Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 18: Trở về đầy ắp
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tam Lang vội vàng gật đầu đáp lời:
"Vâng vâng, cháu là lần đầu tiên đến ạ."
Tôn quản gia mỉm cười nói:
"Nhìn ra rồi, anh cũng đừng lo lắng, nhà họ Tôn chúng tôi không ăn quỵt ai bao giờ. Đồ này của anh rất tốt, sẽ trả cho anh giá tốt. Đồ rừng hai mươi lăm văn một cân, hạt dẻ rừng này cũng ít gặp, tính cho anh mười tám văn nhé."
Mức giá này chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn.
Tô Tam Lang vui vẻ gật đầu, lông mày và đôi mắt đều toát lên niềm vui sướng.
"Được được, cảm ơn Tôn quản gia."
Tô Tam Lang liên tục cất lời cảm ơn, đi theo Tôn quản gia đến nhà bếp sau.
Tôn quản gia chỉ chỉ góc đất bên cạnh, tùy ý nói:
"Đặt đồ ở đây đi."
Nói rồi, Tôn quản gia hướng về phía nhà bếp gọi lớn một tiếng:
"Lão Phúc, ra xem hàng này."
"Dạ."
Trong nhà bếp truyền ra một giọng nói, rất nhanh sau đó một người hơi béo bước ra, tuổi tác chừng năm mươi. Ra ngoài liền tiến thẳng đến chỗ đồ rừng, nhìn một chút sờ một cái, hài lòng gật đầu nói:
"Được đấy được đấy, cân lên rồi tính tiền đi."
"Chà, còn có cả hạt dẻ nữa à, vừa hay tiểu chủ nhân muốn ăn hạt dẻ rang đường."
Tôn Phúc đưa tay vốc một nắm trong bao tải đựng hạt dẻ, đã bắt đầu tính toán cách chế biến rồi.
Tôn quản gia mỉm cười hùa theo:
"Chẳng phải sao, tôi vừa rồi cũng nghĩ như vậy đấy."
Tô Tam Lang lặng lẽ đứng một bên chờ tính tiền, đồng thời cũng lặng lẽ ghi nhớ nơi này. Nghĩ thầm sau này nếu có đồ gì thì cứ đến đây hỏi trước, nếu Tôn phủ không cần thì ông mới mang ra chợ bán.
Tôn Phúc gọi người làm trong nhà bếp ra, nhanh chóng cân đồ tính tiền.
Ba con thỏ rừng, hai con chim trĩ tổng cộng nặng hai mươi cân, hai mươi lăm văn một cân tổng cộng năm trăm văn. Hạt dẻ rừng có mười bảy cân, mười tám văn một cân tổng cộng ba trăm lẻ sáu văn. Hai thứ cộng lại tổng cộng tám trăm lẻ sáu văn.
Tô Tam Lang nghe con số này, trong lòng vừa mừng rỡ vừa chấn động.
Tôn quản gia nhìn dáng vẻ chưa từng thấy nhiều tiền của ông, cảm thấy có chút buồn cười, trêu chọc nói:
"Sao ngơ ra thế, chưa từng thấy tiền bao giờ à?"
Tôn quản gia là trêu chọc, nhưng Tô Tam Lang là thật sự chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Ông ngại ngùng gật đầu, ánh mắt ảm đạm giấu đi nhiều câu chuyện không thể nói với ai.
Tôn quản gia tinh mắt, trong lòng thầm nghĩ người này có câu chuyện riêng. Nhưng hai người không quen biết nhau, đột ngột hỏi chuyện nhà người ta cũng không tốt, cho nên ông ta cũng không nói nhiều về chuyện này mà sòng phẳng đếm tiền đưa cho Tô Tam Lang.
Sau đó lại tiễn Tô Tam Lang ra cửa. Tô Tam Lang nhét chặt tiền vào ngực, trên đường đi cứ không kiềm chế được mà đưa tay sờ sờ ngực.
Cẩn thận từng chút một như vậy khiến Tôn quản gia có chút cảm thán. Khi tiễn Tô Tam Lang ra cửa, Tôn quản gia tốt bụng nhắc nhở:
"Chàng trai trẻ, đi ra ngoài đường phải đàng hoàng một chút. Anh cứ cẩn thận từng chút một thế này sợ người ta không biết trong ngực anh có đồ quý đấy à."
Tô Tam Lang lập tức hiểu ra, trong lòng kinh hãi hoảng sợ, ông cảm kích nhìn Tôn quản gia:
"Tôn quản gia, cảm ơn ông."
Tôn quản gia mỉm cười phẩy phẩy tay:
"Chuyện nhỏ không đáng bận tâm đâu. Sau này anh đánh được đồ tốt cứ ưu tiên mang đến Tôn phủ chúng tôi là được."
Tô Tam Lang cảm kích gật đầu. Ông nhớ đến chuyện củi lửa, Tôn quản gia lại dễ tính như vậy nên ông liền hỏi ra miệng:
"Tôn quản gia, Tôn phủ có cần củi không ạ? Cháu chặt củi cũng là một tay cừ khôi, đảm bảo toàn là củi tốt."
Tô Tam Lang hỏi xong liền nhìn Tôn quản gia đợi ông ta trả lời.
