông chỉ hy vọng mượn nỗi đau khổ này để cha mẹ rủ chút lòng thương, có thể chia cho ông thêm chút đồ đạc.
Vương thị lạnh lùng quay đi chỗ khác, mỉa mai khinh bỉ: "Đừng có dập đầu nữa, bà đây không gánh nổi đâu."
Tô lão gia tử nhạt nhẽo nói: "Chia cho mày hai trăm cân ngô, năm mươi cân gạo, mười cân thịt muối, hai con gà. Mày dắt cả nhà mày ra cái nhà cũ sau núi mà ở. Mấy sào đất đai sau núi giao cho mày. Còn rau củ thì rau xanh trong nhà ngắt cho mày ba mươi cân lá rau."
Tô lão gia tử nói xong thì không thèm lên tiếng nữa. Tô Tam Lang đợi một hồi mới dám tin đây là những đồ đạc cha mẹ chia cho mình.
Ông kinh ngạc không thể tin nổi nhìn Tô lão gia tử, khó khăn mở lời: "Vậy còn ruộng ạ?"
Trong nhà có mười sào đất tốt, mười sào ruộng tốt, cha ruột lại chưa từng nghĩ sẽ chia cho ông.
Trong nhà gà có hai mươi con, vịt có năm con, thịt muối còn tám chín miếng, một miếng nặng tới mười mấy cân. Ngô năm nay được mùa, thu hoạch tới hơn ba ngàn cân, gạo thu hoạch cũng tốt, hàng ngàn cân lương thực đấy, vậy mà chỉ chia cho ông hai con gà, mười cân thịt, năm mươi cân gạo, hai trăm cân ngô và ba mươi cân lá rau xanh.
Trong lòng Tô Tam Lang đau đớn không sao tả xiết. Trái tim cha mẹ lệch lạc đến mức nhói đau.
Tô lão gia tử lạnh lùng nói: "Mày không có người nối dõi, nhà đại ca nhị ca mày đông người, hơn nữa Thành ca nhi và Thuận ca nhi còn phải đi học chữ. Nếu có thể thi đỗ lấy công danh thì lúc đi thi nhà phải bán đất bán ruộng. Mày hôm nay bất hiếu chống đối, cha chia bấy nhiêu đây cho mày đã là nhân chí nghĩa tận rồi. Nếu mày còn muốn quấy rẩy thì cha chỉ có thể mời lý trưởng mời thôn trưởng gạch tên mày khỏi gia phả, sau này coi như không có đứa con này."
Tô lão gia tử nói như vậy coi như đã chính thức từ bỏ Tô Tam Lang.
Những đồ đạc chia cho này, cả nhà sáu miệng ăn của Tô Tam Lang gồng gánh qua mùa đông này tới tận mùa thu hoạch năm sau chắc chắn là không đủ. Nhưng dù là vậy, Tô lão gia tử vẫn sắt đá muốn làm như thế.
Tô lão gia tử đã nói tới mức này, Tô Tam Lang nếu còn làm mình làm mửa dẫn tới bị gạch tên khỏi gia phả thì càng không có lợi lộc gì.
Trong mắt ông đong đầy nước mắt, gần như phải nghiến nát răng mới miễn cưỡng thốt ra một chữ "được" từ kẽ răng.
Tô lão gia tử thấy Tô Tam Lang đồng ý, sắc mặt u uất mới dãn ra một chút, nói: "Nồi niêu bát đĩa trong nhà cho mày thêm hai cái, sau này cả nhà mày ra ngoài mà sống, tốt xấu gì không liên quan tới cha mẹ. Cha mẹ dưỡng già hiếu kính cũng không cần mày nhúng tay vào."
Tim Tô Tam Lang như rỉ máu, nhưng đành nén đau đớn biết ơn đáp lại: "Cảm ơn cha."
Tô Tam Lang đứng dậy, thần trí như trên mây đi về căn phòng phía sau.
Lý thị nhìn thấy cảnh này, trên mặt không nén nổi nụ cười, nhẹ nhàng hích Tô Đại Lang một cái nói: "Đại Lang, nhà tam đệ sắp ra ngoài ở riêng rồi, anh với nhị đệ qua giúp một tay, dọn đồ đạc giùm chú ấy đi."
Tô Đại Lang bừng tỉnh, biết chia nhà thế này gia đình mình được lợi lớn, cười đáp: "Được."
Tô Nhị Lang cũng hùa theo: "Nên làm vậy."
Tô Nhị Lang cũng chẳng có mấy phần đau xót, ông ta cũng được lợi mà. Lớn lên lập gia đình rồi, tuy chưa phân gia nhưng nhà của mỗi người vẫn khác nhau.
Cái nhà tam đệ này đúng là gánh nặng, Thành ca nhi và Thuận ca nhi đầu óc có vấn đề, biết đâu chừng ngày nào đó lại gây ra họa lớn. Tam Muội và Tứ Muội đều là con gái, lớn lên đều là người nhà khác, ở lại nhà cũng chỉ tốn cơm.
Con trai mình thì phải đi học chữ, mà đi học thì làm sao không tốn tiền được? Không có tam phòng kéo chân, kiểu gì cũng là chuyện tốt.
Dưới danh nghĩa tình anh em, Tô Đại Lang và Tô Nhị Lang rất nhiệt tình dọn dẹp những đồ đạc Tô lão gia tử chia cho Tô Tam Lang mang sang căn nhà cũ.
Mà lúc không ai chú ý, Lý thị lại lén lút lẻn xuống căn phòng phía sau.













