Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 17: Mua bán
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Trong bát này phải có đến một con chim ngói rồi, Triệu thị không khỏi thấy cay cay viền mắt, bà lúc nào cũng rất dễ khóc.
Đau lòng buồn bã thì dễ khóc, mà vui mừng quá cũng dễ khóc.
Tô Tam Muội ở gian ngoài đáp lời:
"Mẹ ơi, con có thịt ăn rồi, con không vào đâu."
Tô Tam Lang mỉm cười nói:
"Mau ăn đi, con gái thương em đấy. Ngày mai anh lại đi gài bẫy lại, sau này cũng sẽ bắt được thôi. Sau này mỗi lần bắt được, nhà mình tự ăn một ít."
Triệu thị nhìn Tô Tam Lang, nhỏ giọng nói:
"Cha nó ơi, vậy anh cũng ăn đi."
Triệu thị gắp một miếng thịt chim ngói đút cho Tô Tam Lang, thấy Tô Tam Lang lùi lại, bà nói:
"Cha nó ơi, nếu anh không ăn thì em cũng không ăn nữa đâu."
Triệu thị biết Tô Tam Lang đem thịt chia hết cho bà và các con, bản thân ông e là đến cả nước canh cũng không lỡ húp một ngụm.
Mà làm sao bà lỡ lòng nào chứ, họ là người một nhà mà.
Nhìn Triệu thị kiên định như vậy, Tô Tam Lang hết cách đành phải ăn miếng thịt đó.
Thịt chim ngói thực sự rất thơm, hầm lâu rồi nên xương cũng mềm nhũn out.
Ăn xong cơm tối, cả gia đình rửa tay chân rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tô Tam Lang đã dậy nấu cơm, ông gọi Tô Tam Muội dậy phụ giúp.
Đợi làm xong xuôi, Tô Tam Muội lại trở về ngủ tiếp.
Tô Tam Lang vào phòng, Triệu thị đã tỉnh, như biết ông sắp ra ngoài liền ôn tồn dặn dò:
"Cha nó ơi, bán đồ em cũng không hiểu, nhưng trước kia em nghe đại tẩu với nhị tẩu nói mua bán phải dạo quanh ba nhà so sánh giá cả gì đó, anh đi thử nhiều nơi xem sao."
Sắp vào đông rồi, thời tiết sẽ ngày càng lạnh, Triệu thị chỉ mong có thể bán thêm được ít tiền.
Trong lòng Tô Tam Lang cũng có chút hồi hộp, nhưng ông mỉm cười nói với Triệu thị:
"Mẹ nó yên tâm đi, anh biết tính mà. Anh đi đây, em ở nhà có việc gì thì cứ gọi Tam Muội với Sùng ca nhi, Hoa ca nhi nhé, tụi nó đều ngoan ngoãn nghe lời cả."
Triệu thị gật đầu.
Tô Tam Lang không muốn Triệu thị lo lắng quá nhiều nên cũng không chậm trễ, đặt đồ sống ở dưới, mười mấy cân hạt dẻ đặt ở trên, đeo gùi ra ngoài.
Triệu thị nhìn Tô Tam Lang ra khỏi cửa, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trong lòng thầm thầm cầu nguyện, cầu nguyện ông trời rủ lòng thương gia đình bà.
Tô Tiểu Lộc ngáp một cái, trong lòng thầm thầm nói: Bức xạ may mắn đến cho cha nhé.
Khi Tô Tam Lang đeo gùi ra khỏi làng, trời mới mờ mờ sáng, người trong làng vẫn chưa ai dậy. Ông ngoái đầu nhìn về hướng nhà một cái, trong mắt dâng lên nhiều cảm xúc.
Nhưng chỉ là một cái nhìn, ông liền kiên định bước tiếp về phía trước. Thị trấn gần làng nhất tên là trấn Dương Giác, lần này Tô Tam Lang chuẩn bị đến trấn Dương Giác bán đồ rừng và hạt dẻ rừng.
Từ làng đến trấn phải đi mất một canh giờ. Đến trấn vào trong, Tô Tam Lang mới biết đi vào phải nộp một văn tiền.
Mà ai không có tiền thì lấy đồ gán nợ, hoặc là ghi nợ. Bên ngoài trấn Dương Giác có một dòng sông lớn, vào trấn ra trấn chỉ có duy nhất con đường này, còn muốn trốn phí đi đường thì phải trèo đèo lội suối.
Trèo đèo lội suối gặp phải côn trùng độc, rắn độc mà bị cắn một cái thì mạng cũng chẳng còn, cho nên binh lính giữ thành không hề lo lắng ai trốn phí đi đường.
Đến lượt Tô Tam Lang, Tô Tam Lang học theo giọng điệu của những người khác nói:
"Quan gia, tôi là người dưới quê lên bán chút đồ rừng, hiện tại tôi không có tiền, có thể ghi nợ trước không, đợi tôi bán hết mấy thứ này ra ngoài sẽ bù sau."
Binh lính giữ thành là một người trung niên, nhìn nhìn Tô Tam Lang rồi không làm khó, bình thản hỏi:
"Anh bán cái gì đấy?"
Tô Tam Lang thật thà trả lời:
"Hạt dẻ rừng và hai con chim trĩ ạ."
"Được rồi, ấn cái dấu tay vào đây rồi đi vào đi."
