Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 11: Than trong ngày tuyết
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Trần Hổ nhìn Tô Tam Lang mỉm cười rồi nói:
"Trễ nãi gì chứ, công việc nhà tôi hôm nay xong cả rồi. Tôi giúp anh cắt vài nắm cỏ thì tốn bao nhiêu sức đâu. Với lại hai ta thân thiết từ nhỏ, lúc này tôi không giúp anh thì sau này sao ngủ yên được?
Hơn nữa mấy hôm nay nắng gắt liên tục, biết đâu chừng vài hôm nữa trời đổ mưa lớn. Tẩu tử mới sinh em bé, làm sao chịu nổi mưa gió. Đừng nói nhiều nữa, mau làm việc thôi."
Trần Hổ từ dưới núi đi lên, chưa kịp nghỉ lấy một hơi đã bắt tay vào cắt cỏ.
Trong lòng Tô Tam Lang tràn ngập xúc động, giọng nói có chút nghẹn ngào:
"Cảm ơn chú."
Nói xong, ông cũng không khách khí nữa, cầm liềm tiếp tục cắt cỏ.
Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn sau núi, một khoảng đất hoang lớn đã được cắt sạch cỏ. Trần Hổ lại giúp bện cỏ hoang thành dây chằng, buộc cỏ đã cắt thành từng bó lớn.
"Tam ca, khi nào anh định làm lại mái nhà? Tối nay làm luôn không? Tôi ăn cơm xong sẽ sang bện cỏ giúp anh. Hôm nay thời tiết tốt, buổi tối có trăng."
Trần Hổ vừa buộc cỏ vừa nhìn Tô Tam Lang nói.
Tô Tam Lang trong lòng cảm kích nhưng vẫn từ chối:
"Hổ Tử, tấm lòng của chú anh xin nhận, nhưng thật sự không cần giúp đâu. Anh tự làm lúc rảnh rỗi là được rồi, chú cũng chẳng dễ dàng gì, lo cho nhà mình trước đi."
Hoàn cảnh của Trần Hổ cũng chẳng khá hơn là bao. Lúc nhỏ anh bị bỏng chân thành tật đi khập khiễng. Dù là con út trong nhà, nhưng hai người anh lớn hơn anh tới bảy tám tuổi, anh lại bị thọt nên cha mẹ chẳng mấy yêu thương.
Vợ của Trần Hổ là Tiền thị cũng bị tật do bỏng từ nhỏ, trên mặt có sẹo, một bên tay chỉ còn lại nửa ngón tay cái.
Anh có hai đứa con gái, chưa có con trai, địa vị trong nhà không tốt. Lần này sang giúp ông, chắc chắn cũng bị chửi mắng không ít.
Trần Hổ rủ mắt xuống, nuốt nuốt nước bọt rồi nói:
"Tam ca, anh nói xem số chúng ta sao lại khổ thế này?
Tôi không cần biết, dù sao tôi vẫn nhận anh là anh trai. Lúc nhỏ nếu không nhờ anh kéo tôi một tay thì làm gì còn Trần Hổ trên đời này nữa. Với lại việc nhà tôi cũng làm xong rồi, tôi cứ muốn sang giúp anh đấy, ai nói gì tôi cũng giúp."
Trần Hổ ngẩng đầu, viền mắt đỏ bừng. Anh bị tật, vóc dáng lại không cao lớn, cha mẹ chê anh làm mất mặt nên không thích, nhưng họ lại không nghĩ xem cái tật này do đâu mà ra!
Lúc nhỏ, hai người anh lớn hơn bảy tám tuổi giành giật đồ ăn, cha mẹ chẳng buồn ngó ngàng, anh ăn không đủ no, không chết đã là may mắn.
Khi bé bị hai người anh đẩy xuống dòng sông nước lũ, chính Tô Tam Lang đã mạo hiểm cứu anh lên. Nhớ hồi nhỏ anh thích đi theo Tô Tam Lang, Tô Tam Lang mò được trứng chim sẽ cho anh hai quả, hái được quả dại cũng chia cho anh hai trái. Từng chút tình cảm chân thành ấy theo năm tháng tích tụ lại, khắc sâu vào lòng anh.
Anh chưa bao giờ quên.
Tô Tam Lang nhìn Trần Hổ như vậy, những lời từ chối khó mà nói ra khỏi miệng. Ông vỗ vỗ vai Trần Hổ, cười khổ nói:
"Chỉ cần chưa chết thì tớ chẳng sợ gì cả. Ăn cơm xong rồi sang nhé, cái tình này anh ghi nhớ, sau này nếu có cơ hội..."
Ông nhất định sẽ báo đáp Trần Hổ.
Trần Hổ lại cười ngắt lời Tô Tam Lang:
"Có cơ hội tôi cũng không cần anh trả, vốn dĩ là tôi đang trả ơn anh mà."
Trần Hổ giúp Tô Tam Lang gánh một gánh cỏ về. Nhấy nhóm ba anh em Tô Sùng đã dọn dẹp xong giếng nước, sự lo lắng trong lòng anh dành cho Tô Tam Lang cũng xua tan phần nào.
Tuy đầu óc Tô Sùng và Tô Hoa có vấn đề, nhưng tụi nhỏ rất nghe lời.
Tô Tam Lang nhìn giếng nước đã được dọn sạch đại bán, chiều mai dọn thêm một vòng nữa là có thể dùng được. Ông rất an ủi xoa đầu ba đứa trẻ:
"Đều ngoan lắm, rửa tay đi rồi chúng ta làm cơm tối. Một chút nữa cha nướng hạt dẻ trong hố lửa cho các con ăn."
