Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 9: Nụ hôn
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Hứa Hủ đã có một giấc ngủ cực kỳ ngon giấc.
Phải tả thế nào nhỉ, gân cốt toàn thân cô như được đả thông hoàn toàn, chiếc đệm dưới lưng mềm mại như một đám mây, nhẹ nhàng nâng đỡ mọi vùng cơ thể mỏi mệt. Nhiệt độ, độ ẩm và cả hương thơm phảng phất trong không khí đều vô cùng dễ chịu.
Cô chẳng muốn thức dậy chút nào.
Dù sao hôm nay cô cũng không có tiết ở trường.
Cô trở mình, ôm chặt lấy người nằm bên cạnh.
Hả?
Người?
Đàn ông?
Hứa Hủ mở to mắt, đập vào mắt cô là Ngao Manh đang chớp chớp đôi mắt to tròn xoe nhìn mình, rồi cất giọng đầy hào hứng: "Chào buổi sáng nhé bé cưng."
Sao sáng sớm ra mà miệng anh chẳng có chút mùi khó chịu nào thế nhỉ? Ngược lại còn thơm tho nữa chứ.
Khoan đã?! Hứa Hủ gào thét trong lòng, đây có phải là chuyện cô nên nghĩ tới lúc này không hả?
"Anh làm gì thế?" Hứa Hủ nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh đến lạ kỳ.
Ngao Manh ôm chặt lấy cô, thành thật trả lời: "Thì ôm em và chúc em buổi sáng tốt lành thôi."
"Sao anh lại ở trên giường tôi?"
"Hôm qua chính em cho anh vào nhà mà, còn cho anh ăn kem nữa."
"Tôi đang hỏi là tại sao bây giờ anh lại nằm ở đây cơ?"
Ngao Manh không cần nghĩ ngợi gì, lập tức đáp: "Hôm qua em ngủ thiếp đi mất, nên anh bế em về phòng ngủ."
"Thế là anh cũng ngủ luôn ở đây hả?" Đầu Hứa Hủ bắt đầu bốc hỏa.
"Đúng thế, anh đọc cẩm nang thấy bảo con gái lúc tới tháng buổi tối dễ bị đau nhức khó chịu lắm, nên anh phải ở bên chăm sóc em chứ." Hơi thở rồng của anh có thể giúp cô làm dịu đi những cơn đau.
Hứa Hủ muốn ngồi dậy, nhưng giãy giụa vài cái vẫn thấy anh bất động như núi, trong khi Ngao Manh vẫn trưng ra bộ mặt ngây ngô vô tội. Cô lạnh giọng: "Buông tôi ra."
"Ơ? À, anh không biết là em muốn cựa quậy." Ngao Manh ngoan ngoãn buông cô ra rồi cũng ngồi dậy theo.
Hứa Hủ nhìn quanh một lượt, lại tự kiểm tra quần áo trên người mình, thấy mọi thứ vẫn nguyên vẹn như tối qua.
"Sao anh lại ngủ ở nhà tôi? Anh không biết tự về nhà mình mà ngủ à?" Đây là lần đầu tiên Hứa Hủ nhìn Ngao Manh với vẻ mặt nghiêm nghị như vậy, cô thấy mình cần phải dạy cho anh một vài quy tắc giao tiếp xã hội cơ bản. "Tôi không biết bình thường anh đối xử với bạn bè trên núi thế nào, nhưng Ngao Manh này, bạn bè là không được phép ngủ chung một giường đâu."
Ngao Manh gật đầu: "Anh biết chứ, anh đã bao giờ ngủ chung với ai khác đâu."
"Thế sao tối qua anh không về nhà? Sao anh lại dám leo lên giường tôi nằm?" Hứa Hủ gặng hỏi.
"Vì em là bạn đời của anh mà, bạn đời thì tất nhiên phải ngủ chung với nhau rồi." Ngao Manh trả lời cực kỳ nghiêm túc, gương mặt còn thoáng nét e thẹn và vui sướng.
"Cái gì? Bạn... bạn đời gì cơ? Anh đang nói nhảm cái gì thế..." Hứa Hủ lắp bắp phản bác.
