Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 16: Đồ rừng
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Triệu thị gật đầu:
"Vâng."
Bà biết, khó khăn lớn nhất của gia đình nhỏ này không phải là chịu đói, mà là mùa đông sắp đến rồi nhưng trong nhà lại không có áo ấm để qua đông.
Vì không có tiền nên không mua được bông và vải, cái lạnh giá của mùa đông làm sao mà vượt qua được đây?
Có thể kiếm được bạc thì chỉ biết trông chờ vào mấy quả hạt dẻ rừng kia mà thôi.
Tô Tam Lang lại xoa đầu Tô Tiểu Lộc một chút rồi đi ra khỏi phòng. Rất nhanh sau đó đã truyền đến tiếng ông chẻ tre.
Còn có tiếng nô đùa đùa giỡn của Tô Sùng, Tô Hoa và Tô Tam Muội. Triệu thị dịu dàng nhìn Tô Tiểu Lộc bên cạnh, ánh mắt mềm mại, nhỏ nhẹ nói:
"Tư Muội, cả gia đình chúng ta nhất định sẽ vượt qua đúng không con?"
Tô Tiểu Lộc nhìn Triệu thị, mở cái miệng tròn xoe nở nụ cười với Triệu thị.
Tất nhiên là sẽ ngày càng tốt hơn rồi ạ.
Nụ cười ngây thơ trong sáng của đứa trẻ sơ sinh giống như giọt sương ngọt ngào nhất thế gian và ánh nắng ấm áp nhất buổi sớm mai, lập tức khiến lòng Triệu thị vừa ngọt ngào vừa ấm áp.
Ở bên ngoài phòng, Tô Tam Lang nhanh chóng chẻ xong không ít tre, lại chẻ nhỏ các thanh tre ra tiếp cho đến khi thành những sợi tre mỏng dính, rồi bắt đầu tạo đáy bện.
Còn Tô Tam Muội thì đang chơi chọi đá với hai người anh, bên ngoài trời mưa nên không thể ra ngoài.
Hai canh giờ buổi chiều, Tô Tam Lang đều bện giỏ rổ tre. Đến khi trời sắp tối thì mưa tạnh.
Tô Tam Lang nhìn trời vẫn chưa tối hẳn, đứng dậy nói với Tô Tam Muội:
"Tam Muội, cha ra ngoài một chuyến, con ở nhà trông nhà biết chưa?"
Tô Tam Muội ngẩng đầu nhìn Tô Tam Lang, ngoan ngoãn gật đầu:
"Vâng, cha yên tâm đi, con biết rồi ạ."
Tô Tam Lang lại nói với hai đứa con trai:
"Hoa ca nhi, Sùng ca nhi, ở nhà ngoan ngoãn đừng chạy lung tung, phải nghe lời em gái biết chưa?"
Tô Sùng và Tô Hoa gật gật đầu, rồi hai đứa mong chờ nhìn Tô Tam Muội, ra hiệu cô giục nhanh lên, tụi nó chơi chọi đá vẫn chưa đã thèm đâu.
Tô Tam Lang mỉm cười nhẹ, xoay người đi ra ngoài.
Ông muốn tranh thủ lúc trời chưa tối đi xem mấy cái bẫy kia một chút, biết đâu lại có thu hoạch thì sao.
Trong lòng mang theo kỳ vọng, nhưng ông biết phần lớn là đi tay trắng trở về. Đồ vật trên núi không dễ bắt, con nào con nấy đều khôn lường.
Sắp đi đến cái bẫy đầu tiên, Tô Tam Lang nghe thấy tiếng vỗ cánh. Ông khựng lại một chút, sau đó mừng rỡ cuồng nhiệt, chạy biến qua đó.
Động tĩnh của ông làm con chim trĩ lông đen đuôi xanh trong bẫy giật mình, cánh đập càng dữ dội hơn, muốn bay lên nhưng lại bị sợi dây ở chân siết chặt lấy.
Tô Tam Lang cũng vồ đè lên con chim trĩ, ôm chặt lấy nó.
Rất cẩn thận tháo sợi dây ra, sau đó dùng nó buộc cánh chim trĩ lại. Tô Tam Lang vui mừng thì thầm:
"Cảm ơn ông trời."
Mà điều khiến Tô Tam Lang không ngờ tới vẫn còn ở phía sau.
Trong cái bẫy thứ hai có một con chim ngói. Cái bẫy thứ ba trống rỗng nhưng sâu đã bị ăn mất, bẫy cũng bị phá hỏng. Cái bẫy thứ tư và thứ năm thu hoạch được một con chim trĩ và một con thỏ rừng.
Cái bẫy thứ sáu và thứ bảy trống rỗng, mồi dụ cũng bị ăn mất và bẫy bị phá hỏng.
Cái bẫy thứ tám, thứ chín, thứ mười thu hoạch được hai con thỏ rừng và một con chim ngói.
Xem xong tất cả các bẫy trở về, ông đã thu hoạch đầy tay. Tô Tam Lang cười không khép được miệng, cảm giác chân như đang bước trên mây.
Mọi năm sau vụ thu hoạch, Tô lão gia tử cũng dẫn mấy anh em ông vào núi làm vài cái bẫy, một năm bắt được một hai con thỏ rừng đã là tốt lắm rồi.
Mà lần này, cái bẫy nào của ông cũng không bỏ trống, lại còn là đồ sống nữa. Mang đi bán chắc chắn bán được ít tiền đấy.