"Vâng ạ."
Mấy đứa trẻ vui vẻ gật đầu, Tô Tam Muội lập tức chạy đi nhóm lửa.
Bữa tối vẫn là món canh rau thịt gác bếp không có mấy vị dầu mỡ, thỉnh thoảng mới ăn trúng một ít vụn thịt nhỏ.
Tô Sùng, Tô Hoa và Tô Tam Muội chưa bao giờ thèm mút đồ trong nồi. Tô Tam Lang múc cho bao nhiêu, tụi nhỏ ngoan ngoãn bưng bát ăn bấy nhiêu, ăn rất chậm rãi. Thỉnh thoảng nhai trúng hạt thịt nhỏ, mắt đứa nào đứa nấy sáng lên, nghiêm túc nhai từng chút thịt ấy.
Tô Tam Lang mang cơm vào cho Triệu thị. Khi Triệu thị ăn, bà cũng quan tâm nói:
"Cha nó ơi, anh cũng mau đi ăn đi."
Tô Tam Lang gật đầu, luôn được quan tâm nhớ đến khiến lòng ông ấm áp. Ông cười nói:
"Không gấp, để anh xem Tiểu Lộc thế nào."
Tô Tiểu Lộc cũng nghiêm túc nhìn cha ruột, cô còn ngáp một cái.
Không cần nói, cô cũng thấy rõ ba chữ "rất thích cháu" trong mắt cha mình. Cô nhất định là một cô con gái nhỏ vừa đẹp vừa đáng yêu rồi.
Lúc này Tô Tiểu Lộc chưa soi gương đồng, tự nhiên không biết từ khi sinh ra đến giờ cô chưa được tắm rửa, lớp chất gây trên người vẫn còn sót lại, trong tóc vẫn còn dính một lớp nữa kia kìa.
Nhưng điều đó cũng không ngăn cản Tô Tam Lang yêu thương cô. Tô Tam Lang thích nhìn đôi mắt của Tô Tiểu Lộc, vì nó thật sự rất linh động, rất có thần khí. Chỉ cần nhìn thôi là ông đã hiểu Ngô đại phu nói đôi mắt có linh khí là ý gì rồi. Chính là giống con gái ông thế này đây, sáng long lanh, nhìn là biết thông minh, nhìn là thấy thương rồi.
"Con gái ngoan, ngoan nhé, cha đi ăn cơm đây. Chờ cha bận rộn xong đợt này rồi sẽ bế con thật nhiều."
Tô Tam Lang nói chuyện với Tô Tiểu Lộc. Người lớn nói chuyện với trẻ con đôi khi trông rất kỳ cục, dù sao trẻ con cũng đâu có hiểu.
Nhưng Tô Tam Lang không nghĩ vậy, ông cảm thấy con gái nhỏ của mình nghe hiểu được. Lúc ông nói chuyện, đôi mắt con gái nhỏ nghiêm túc nhìn ông, còn mở cái miệng nhỏ tròn xoe ra, giống như đang nói "ồ ồ biết rồi ạ".
Tô Tam Lang không khỏi mỉm cười, rồi nói với Triệu thị:
"Mẹ nó này, em ăn xong thì gọi anh múc thêm nhé, anh đi ăn cơm đây."
Triệu thị cười gật đầu:
"Vâng, anh mau đi ăn đi."
Triệu thị thương Tô Tam Lang vất vả, chỉ muốn ông mau đi ăn. Bận rộn cả ngày rồi, trong nhà lại không có đồ ngon, sao mà không đói cho được.
Tô Tam Lang ra ngoài ăn cơm. Trong bát chẳng thấy được mấy hạt gạo trắng, hầu hết đều là ngô xay nát. Ông cũng không lỡ ăn nhiều canh rau, chỉ múc một chút canh ăn kèm như vậy.
Ăn cơm xong, ông bảo ba anh em Tô Tam Muội cùng nhau rửa bát đĩa. Dọn dẹp bát đĩa xong là ba anh em có thể bới hạt dẻ bùi bùi nướng trong hố lửa ra ăn, còn ông thì bê một cái ghế gỗ tròn nhỏ ra bện cỏ.
Cỏ hoang đều khô, đa số đều có thể trực tiếp sử dụng. Tầng dưới cùng phải bện thật chặt để không bị dột mưa.
Ông tự bện được nửa canh giờ thì Trần Hổ tới. Hai người không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm việc.
Đến khi trời sập tối, gần đến giờ Tý, Tô Tam Lang hạ thấp giọng nói:
"Hổ Tử, anh cũng không làm nữa, chú mau về nghỉ ngơi đi."
Ông đã giục Trần Hổ mấy lần nhưng Trần Hổ nhất quyết không đi. Ông cũng không muốn dừng tay, nhưng bây giờ đã sắp đến giờ Tý rồi, Trần Hổ vẫn chưa về, như vậy ngày mai làm việc sức khỏe sẽ chịu không nổi. Tô Tam Lang đành dứt khoát dừng tay.
Trần Hổ mỉm cười, cũng dừng lại nói:
"Tam ca, vậy hôm nay tôi về trước, mai tôi lại sang. Chuyện sửa mái nhà chắc tôi không giúp được gì nhiều, chỉ tranh thủ thời gian cắt giúp anh nắm cỏ, bện giúp anh một chút thôi."













