Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 15: Một quả trứng gà
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Sùng và Tô Hoa bị thu hút, đã chạy qua đó trước.
Tô Tam Lang hoàn hình lại, cũng lập tức bước tới. Còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng reo hò vui mừng của Tô Sùng, Tô Hoa và Tô Tam Muội.
"Gà đẻ trứng rồi—"
Tô Sùng, Tô Hoa, Tô Tam Muội đều vây quanh cái ổ cỏ trong chuồng gà. Con gà trống và gà mái duy nhất trong nhà đã lặng lẽ lui sang một bên, có chút hoảng sợ bất an kêu "cục tác".
Tô Tam Lang cũng rất bất ngờ:
"Gà đẻ trứng rồi sao?"
Tô Tam Muội hai tay nâng quả trứng gà, cẩn thận từng chút một đưa quả trứng vỏ trắng nõn nà này đến trước mặt Tô Tam Lang. Tô Tam Muội vui vẻ nói:
"Cha ơi, có thể luộc cho mẹ ăn không ạ?"
Tô Tam Lang nhận lấy quả trứng gà, gật đầu với Tô Tam Muội:
"Được chứ, một chút nữa cha làm canh trứng gà, các con cùng uống với mẹ nhé, mỗi người uống một ngụm."
Lúc bắt gà trống gà mái về, Tô Tam Lang đã nhìn ra con gà mái này tạm thời sẽ không đẻ trứng, lại còn rất gầy.
Không ngờ mới trôi qua vài ngày đã lại có trứng rồi.
Ông nhìn hai con gà, lúc này mới cảm thấy con gà mái hình như béo lên rồi.
Nghĩ đến sự chăm chỉ của Tô Tam Muội, Tô Tam Lang không khỏi xoa xoa tóc cô bé:
"Tam Muội vất vả rồi, đây là công lao của con đấy. Đợi mẹ con hết ở cữ, quả trứng đầu tiên đẻ ra, cha luộc cho con ăn nhé."
Tô Tam Muội mỉm cười gật đầu:
"Vâng ạ."
Mùi vị của trứng gà, cô bé không nhớ rõ lắm, nhưng ngửi thôi đã thấy rất thơm, chắc chắn là ngon rồi.
Tô Sùng và Tô Hoa vẫn chưa hiểu ý nghĩa của việc "hết ở cữ" là gì, chỉ nhớ kỹ lời Tô Tam Lang nói buổi tối làm canh trứng gà có thể uống một ngụm. Hai đứa đang ngốc nghếch tập luyện, dường như đang mày mò xem làm sao để húp ngụm đó được nhiều hơn một chút.
Nhìn hai đứa con trai ngốc nghếch húp không khí, Tô Tam Lang bất lực xoa xoa đầu hai đứa.
Dọn dẹp giếng nước xong xuôi, Tô Tam Lang đi dọn dẹp vài mẫu đất hoang sau nhà. Ông cuốc luôn cả cỏ dại lẫn đất lên, Tô Sùng, Tô Hoa, Tô Tam Muội đi theo đập dập đất để rũ sạch cỏ và rễ cỏ ra.
Cả gia đình vui vẻ đầm ấm, buổi chiều trời âm u, thời tiết có sự thay đổi.
Bận rộn đến buổi tối, cuốc ra được một mẫu đất, thân cỏ dại dọn ra được một đống lớn, cứ thế phơi dưới nắng, đến lúc đó châm một mồi lửa đốt lấy tro cỏ rắc lên đây, cứ lặp đi lặp lại như vậy, đất đai sẽ ngày càng màu mỡ.
Mảnh đất này chủ yếu là bỏ hoang nhiều năm, trước kia trong nhà có mảnh đất khác, việc nuôi đất lại tốn thời gian nên Tô lão gia tử không cho bỏ công sức vào đó.
Bây giờ mảnh đất này là nguồn lương thực của cả gia đình ông, Tô Tam Lang dốc toàn bộ sức lực vào đó.
Buổi tối nấu cơm, Tô Tam Lang đánh trứng gà làm canh trứng, nước canh cho nhiều một chút để ba đứa trẻ đều có thể uống được một bát nhỏ.
Còn ông thì bưng phần còn lại cho Triệu thị. Triệu thị có chút ngạc nhiên:
"Cha nó ơi, trứng gà ở đâu ra thế?"
Con gà mái chia cho nhà mình làm sao đã đẻ trứng được cơ chứ.
Tô Tam Lang mỉm cười nói:
"Trưa nay em ngủ nên không biết, quả trứng này là hôm nay gà mái nhà mình đẻ đấy. Mấy ngày nay, Tam Muội ngày nào cũng đào rất nhiều sâu về khao nó, cho nên con gà này được nuôi béo lên, bắt đầu đẻ trứng lại rồi. Mau uống đi, thơm lắm đấy."
Rõ ràng chỉ có một quả trứng gà, nhưng mùi trứng thơm thực sự rất nồng đậm.
Triệu thị nhìn Tô Tam Lang, cất lời:
"Cha nó ơi, anh uống hai ngụm trước đi."
Tô Tam Lang vội vàng nói:
"Anh uống cái này làm gì, em mới là người cần uống thật sự."
Nếu không phải bây giờ không cho phép, ông đã thịt gà hầm canh cho Triệu thị uống rồi.
Triệu thị nhìn Tô Tam Lang, ánh mắt vô cùng kiên định:
"Nếu anh không uống thì em cũng không uống nữa."
Tô Tam Lang nhìn Triệu thị cố chấp như vậy, hết cách đành phải uống hai ngụm. Không có nhiều dầu mỡ, rất thanh nhạt, nhưng thực sự rất ngon, vị trứng gà thơm ơi là thơm.
