Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 4: Tìm đại phu
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tam Lang cầm lấy tiền liền chạy tơi tả tới nhà lão đại phu trong làng, vội vã nói: "Ngô đại phu, xin ông mau tới nhà cứu mẹ bọn trẻ nhà con với, cô ấy sinh Tứ Muội xong chảy máu không ngừng..."
Ngô đại phu đã hơn sáu mươi tuổi, là một ông lão đến làng từ ba năm trước. Ông biết chữa bệnh, định cư ở làng nên mọi người có đau đầu sổ mũi đều thích tìm ông xem giúp.
Tô Tam Lang nhét hết xâu tiền đồng vào ngực Ngô lão đầu.
Ngô lão đầu nhìn xâu tiền đồng vẫn còn dính vết máu đã khô, ông nhìn Tô Tam Lang một cái rồi nói: "Lão phu tuy không giỏi chữa bệnh phụ nữ, nhưng thấy cậu sốt sắng như vậy thì đi xem một chuyến xem sao."
Ngô lão đầu quay người lấy hòm thuốc rồi đi theo Tô Tam Lang ra ngoài.
Tô Tam Lang đi rất nhanh, đủ hiểu ông đang sốt ruột đến nhường nào.
Ngô lão đầu không khỏi quan sát Tô Tam Lang thêm vài cái, người đàn ông chừng ba mươi tuổi, da ngăm đen, quần áo trên người chằng chịt miếng vá, giày dưới chân rách một lỗ to.
Lưng hơi còng, hoàn toàn không nhìn ra là một người biết thương vợ.
Đi theo Tô Tam Lang về tới Tô gia, vừa vặn bắt gặp Vương thị đang đánh Tô Tam Muội.
"Đánh chết cái đồ rác rưởi nhà mày, cái tay thứ ba, đồ nhà bà mày mà mày cũng dám ăn trộm, nhổ..."
Lời chửi rủa của Vương thị vô cùng độc địa.
Tô Tam Muội đau đến mức nhảy nhót lung tung, khóc lóc van xin: "Bà nội, con sai rồi, bà đừng đánh con nữa hức hức..."
"Mẹ."
Tô Tam Lang xót xa. Vương thị đánh Tô Tam Muội không phải kiểu trừng phạt nhẹ nhàng mà là cầm gậy giáng xuống từng phát hết sức. Tô Tam Muội bị thị túm tóc, không ngừng giãy giụa chạy trốn, Vương thị vừa đánh vừa rủa sả.
Một tiếng gọi "mẹ" của Tô Tam Lang khiến Vương thị buông tay. Tô Tam Muội lập tức chạy tót tới bên cạnh Tô Tam Lang, mặt đầy nước mắt nhưng lại không dám nói một câu không tốt về Vương thị.
Tô Tam Lang trong lòng đau xót, nhưng đành tạm thời gạt Tô Tam Muội sang một bên, quay sang nói với Ngô lão đầu: "Ngô đại phu, ông đi theo con đường này."
Ngô lão đầu gật đầu, đi theo Tô Tam Lang xuống căn phòng phía sau.
Đẩy cửa ra, bên trong tối om một màu, mùi máu nồng nặc.
Ngô lão đầu khom lưng đi vào, Tô Tam Lang dắt Tô Tam Muội lo lắng đi theo sau.
Triệu thị trên giường đang mê mẫn. Ngô lão đầu bắt mạch cho bà, cất lời: "Là do mất máu quá nhiều dẫn đến cơ thể suy kiệt. Ta phong kim châm cầm máu trước, nhưng vẫn phải uống chút thuốc mới được. Cơ thể này tổn hại quá nặng rồi, muốn cô ấy sống tiếp thì sau này không được sinh nở nữa, sinh nữa là cầm chắc cái chết."
Mạch象 của Triệu thị quá mức yếu ớt, giống như chỉ còn treo một hơi thở. Chống đỡ được tới lúc ông tới đúng là kỳ tích.
Nhưng cơ thể đã tổn hại nghiêm trọng thế này, sau này muốn sinh chắc chắn không thể sinh nổi nữa.
Tô Tam Lang nghe xong, đối với việc Triệu thị không thể sinh thêm cũng không có cảm xúc gì quá lớn, mà chỉ tràn ngập may mắn cảm thán: "Chỉ cần mẹ tụi nhỏ bình an là tốt rồi."
Không sinh được thì thôi không sinh nữa, cô ấy đã sinh cho ông bốn đứa rồi, lại không phải không có con trai. Ông không có quyền trách bà, đây chính là cái số của Tô Tam Lang ông.
Ngô lão đầu nghe lời cảm thán của ông, vừa châm cứu cho Triệu thị vừa nói: "Mẹ tụi nhỏ nhà cậu coi như nhặt lại được một cái mạng, nếu muộn chút nữa thì đến thần tiên cũng bó tay. Một hồi cậu theo ta về bốc chút thuốc sắc cho cô ấy uống. Cơ thể cô ấy suy kiệt dữ dội, trong vòng hai tháng tới cần phải nằm giường tĩnh dưỡng."
