Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 12: Ghi nhớ cả đời
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Trần Hổ tuy muốn giúp nhiều hơn nhưng cha mẹ anh chắc chắn sẽ không đồng ý.
Tô Tam Lang vỗ vỗ vai Trần Hổ:
"Anh em mình không nói chuyện khách khí như vậy, chú mau về nhà nghỉ ngơi đi."
Trần Hổ không phải em ruột của ông, nhưng anh còn giống em ruột hơn cả ruột thịt.
Nhìn Trần Hổ bước đi dưới ánh trăng về nhà, Tô Tam Lang cũng dọn dẹp một chút rồi vào phòng.
Người xưa thường nói, ném đá xuống giếng thì dễ tìm, dâng than trong ngày tuyết mới là hiếm có.
Tấm chân tình này của Trần Hổ, cả đời này Tô Tam Lang sẽ không bao giờ quên.
Tô Tam Lang vừa vào phòng nằm xuống thì phát hiện Triệu thị vẫn chưa ngủ, ông không khỏi hỏi:
"Sao còn chưa ngủ, Tiểu Lộc quấy em à?"
Triệu thị mỉm cười nhẹ nhàng nói:
"Không có, Tiểu Lộc ngoan lắm. Cha nó ơi, có phải chú Hổ Tử sang giúp chúng ta không?"
Tô Tam Lang gật đầu, đưa tay nhẹ nhàng sờ Tô Tiểu Lộc đang ngủ say rồi nằm xuống, ông lên tiếng:
"Chú ấy sẽ giúp anh sửa xong mái nhà. Mấy hôm nay trời nắng gắt, chắc sắp u ám rồi. Ngày mai anh đi đập hạt dẻ sớm rồi về, đi cắt cỏ nửa ngày nữa, buổi tối Hổ Tử sang giúp bện, ngày mốt anh sẽ ở nhà lợp lại mái nhà."
"Vất vả cho anh rồi."
Trong lòng Triệu thị có quá nhiều cảm xúc, cuối cùng chỉ hóa thành một câu này. Bà đang ở cữ, không giúp được gì cho Tô Tam Lang, tất cả mọi việc dọn dẹp nhà cửa này đều đè lên vai ông.
Nếu hai đứa con trai đầu óc bình thường thì còn giúp được chút việc, đằng này tụi nó, haiz...
Tô Tam Lang như hiểu được sự lo lắng của Triệu thị, dịu dàng đưa tay vuốt ve tóc bà và nói:
"Vất vả gì đâu, so với trước kia nhẹ nhàng hơn nhiều rồi. Sau này nhà mình có cái gì thì đều là của nhà mình. Chờ khi rảnh rỗi, anh sẽ đi chặt ít tre về bện sàng thúng, nhà giàu người ta hay dùng sàng thúng đựng đồ lắm. Em đừng lo, ngày tháng của chúng ta sẽ ngày càng tốt lên thôi."
Thấy mùa đông sắp đến, Tô Tam Lang biết Triệu thị đang lo lắng điều gì. Dù trong lòng ông cũng lo như vậy, ông vẫn ân cần an ủi Triệu thị.
"Trước kia em chưa từng được ở cữ đàng hoàng, lần này chúng ta ở cữ đủ một tháng. Thuốc Ngô đại phu bốc có thể uống trong một tháng đấy, anh bảo Tam Muội mỗi ngày đều sắc cho em uống. Qua hai ngày nữa anh đi kiểm tra bẫy, biết đâu may mắn lại bắt được gì đó."
Tô Tam Lang vuốt ve gương mặt Triệu thị, ôn tồn nói. Triệu thị rất gầy, gò má cộm cả tay. Ngoài lúc mới rời khỏi nhà cảm thấy rất khó chịu ra thì giờ ông đã nghĩ thông suốt rồi.
Dù thức ăn không nhiều nhưng đều chui vào bụng họ. Ở cái nhà đó, cả gia đình ông cũng chưa từng được ăn no, có thịt cũng chẳng đến lượt họ ăn.
Ít nhất bây giờ, những gì trong nhà có thì cả gia đình ông đều có thể ăn.
"Vâng, em nghe anh."
Triệu thị tựa vào Tô Tam Lang. Dù gia cảnh nghèo khó nhưng trái tim của hai vợ chồng luôn tựa vào nhau.
Tô Tiểu Lộc vì mắc tiểu mà tỉnh dậy, nghe thấy những lời hội thoại này, cô không khỏi nghĩ: người cha ruột này của cô tính tình thật tốt.
Sức khỏe Triệu thị yếu, nếu có thể ở cữ đủ một tháng thì cũng rất có lợi.
Được ở trong một gia đình như thế này, cô thấy rất vui. Kiếp trước cô là một đứa trẻ mồ côi, người thầy y học cổ truyền nhận nuôi cô nói cô là do ông nhặt được. Thời đó tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng nề, lại gặp đúng lúc kế hoạch hóa gia đình, cho nên không ít người lén lút mang thai sinh ra, thấy là con gái liền lén bỏ lại bên đường.
Có người nhặt thì sống, không ai nhặt thì mất mạng.
Cô rất khao khát tình ấm áp của cha mẹ, nhưng cô cũng biết thế gian này残酷 đến mức nào, không phải cứ có cha mẹ là sẽ ấm áp. Những gì kiếp trước không có được thì kiếp này cô đều đã có rồi.