"Thì là bạn gái, là người yêu, là người thương đó." Ngao Manh tưởng cô không hiểu nghĩa của từ bạn đời nên liền lôi một loạt từ ngữ thịnh hành của loài người ra giải thích.
Hứa Hủ đỏ bừng mặt, lớn tiếng phủ nhận: "Bạn gái gì chứ?! Ngao Manh, tôi cảnh cáo anh không được học mấy thứ vớ vẩn linh tinh đấy nhé."
Bị phủ nhận danh phận, Ngao Manh tủi thân nhíu chặt mày: "Nhưng tối qua bé cưng đã đồng ý với anh rồi mà. Anh hỏi em có thể làm bạn gái anh không, em đã nói đồng ý rồi."
"Làm gì có chuyện đó." Hứa Hủ quyết định trợn mắt nói dối. Cô tất nhiên nhớ rõ mồn một những gì xảy ra tối qua, nhưng lúc này cô chỉ đành giả vờ ngớ ngẩn để lấp liếm qua mặt chàng ngốc trước mắt.
Vẻ mặt Ngao Manh xịu xuống, anh chu môi, lập tức vạch trần lời nói dối của Hứa Hủ: "Em định quỵt nợ đúng không, em lừa anh, bé cưng ạ. Chính miệng em đã đồng ý với anh, đã hứa với anh rồi, em không được nuốt lời đâu."
Hứa Hủ cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô luống cuống giải thích: "Tối qua... tối qua tôi..."
Mẹ kiếp, tối qua cô đâu có uống giọt rượu nào, giờ biết giả ngu kiểu gì đây?! Chẳng lẽ lại bảo là ăn cháo đến say xỉn? Thà nói tối qua đầu óc cô bị chập mạch nghe còn hợp lý hơn.
"Tối qua em không như thế này đâu, em đối xử với anh dịu dàng lắm, còn chủ động hôn anh, bảo là rất thích anh nữa." Ngao Manh sụt sùi, tố cáo hành vi của cô tối qua.
Hứa Hủ không chịu: "Tôi chủ động hôn anh bao giờ chứ? Là anh bảo thích tôi, rồi còn hỏi có được hôn không, rõ ràng là anh chủ động hôn tôi, anh đừng có mà nói hươu nói vượn!"
Ngao Manh nén nước mắt vào trong, anh nhìn chằm chằm Hứa Hủ, cái miệng xị ra: "Bé cưng, không phải em vẫn nhớ rõ sao?"
Hứa Hủ: "..."
Sao cô không nhận ra tên ngốc này lại lém lỉnh thế nhỉ?! Dám gài bẫy cô cơ đấy! Chắc chắn là cô chưa tỉnh ngủ rồi.
Thấy Hứa Hủ định tìm cớ lảng tránh, Ngao Manh dứt khoát khóc rống lên: "Hu hu hu hu, rõ ràng đã đồng ý với anh rồi mà, hu hu hu hu, rõ ràng đã hôn nhau rồi, hu hu hu hu, mẹ anh bảo hôn rồi thì không được nuốt lời đâu, hu hu hu hu, anh đã là người của em rồi, hu hu hu hu, ngoài em ra chẳng ai thèm anh nữa, hu hu hu hu, em không được bỏ rơi anh đâu, hu hu hu hu..."
"Được rồi, dừng lại, dừng lại ngay!" Hứa Hủ thực sự chịu không nổi nữa. "Tôi nhớ, tôi nhớ rồi, được chưa hả?"
Ngao Manh nín khóc, hỏi lại cho chắc: "Nhớ cái gì cơ?"
"Nhớ chuyện tối qua, tôi không có quên."
Ngao Manh được nước lấn tới: "Là nhớ chúng ta đã là bạn trai bạn gái của nhau rồi đúng không?"
Hứa Hủ không muốn thừa nhận chút nào, nhưng vừa thấy Ngao Manh mếu máo định khóc tiếp, cô sợ tới mức vội gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng."
"Bé cưng!" Ngao Manh nhào vào lòng cô nũng nịu, nếu lúc này không phải đang ở dạng người thì e là cái đuôi của anh đã vẫy tít lên tận trời xanh rồi. "Anh hôn em một cái nhé?"