Cốt cách của Triệu thị cực kỳ kém, mang thai sinh nở mà gầy gò đáng sợ. Bắt mạch một cái là ông biết ngay thường xuyên chịu đói, trên mặt không có chút máu me nào, bản thân nền tảng đã không tốt. Gia đình này cũng không đơn giản, chẳng biết nhặt lại một hơi thở này là tốt hay là xấu nữa.
Tô Tam Lang nghe vậy, thầm siết chặt nắm đấm đáp lời: "Cảm ơn Ngô đại phu, con biết rồi."
"Con gái nhỏ của cậu tỉnh rồi kìa."
Ngô lão đầu lúc thu kim châm cho Triệu thị thì phát hiện Tô Tiểu Lộc đã tỉnh lại. Đứa trẻ sơ sinh mới đẻ rất đáng yêu, tỉnh lại vậy mà không khóc không quấy, đôi mắt dường như đang nhìn ông.
Ngoan ngoãn như vậy, Ngô lão đầu không khỏi mỉm cười, đúng là một đứa trẻ ngoan.
Tô Tam Lang nhìn sang, đôi mắt Tô Tiểu Lộc lập tức cũng hướng về phía Tô Tam Lang. Tuy tầm nhìn còn hơi mờ nhưng Tô Tiểu Lộc vẫn nhận ra được.
Người đàn ông này chính là cha của cô.
Cô đã tỉnh lại được một lúc rồi, nghe thấy cuộc đối thoại giữa cha ruột và đại phu, trong lòng đối với hai vợ chồng này cũng có ấn tượng ban đầu.
Gia cảnh vô cùng khó khăn, nhưng cha mẹ đều là người tốt.
"Tứ Muội ngoan, không khóc nhé, tí nữa cha cho uống nước đường."
Sự ngoan ngoãn của Tô Tiểu Lộc làm lòng Tô Tam Lang như muốn tan chảy. Không hiểu sao ông cảm thấy đứa con gái mới sinh này như thể nghe hiểu lời ông nói vậy.
Sinh ra mấy canh giờ chưa được ăn gì cũng không khóc quấy, nhìn ông rồi ngáp một cái sau đó lại ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ tiếp.
Tô Tiểu Lộc lại ngủ, chủ yếu là vì cô cảm thấy đói, nhưng lúc này chắc chắn không có gì ăn, thôi thì ngủ tiếp vậy, ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa.
Nói là ngủ nhưng thực ra không phải ngủ thật, mà là đưa ý thức vào không gian để tiếp nhận sự gột rửa của linh khí.
Cô đã chấp nhận thực tế xuyên không từ trong bụng mẹ.
Hơn nữa cô còn có một không gian nữa, bây giờ tác dụng chưa lớn nhưng cô sẽ lớn lên mà. Chờ khi cô biết đi biết chạy rồi thì tác dụng sẽ vô cùng lớn.
Vào trong không gian giống như linh hồn cô bước vào không gian, còn thể xác thì ngủ say bên ngoài.
Cô vừa không lo bị người khác phát hiện, vừa có thể mượn lúc ngủ để dọn dẹp đất đai trong không gian, đúng là sướng rơn.
"Đúng là ngoan ngoãn, lão phu sống hơn sáu mươi năm rồi chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan như thế này."
Ngô lão đầu vốn tưởng rằng có người nói chuyện thì đứa trẻ sơ sinh sẽ khóc váng lên, không ngờ lại không, ông cũng không kìm được nhìn thêm vài cái.
Tô Tam Muội cất giọng nho nhỏ: "Cha, vừa rồi Tứ Muội khóc không ngừng đấy ạ."
Tô Tam Lang tức khắc có chút căng thẳng: "Ngô đại phu, ông xem giúp con gái con xem có chỗ nào không ổn không?"
Nhớ tới hai đứa con trai ngốc nghếch, lòng Tô Tam Lang thắt lại, sâu sắc sợ đứa con gái thứ tư này cũng có vấn đề.
Ngô lão đầu dọn dẹp xong kim bạc, cười nói: "Đứa con gái này của cậu khỏe mạnh lắm, sắc mặt hồng hào, hai mắt có thần, không thể khỏe mạnh hơn được nữa đâu."
Tô Tam Lang trút được gánh nặng trong lòng, con không sao là tốt rồi.
Ngô lão đầu cất xong hòm thuốc, nói với Tô Tam Lang: "Được rồi, máu cũng đã cầm rồi, về sau uống thuốc dưỡng cho tốt là được."
Tô Tam Lang thở phào một hơi, đang định đi theo Ngô lão đầu về lấy thuốc thì bên ngoài truyền đến tiếng Tô lão gia tử về nhà, tiếp đó là tiếng khóc lóc tố cáo xé lòng của Vương thị.
"Ông nó ơi, ông phải làm chủ cho tôi với, cái đồ bất hiếu Tam Lang nó lật lọng rồi..."