Nếu không phải Triệu thị quấn cô kỹ quá thì cô đã muốn mỗi ngày đều cho Triệu thị uống nước suối tâm linh rồi.
Nhưng ngày tháng còn dài, không cần gấp gáp một lúc này.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng Tô Tam Lang đã dậy. Ông nhóm lửa nấu cơm giữ ấm, rồi đi gọi ba anh em Tô Tam Muội thức dậy.
Dặn dò ba đứa nhỏ mỗi đứa một bữa ăn một bát cơm, sau đó tiếp tục dọn dẹp giếng nước, bảo Tô Tam Muội giặt sạch mấy cái tã lót thay ra của em tư trước.
Trước khi đi, Tô Tam Lang không yên tâm nhất là hai đứa con trai. Ông sờ đầu ba đứa trẻ rồi nói:
"Sùng ca nhi, Hoa ca nhi, các con đừng chạy ra ngoài chơi biết chưa? Phải cùng Tam Muội làm việc, buổi tối cha lại nướng hạt dẻ trong hố lửa cho các con ăn nhé."
Tô Sùng và Tô Hoa nhớ lại hương vị thơm ngon của hạt dẻ hôm qua, nướng trong tro lửa bùi bùi béo béo rất thơm, hai đứa ngoan ngoãn gật đầu đồng ý:
"Vâng ạ."
Tô Tam Muội cũng ngoan ngoãn gật đầu, đi vào phòng bê chậu tã lót thay ra của Triệu thị ra ngoài giặt rửa, rồi đổ nước bẩn đã giặt bên mép sân.
Tô Tam Lang sắp xếp xong cho ba anh em liền đeo gùi vào núi. Trên đường đi ông ghé xem mấy cái bẫy giăng sẵn có thu hoạch gì không, thấy trống rỗng, trong lòng ông không tránh khỏi có chút thất vọng.
Nhưng may mà còn cây hạt dẻ kia. Đến dưới cây, ông chặt ngay một cây gỗ nhỏ rồi bắt đầu trèo lên. Cây này sai quả lắm, bán đi chắc cũng kiếm được trăm văn tiền nhỉ.
Những thứ này ông vẫn chưa sành sỏi lắm. Trước kia đều là mẹ ruột Vương thị đi bán, bán được bao nhiêu tiền Vương thị không bao giờ nói, đều chui vào túi chung. Lần này bị phân gia, thực chất là bị bỏ rơi không chừa đường sống, cho nên nhà ông chẳng nhận được một xu nào.
Dù chỉ là vài văn hay vài chục văn tiền, ông cũng sẽ bán.
Từ khi nghĩ thông suốt, Tô Tam Lang cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực. Sau khi đập hết hạt dẻ trên cây xuống, ông bóc vỏ những quả bóc được tại chỗ, quả nào không bóc được thì gùi về nhà.
Chiếc gùi nặng trịch, Tô Tam Lang mang nét mặt rạng rỡ vội vã về nhà. Từ đằng xa nhìn thấy mấy đứa trẻ đang nghiêm túc dọn dẹp giếng nước, ông nở nụ cười an ủi.
Thấy Tô Tam Lang về nhà, ba anh em đều rất vui vẻ chạy đến bên cạnh ông, nắm lấy tay ông reo hò:
"Cha, cha ơi, cha đã về rồi."
Tô Tam Lang xoa đầu từng đứa, mỉm cười nói:
"Các con có ngoan không?"
Mắt Tô Sùng và Tô Hoa ngơ ngác, vui vẻ gật đầu:
"Chúng con ngoan lắm ạ."
Tô Tam Muội buông Tô Tam Lang ra, chạy đến bên chuồng gà, nhanh chóng cầm một gói lá cây đến, dâng lên trước mặt Tô Tam Lang như khoe bảo vật:
"Cha ơi, con bắt được nhiều sâu cho gà ăn lắm nè, tụi nó thích ăn lắm. Cha lấy cái này làm mồi dụ đi, gà trong nhà thích thì chim chóc trên núi chắc chắn cũng thích."
Đôi mắt Tô Tam Muội sáng long lanh. Cậu bé rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết nhà mình giờ đã khác, rất khó khăn, nên khi khao gà ăn đã nghĩ đến điều này.
Tô Tam Lang nhận lấy, mỉm cười gật đầu:
"Được, cha nghe Tam Muội. Cha uống ngụm nước rồi ra ngoài cắt cỏ, các con ở nhà cũng phải ngoan ngoãn biết chưa?"
Tô Tam Muội vui vẻ gật đầu:
"Vâng ạ, con sẽ coi chừng đại ca và nhị ca thật tốt."
Sự ngoan ngoãn của Tô Tam Muội khiến viền mắt Tô Tam Lang đỏ lên. Ông vò vò mái tóc xơ xác của Tô Tam Muội, rồi mỉm cười đi vào nhà.
Triệu thị nghe thấy tiếng Tô Tam Lang, ngồi trên giường, đợi ông đi vào thăm Tô Tiểu Lộc liền ôn tồn nói:
"Cha nó ơi, ngồi xuống nghỉ một chút đi."
Nói rồi, Triệu thị còn đưa tay nhặt chiếc lá cây trên đầu Tô Tam Lang xuống. Nhìn thấy tay Tô Tam Lang có nhiều vết thương do gai gai quả hạt dẻ đâm phải, trong lòng không khỏi xót xa.