Hứa Hủ muốn từ chối, nhưng mùi hương kia lại bắt đầu trêu đùa dây thần kinh của cô, Ngao Manh nhìn chằm chằm vào mắt cô, ghé mặt sát sạt, chỉ đợi cô gật đầu một cái là sẽ nhào tới hôn ngay.
"Được rồi..."
Đầu lưỡi quen đường quen lối luồn vào trong, lướt một vòng quanh vòm họng của cô, rồi cuốn lấy đầu lưỡi cô như một chú rắn nhỏ. Đôi môi mềm mại của anh bao bọc lấy môi cô, nhẹ nhàng mút mát, truyền hết hương thơm từ miệng mình sang miệng cô. Tiếng nước bọt ngọt ngào quấn quýt vang lên rõ mồn một trong buổi sáng sớm tĩnh lặng, eo của Hứa Hủ bắt đầu mềm nhũn, nhiệt độ cơ thể cũng dần tăng lên.
Sao cái tên ngốc này lại điêu luyện thế nhỉ?
Với cả sao phổi anh khỏe thế không biết? Hôn một hơi lâu như vậy mà không cần thở luôn à?
Sau nụ hôn tối qua, Ngao Manh đã hiểu rõ giới hạn của Hứa Hủ hơn một chút, trước khi cô sắp chịu không nổi mà ngất đi, anh mới luyến tiếc buông cô ra. Nhìn chằm chằm đôi môi bị mình mút đến sưng đỏ, anh vẫn chưa thỏa mãn mà thơm thêm một cái nữa.
Hứa Hủ thở hổn hển: "Sao anh điêu luyện thế?"
"Hôm qua chúng ta chẳng phải đã hôn nhau rồi sao?" Ngao Manh cứ ngỡ cô lại giả vờ mất trí nhớ.
"Nhưng tối qua anh cũng đã rất thuần thục rồi mà."
"Anh từng xem video Thanh Ngọc gửi cho anh rồi." Ngao Manh ngượng ngùng không dám nói chuyện mình đã ôm ống hút gặm suốt một buổi. "Với lại, hôn môi với bạn đời là chuyện rất đơn giản mà, giống như ăn kẹo vậy, liếm một cái, ngậm trong miệng, rồi mút hết phần nước đường đã tan ra, cứ thế lặp đi lặp lại thôi."
Hứa Hủ hoàn toàn chịu thua. Cô thầm ngưỡng mộ Ngao Manh vì có thể sống một cách thẳng thắn và vô tư như vậy, chẳng thèm bận tâm người khác có cười nhạo anh là đồ ngốc sau lưng hay không.
"Ngao Manh."
"Ừm, anh đây."
"Anh có thấy mình ngốc không?"
Ngao Manh suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không ngốc."
Vừa mới trưởng thành, còn chưa xuống núi đã gặp được bạn đời mình thích, quen nhau chưa đầy nửa tháng đã xác định quan hệ, lại còn được đối phương công nhận kỹ năng hôn nữa chứ, anh quả thực là một chú rồng nhỏ thông minh tuyệt đỉnh.
Hứa Hủ thở dài, người mềm nhũn ra, buông xuôi tựa vào lòng Ngao Manh để đầu óc trống rỗng.
Động tác chủ động này khiến Ngao Manh mừng rỡ khôn xiết, hận không thể lập tức biến ra cái đuôi để quấn chặt lấy cô.
"Buổi sáng em thường ăn gì thế? Để anh nấu cho!" Chú rồng nhỏ nóng lòng muốn trổ tài nấu nướng. Trên núi có rất nhiều thực đơn của loài người mà cha mẹ anh từng sưu tầm, anh đã đọc qua không ít rồi.
Tắm rửa, thay quần áo rồi xuống lầu.
Hứa Hủ dẫn Ngao Manh đến một quán ăn sáng đông đúc, bên trong đã chật kín người nên họ đành phải ngồi ở chiếc bàn lùn ven đường. Cô thì không sao, nhưng với vóc dáng cao lớn của Ngao Manh mà ngồi chiếc ghế đẩu thấp tịt thế này trông có phần hơi lệch tông.