Tô Tam Lang không khỏi nghĩ, đây chắc là quả trứng gà ngon nhất mà ông từng ăn rồi.
Tô Tam Lang uống hai ngụm rồi không chịu uống nữa. Triệu thị bưng bát, từng ngụm từng ngụm nhỏ uống.
Nhân vật nền Tô Tiểu Lộc đang tỉnh bên cạnh lặng lẽ mấp máy cái miệng.
Trứng gà thực sự rất thơm, nhưng cũng có mùi hương quen thuộc. Nghĩ đến việc Tô Tam Muội ngày nào cũng giặt tã, lại bắt sâu khao gà, Tô Tiểu Lộc lập tức hiểu ra.
Cô uống nước suối tâm linh, hấp thụ linh khí, cho nên phân của cô cực kỳ có dinh dưỡng.
Tô Tam Muội ngày nào cũng hất nước ra, đám cỏ ở chỗ đó chắc chắn phát triển tốt, cỏ nuôi béo sâu, sâu bị gà ăn, rồi gà đẻ trứng, trứng bồi bổ cho người.
Muôn vàn vạn vật trên đời này chính là tuần hoàn như thế đấy.
Vậy thì gà nhà cô sau này nuôi chắc chắn sẽ rất ngon, thật muốn mau chóng lớn lên quá đi.
Triệu thị ăn no rồi, bụng Tô Tiểu Lộc chẳng mấy chốc cũng no căng.
Ngày mười sáu tháng Tám là một ngày âm u, hình như sắp đổ mưa rồi. Tô Tam Lang dậy sớm nấu cơm, chuẩn bị ra ngoài chặt củi.
Lần này ông dẫn theo Tô Sùng và Tô Hoa, để Tô Tam Muội ở nhà trông nhà, tiện thể chăm sóc Triệu thị.
Tô Tam Muội ở nhà, phía Triệu thị không gọi thì cô bé sẽ đi bắt sâu khao gà. Mỗi lần bắt được một con sâu, cô bé đều rất vui vẻ.
Con gà trống và gà mái trong nhà đã nhận ra cô bé rồi, thấy trên tay cô bé cầm đồ là vui vẻ chạy lại gần.
Làm xong việc, Tô Tam Muội vào phòng ngủ cùng Triệu thị.
Cô bé nằm bên cạnh Tô Tiểu Lộc, nhìn Tô Tiểu Lộc nở nụ cười nói:
"Mẹ ơi, Tư Muội ngoan quá, nghe lời quá chừng."
Được khen ngợi, tâm trạng Tô Tiểu Lộc cực kỳ tốt, nở một nụ cười với Tô Tam Muội.
Tô Tam Muội gầy gò, da mặt vàng đen, tóc xơ xác xù xì, qua đó có thể thấy cuộc sống không mấy dễ dàng. Mấy ngày phân gia này còn được ăn no cơm, trước kia chỉ là sống qua ngày mà thôi.
Tô Tiểu Lộc không khỏi cầu nguyện, hy vọng có thể mang lại may mắn cho gia đình, giúp mọi người trong nhà đều khỏe mạnh bình an.
"Tư Muội, chị thích em lắm."
Nhìn Tô Tiểu Lộc cười, Tô Tam Muội không kiềm được hôn cô một cái.
Sự yêu thích thuần khiết và trong sạch, Tô Tiểu Lộc cũng rất thích.
Hôn đi hôn đi mà.
Tô Tam Muội dựa vào Tô Tiểu Lộc, nhanh chóng chìm vào giấc mơ.
Triệu thị nhìn hai đứa con gái, đáy mắt tràn ngập sự dịu dàng. Mấy ngày nay bà ăn ngon ngủ tốt, sức khỏe cũng ngày một tốt lên.
Có hai đứa con gái bên cạnh, bà cũng nhanh chóng đi ngủ.
Buổi trưa, Tô Tam Lang dẫn hai đứa con gánh củi trở về, uống ngụm nước rồi lại tiếp tục đi.
Chuyến thứ hai trở về thì trời bắt đầu đổ mưa.
Vào đến phòng trong, Tô Tam Lang mỉm cười nói:
"Cơn mưa này đến đúng lúc quá, mát mẻ dễ chịu."
Triệu thị mỉm cười nói:
"Anh cũng mệt mỏi nhiều ngày rồi, mưa rồi thì nghỉ ngơi một chút đi."
Tô Tam Lang ngồi xuống bên giường, vừa dùng lưỡi áp vào hàm trên phát ra tiếng "tạch tạch" dỗ dành Tô Tiểu Lộc, vừa nói với Triệu thị:
"Ừm, vừa hay tre chặt hai hôm trước chưa dùng hết, một chút nữa anh chẻ ra dọn dẹp một chút, bện ít sàng thúng đồ dùng trong nhà mình."
Triệu thị ánh mắt thương xót:
"Vất vả cho anh rồi."
Tô Tam Lang cười nói:
"Có gì mà vất vả chứ, anh chỉ ngồi đó, động tay động chân chút thôi."
Triệu thị nhìn Tô Tam Lang, hai người bốn mắt nhìn nhau, có những lời không cần nói ra nhưng trong lòng đều hiểu rõ.
Tô Tam Lang nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Triệu thị nói:
"Chúng ta sẽ ngày càng dễ sống hơn thôi. Mấy quả hạt dẻ này cũng khô tương đối rồi, qua vài ngày nữa đợi củi trong nhà đủ dùng, anh sẽ lên trấn xem sao."