Binh lính lấy tờ giấy đến trước mặt Tô Tam Lang, Tô Tam Lang ngoan ngoãn ấn dấu tay rồi đeo gùi vào thành.
Đường phố trong thành chia làm mấy ngõ, thương lái bên đường cất tiếng chèo kéo người qua đường "đến ăn mì đi nào, bánh bao thịt thơm phức đây".
Tô Tam Lang đeo gùi, nhìn trái nhìn phải, ông không lên tiếng hỏi han mà quyết định đi dạo một vòng trước.
Đi một vòng, trong lòng ông cũng nắm được tình hình chung.
Giống như ông, người từ dưới quê lên bán đồ không hề ít, mà họ đều tập trung ở một con phố, đi qua một lượt có thể nhìn thấy chim trĩ, thỏ rừng và quả dại.
Có không ít phu nhân ăn mặc tươm tất tay xách giỏ đi qua, nhìn trúng đồ mình thích thì sẽ hỏi giá.
Tô Tam Lang quan sát một vòng, giá chim trĩ thỏ rừng của mấy thợ săn đa phần là hai mươi văn một cân, giá cả mọi người đều na ná nhau, Tô Tam Lang trong lòng đã biết tính.
Ông lấy hạt dẻ ra, xách chim trĩ thỏ rừng ra chuẩn bị ngồi tại chỗ đợi người đến hỏi.
Lúc này từ xa có một người chạy lon ton đến, Tô Tam Lang không quen biết, nhưng những người xung quanh ông đều đã xách thỏ rừng chim trĩ đứng dậy, đua nhau mỉm cười cất lời:
"Tôn quản gia, xem con chim trĩ này của tôi nè, sáng nay mới bẫy được đấy, lông da chưa rách tí nào đâu."
"Tôn quản gia, ông xem con thỏ rừng này của tôi nè, béo múp xụp luôn, lông cũng đẹp lắm."
Mọi người đều vây quanh Tôn quản gia, xách chiến lợi phẩm của mình mang theo nụ cười.
Còn có người giới thiệu quả dại tiến lên đút cho Tôn quản gia một quả đào, nịnh hót nói:
"Tôn quản gia nếm thử xem, đào dại trên núi đấy ạ, ngọt lắm."
Tôn quản gia lấy tay bịt mũi xua xua, ánh mắt đảo qua một lượt rồi nói:
"Tránh ra xa một chút, làm bẩn quần áo của tôi là phải đền đấy."
Mọi người đồng loạt lùi lại một bước, nhưng vẫn hy vọng nhìn Tôn quản gia.
Tô Tam Lang cũng hoàn hình lại, đây là quản gia nhà giàu ra ngoài thu mua, nhưng lúc này ông đã không chen vào nổi nữa rồi, đành phải đứng trố mắt ra nhìn.
Tôn quản gia không chọn đồ của ai mà bước tiếp về phía trước, những người vây quanh ông ta đành phải nhường ra một lối đi.
Mọi người vừa nhường ra, Tôn quản gia liền nhìn thấy con thỏ rừng Tô Tam Lang đặt trên mặt đất, nhìn trông chẳng ủ rũ tí nào. Ánh mắt ông ta nheo lại, bước lên trước nói:
"Mấy thứ này của anh tôi lấy hết, đeo gùi đi theo tôi."
Trong lòng Tô Tam Lang dâng lên niềm vui sướng, ông hốt hoảng nói vấp tiếp thị hạt dẻ rừng:
"Tôn... Tôn quản gia, hạt dẻ rừng này của tôi cũng rất tươi, phơi khô vừa tầm, ngọt lắm ạ."
Nói rồi, Tô Tam Lang kéo bao tải bên cạnh ra cho Tôn quản gia nhìn thấy hạt dẻ bên trong.
Tôn quản gia nhìn qua rồi nói:
"Cũng được đấy, là đồ hiếm có, mang theo hết đi, cho tiểu chủ nhân đổi vị cũng tốt."
Mua đồ của Tô Tam Lang rồi, đồ của những người khác Tôn quản gia không buồn nhìn thêm cái nào nữa, cất tiếng "đi thôi" rồi xoay người đi về.
Tô Tam Lang vui vẻ đeo gùi lên đi theo, dù bị người khác nhìn bằng ánh mắt ghen tị ông cũng chẳng bận tâm. Ông tự nhiên hiểu rõ, sự xuất hiện của mình đã ảnh hưởng đến cơ hội của người khác.
Nhưng đây chỉ là một sự cố nhỏ, Tôn quản gia đi rồi lại nhanh chóng có người khác đến hỏi.
Những người chưa bán được chiến lợi phẩm cũng chẳng rảnh đâu mà ghen tị với Tô Tam Lang, lập tức thay đổi nét mặt mỉm cười dâng chiến lợi phẩm của mình lên...
Còn Tô Tam Lang đi theo Tôn quản gia rời xa khu náo nhiệt, đến sau lưng một ngôi nhà lớn. Nhìn ngôi nhà gạch xanh mái ngói xanh đẹp đẽ này, Tô Tam Lang trong lòng cảm thán. Đi theo Tôn quản gia vào cửa sau, Tôn quản gia liền nói:
"Tôi nhìn anh lạ mặt, chắc là lần đầu tiên lên trấn nhỉ?"