Chú rồng nhỏ ôm đầu gối, tò mò quan sát dòng xe cộ qua lại trên đường.
"Em đoán anh không ăn được cay nên gọi món không cay đấy." Hứa Hủ đưa đôi đũa vừa mới lấy ra từ tủ khử trùng vẫn còn hơi nóng cho Ngao Manh.
Sợi bún dai ngon, nước dùng thơm ngọt, Hứa Hủ nhúng chiếc quẩy vào bát bún của anh: "Quẩy vừa mới rán xong, nhúng đẫm nước dùng là ăn ngon nhất đấy."
Chiếc quẩy giòn rụm hút đẫm nước dùng thơm phức, cắn một miếng, nước dùng lập tức bùng nổ trong khoang miệng, kích thích mọi vị giác. Ngao Manh phấn khích đến mức tròn xoe mắt, chỉ hai ba miếng là chiếc quẩy đã trôi tuột xuống bụng.
Hứa Hủ nhìn vẻ mặt thèm thuồng của anh liền hỏi: "Muốn ăn nữa không?"
Chú rồng nhỏ vội vàng gật đầu lia lịa.
Thế là, Hứa Hủ trố mắt nhìn Ngao Manh một hơi ăn hết ba mươi hai chiếc quẩy, để chấm quẩy anh còn ăn thêm tận sáu bát bún, toàn bộ số quẩy dự trữ của quán ăn sáng nhỏ trong khu phố đều chui tọt vào bụng anh.
"Ăn no chưa?" Hứa Hủ không hề ngạc nhiên, hỏi xong liền chuẩn bị rút điện thoại ra thanh toán.
Chú rồng nhỏ chợt nhớ trong cẩm nang bạn đời có viết, đã là bạn đời thì khi cùng nhau ra ngoài phải chủ động xách túi, nắm tay và thanh toán hóa đơn.
"Khoan đã."
Hứa Hủ bị anh gọi giật lại, cô thấy Ngao Manh lục lọi hết các túi trên người, cuối cùng lôi từ trong túi quần ra một chiếc túi gấm thêu thùa tinh xảo. Anh nới lỏng dây rút, xoạch một cái rút ra một xấp tiền mặt màu đỏ.
Hứa Hủ áng chừng độ dày kia chắc phải tầm hai vạn tệ.
"..."
Ngao Manh chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, trực tiếp giơ xấp tiền dày cộp kia đưa cho ông chủ.
Ông chủ bị hành động này làm cho đứng hình, tay đang chần bún cũng dừng lại luôn, cả quán ăn sáng bỗng chốc im phăng phắc.
"Tít."
Tài khoản * đã nhận 108 tệ.
Hứa Hủ giơ điện thoại cho ông chủ xem: "Ông chủ, cháu thanh toán rồi nhé."
Sau đó cô kéo tay Ngao Manh lôi anh ra khỏi quán ăn sáng.
"Cất tiền đi." Hứa Hủ nhắc nhở.
Ngao Manh vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, anh ngoan ngoãn cất tiền vào túi gấm rồi rụt rè hỏi: "Anh làm sai chuyện gì rồi ạ?"
Hứa Hủ lắc đầu: "Không có."
"Anh muốn trả tiền mà, Thanh Ngọc bảo đi ăn với bạn gái thì anh phải chủ động trả tiền." Ngao Manh cúi gầm mặt, nghĩ đến ánh mắt của ông chủ và những vị khách trong quán lúc nãy, anh cảm thấy có lẽ mình đã làm Hứa Hủ không vui.
Hứa Hủ khoác tay anh, giọng điệu rất bình thản: "Em biết anh không làm sai. Nhưng Ngao Manh này, bây giờ mọi người không ai mang nhiều tiền mặt theo người thế đâu, không an toàn. Ai cũng thanh toán bằng điện thoại cả rồi, thế nên thấy anh tự dưng rút ra cả xấp tiền như thế họ mới thấy lạ thôi. Không sao đâu."