Còn chưa vào phòng, Tô Tam Lang đã vui vẻ gọi Triệu thị:
"Mẹ nó ơi, mẹ nó ơi, em mau dậy ra xem này."
Tô Tam Muội, Tô Sùng và Tô Hoa đã nghe tiếng chạy ra ngoài. Nhìn thấy con chim trĩ và thỏ rừng Tô Tam Lang xách trên tay, tụi nhỏ thốt lên kinh ngạc:
"Oa, nhiều quá cha ơi."
Triệu thị đã ngồi dậy, còn chưa kịp bước xuống giường thì Tô Tam Lang đã xách đồ vào phòng, vui vẻ nói:
"Mẹ nó nhìn này, anh vừa đi xem bẫy, cái nào cũng có cả nhé! Bắt được ba con thỏ rừng, hai con chim trĩ và hai con chim ngói, đều còn sống cả đấy. Một chút nữa anh làm chết hai con chim ngói này hầm canh cho em uống."
Triệu thị vừa mừng vừa sợ, rất nhanh khôi phục lại tinh thần vội vàng nói:
"Không cần không cần đâu, anh mang đi bán lấy tiền đi."
Trong nhà đã có ít hạt dẻ rồi, cộng thêm mấy đồ rừng này, kiểu gì cũng đổi được ít tiền. Có tiền rồi thì có thể mua bông và vải. Nghĩ vậy, đám mây u ám trong lòng Triệu thị xua tan đi ít nhiều.
Tô Tam Lang biết Triệu thị đang lo lắng điều gì, ông ôn tồn nhìn Triệu thị nói:
"Tiền bạc thì còn kiếm được, hai con chim ngói cũng chẳng có mấy thịt, lại không đáng giá bao nhiêu. Hầm chút canh bồi bổ thân thể cho em, để bọn trẻ Tam Muội cũng được húp một ngụm. Ngày mai anh sẽ lên trấn xem nhà nào cần dùng củi."
"Mẹ nó ơi, em đừng nói gì nữa, chuyện này cứ nghe anh. Hôm nay chúng ta ăn đồ rừng, mồi dụ gài bẫy cũng là sâu Tam Muội bắt đấy, kiểu gì cũng phải thưởng cho con gái chứ."
Tô Tam Lang xoa xoa đầu Tô Tam Muội đang đứng bên cạnh sau khi vào phòng.
Mắt Tô Sùng, Tô Hoa từ lúc vào phòng đã dán chặt vào chim trĩ và thỏ rừng, liếm môi nuốt nước bọt.
Tô Tam Muội nuốt nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhỏ giọng nói:
"Cha ơi, con không ăn đâu, con không thèm."
Nhìn đứa con gái ngoan ngoãn, trong lòng Tô Tam Lang dâng lên niềm xót xa.
Nhà nghèo khổ, làm gì có ai mà không thèm thịt chứ.
Ánh mắt Triệu thị cũng có chút xót xa. Bà nhớ đến những ngày chưa phân gia, lúc ăn cơm có thịt cũng chẳng đến lượt họ ăn. Trong mắt Vương thị, Tô Tam Muội chính là đứa con gái lỗ vốn, sinh ra là nên dìm chết cho xong. Nó còn sống Vương thị đã thấy gai mắt rồi, cơm còn không được ăn nhiều chứ nói gì đến ăn thịt.
Tô Tam Muội nhìn miếng thịt thêm một cái thôi cũng bị chửi mắng.
Nghĩ đến những điều này, ngực Triệu thị thắt lại đau đớn. Viền mắt bà hơi rơm rớm, nhìn Tô Tam Lang nói:
"Cha nó ơi, anh nói đúng đấy, nhờ có Tam Muội chăm chỉ, tối nay chúng ta ăn chim ngói đi."
Tô Tam Lang vò vò tóc Tô Tam Muội nói:
"Tam Muội đi nhóm lửa đi, Hoa ca nhi với Sùng ca nhi đi theo cha, giúp cha nhốt thỏ và chim trĩ lại."
Tô Sùng và Tô Hoa vỗ tay reo hò, vui vẻ đi theo Tô Tam Lang.
Tô Tam Muội cũng đi đến bếp nhóm lửa đun nước.
Tô Tam Lang dẫn hai đứa con trai nhốt xong thỏ rừng và chim trĩ rồi dùng nước làm chết hai con chim ngói, nhúng qua nước nóng rồi bắt đầu nhổ lông.
Tô Tam Muội là người phụ giúp chăm chỉ, đã nấu cơm lên rồi.
Đồ rừng hiếm có, Tô Tam Lang đến cả ruột chim cũng không lỡ bỏ, rửa sạch sẻ cả rồi chặt miếng to nấu chung một nồi.
Không lâu sau, mùi thịt nồng đậm đã bay vào mũi mỗi người.
Tô Tiểu Lộc cũng ngửi thấy, cô rất vui vẻ. Những con sâu có linh khí chim chóc rất thích, điều này đồng nghĩa với việc Tô Tam Lang sau này gài bẫy mười mươi là không bị đi tay trắng.
Có thu hoạch thì có thể đổi lấy tiền, có tiền rồi thì ngày tháng sẽ dễ sống hơn.
Cơm tối làm xong, Tô Tam Lang bưng cho Triệu thị một bát canh thịt. Triệu thị nhìn nhiều thịt thế này rốt cuộc không lỡ ăn, bà nói:
"Em không cần ăn nhiều thế này đâu, cho các con ăn đi."
Nói rồi, bà gọi Tô Tam Muội:
"Tam Muội vào phòng đi con."