Tôn quản gia mỉm cười nói:
"Cái này thì không cần, thấy anh ăn ở cũng được nên tôi nói thêm vài câu nhé. Nhà giàu người ta không cần mua củi đâu, nhà bình thường mới có thể mua, nhưng giá cũng không cao mấy. Hơn nữa đa số người ta đã bàn chuyện mua bán từ sớm rồi. Nếu anh đến sớm một tháng thì may ra còn có chút mối, bây giờ à... khó lắm."
Trong lòng Tô Tam Lang chùng xuống, nhưng vẫn mỉm cười cảm ơn Tôn quản gia:
"Tôn quản gia, cảm ơn ông đã nói cho cháu biết nhiều như vậy."
Chuyện củi lửa không thành, sự tốt bụng dặn dò của Tôn quản gia giúp ông đỡ đi vòng vèo nhiều đường đao.
Tôn quản gia không bận tâm vẩy vẩy tay:
"Tôi thấy tay nghề săn bắt của anh cũng không tệ, chi bằng cứ dốc sức vào mảng này đi. Có đồ tốt mang đến, Tôn phủ tuyệt đối không đối xử tệ với anh đâu."
Nói xong, Tôn quản gia đi vào trong.
Tô Tam Lang không thể nói với Tôn quản gia rằng mình không phải thợ săn chính hiệu, bắt được đồ toàn dựa vào may mắn. Ông chỉ đành mỉm cười đáp "vâng".
Rời khỏi Tôn phủ, Tô Tam Lang mấy lần muốn sờ vào ngực nhưng trong đầu lại nhớ đến lời nhắc nhở của Tôn quản gia, bàn tay giơ lên lại hạ xuống.
Cứ coi như mình là một người bình thường không có tiền đi.
Nghĩ đến chăn đệm mỏng dính ở nhà, Tô Tam Lang hỏi đường đến tiệm vải. Một xấp vải bông bình thường đã tốn ba trăm văn, loại vải đay kém hơn một chút thì hai trăm văn một xấp. Bông tính theo cân, một cân bông bình thường hai mươi văn, bông tốt phải ba mươi văn một cân.
Tô Tam Lang tính toán số tiền trong tay, cắn răng mua một xấp vải bông, một xấp vải đay và mười cân bông bình thường, một lúc tiêu hết bảy trăm văn.
Tuy rất xót tiền, nhưng nghĩ đến mùa đông năm nay cả gia đình sẽ không bị lạnh nữa, trên mặt ông lại nở nụ cười. Những mùa đông trước, quần áo mùa đông của cả gia đình ông đều dùng quần áo cũ của nhà anh cả anh hai sửa lại, bông vừa mỏng vừa không ấm, hễ đến mùa đông là Triệu thị lại ho hắng.
Năm nay, cả gia đình họ đều được mặc áo mới, ấm áp qua mùa đông này.
Cho đồ đạc vào gùi cẩn thận, Tô Tam Lang lại đến tiệm tạp hóa mua một ít muối ăn. Muối rất đắt đỏ, năm mươi văn mới được nửa cân. Còn dư lại năm mươi sáu văn, ông không định tiêu nữa. Nhìn trời ước chừng đã là giờ Thân rồi, ông phải về nhà thôi.
Lúc ra khỏi thành, Tô Tam Lang nộp số tiền vào thành còn nợ.
Sau khi binh lính cho qua, Tô Tam Lang không đợi thêm được nữa, đeo gùi vội vã rảo bước về nhà.
Một canh giờ sau, Tô Tam Lang đã trở về ngôi làng quen thuộc.
Lúc này giờ Thân mới qua, người trong làng đa số đều đang bận rộn ngoài đồng ruộng, trên đường không gặp mấy ai, nhưng vẫn có người nhìn thấy Tô Tam Lang đeo một gùi đầy đồ trở về.
Tô Tam Lang chẳng bận tâm, ông chỉ muốn mau chóng về nhà.
Còn chưa về đến nhà, từ đằng xa ông đã nhìn thấy Tô Tam Muội dẫn hai người anh bắt sâu, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng reo hò vui vẻ của hai đứa con trai. Ánh mắt Tô Tam Lang đong đầy nụ cười.
Tô Tam Muội đang giặt tã, tinh mắt nhìn thấy Tô Tam Lang trở về liền vui mừng reo lớn:
"Cha đã về rồi!"
Tô Sùng và Tô Hoa cũng nghe tiếng nhìn xuống con đường bên dưới. Nhìn thấy Tô Tam Lang, hai đứa vui vẻ gọi ông:
"Cha ơi, lại có trứng gà nữa nè."
Tô Tam Lang bất ngờ, Tô Tam Muội đã đứng dậy chạy đến trước mặt ông, ngẩng đầu nói với ông:
"Cha ơi, hôm nay lại có một quả trứng gà nữa đấy, con nhặt cất ở trong nhà rồi ạ."
Tô Sùng và Tô Hoa cũng chạy lại, vây quanh Tô Tam Lang nói:
"Cha ơi, con với em Hoa đã sờ thử quả trứng rồi, không bị vỡ đâu ạ."
Tô Hoa liếm liếm khóe môi, mong chờ nhìn Tô Tam Lang nói:
"Cha ơi, trứng gà thơm lắm đó."
Tâm trạng Tô Tam Lang cực kỳ tốt, mỉm cười xoa đầu ba đứa trẻ rồi hào hứng nói:
"Đều là những đứa trẻ ngoan, buổi tối cha lại làm canh trứng gà cho các con ăn nhé."
"Thích quá đi!"
Tô Sùng, Tô Hoa cùng nhau vỗ tay.













