Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Hứa Hủ theo bản năng rụt người lại, đầu óc trống rỗng, chẳng biết lúc này nên từ chối hay là mắng anh dở hơi nữa.
Mùi hương quen thuộc kia lại một lần nữa sộc vào mũi cô.
Hương hoa, hương cỏ cây phảng phất, xen lẫn chút đàn hương dịu nhẹ giúp an thần.
Cõi lòng đang rối bời của cô bỗng chốc bình lặng lại, vùng eo đang được Ngao Manh ôm lấy có cảm giác mát rượi dễ chịu, không phải cái lạnh buốt mà là một cảm giác khoan khoái, vừa vặn làm dịu đi cơn đau bụng kinh của cô.
"Tôi thích em nhiều lắm, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên." Ngao Manh đã quên sạch sành sanh đống văn mẫu tán tỉnh lưu trên máy tính, trong đầu anh lúc này chỉ có hình bóng cô lần đầu tiên gặp mặt. "Em cho tôi ăn kẹo, ngọt lắm. Tôi vẫn luôn chờ em, chờ em trên núi, rồi lại chờ ở cửa nhà, lúc nào tôi cũng nhớ em. Tôi thích em lắm, Hứa Hủ. Em đồng ý gả cho tôi nhé?"
Hứa Hủ kinh ngạc nhìn anh, mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi lời anh vừa nói, cô lắp bắp: "Khoan đã... chúng ta mới quen nhau được mấy ngày chứ mấy? Kết hôn gì cơ? Ngao Manh, anh... anh đừng nói bừa, anh có biết kết hôn nghĩa là thế nào không?"
Ngao Manh chân thành gật đầu: "Nghĩa là chúng ta sẽ là bạn đời duy nhất của nhau. Tôi sẽ luôn chung thủy với em, yêu thương, bảo vệ và tôn trọng em, mang đến cho em những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này."
Lời nói nghe thì rất bùi tai, nhưng ngặt nỗi lại phát ra từ miệng một kẻ ngốc.
Hứa Hủ phải thừa nhận rằng Ngao Manh thực sự rất đẹp trai, là người đẹp nhất cô từng gặp trong suốt 22 năm cuộc đời. Nếu không thì cô cũng chẳng tiếp tục dây dưa với anh làm gì, bởi ai đối diện với gương mặt cực phẩm thế này cũng đều sẽ trở nên bao dung hơn mà thôi.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có ý định gì khác với anh.
Một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ, được nuôi dạy trên núi như một đứa trẻ hoang dã, ngặt nỗi lại sở hữu một gương mặt cực phẩm cùng một cái đầu óc trống rỗng ngây ngô. Tuy ngốc nghếch thật đấy, nhưng hầu như lúc nào cũng vô cùng ngoan ngoãn và lễ phép.
Tất cả những điều đó gộp lại chỉ khiến Hứa Hủ nảy sinh chút lòng thương cảm và tình mẫu tử trỗi dậy mà thôi.
Cô định lên tiếng, nhưng mùi hương dễ chịu kia đã bao bọc lấy cô, ngày càng nồng nàn, ngọt ngào đến say đắm. Hứa Hủ cúi đầu nhìn gương mặt đang rúc trong lòng mình, giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều: "Kết hôn là chuyện đại sự, làm gì có ai mới quen nhau vài ngày đã đòi cưới chứ."
Ngao Manh từ từ ngồi thẳng dậy, hai tay vẫn ôm lấy eo cô, ghé sát mặt lại hỏi: "Vậy em làm bạn gái anh nhé?"
Hứa Hủ im lặng. Lúc này đầu óc cô hoạt động rất chậm chạp, khắp người bỗng trở nên uể oải một cách kỳ lạ.
"Anh sẽ đối xử với em thật tốt, tính anh cũng lành lắm. Anh sẽ nấu cơm cho em ăn, làm em vui, ăn hết kẹo em cho, rồi dẫn em lên núi chơi, giới thiệu cho em tất cả các loài động thực vật trên đó." Ánh mắt của chú rồng nhỏ trong veo và chân thành như chính tâm can anh vậy, anh đang hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ cô.
Hứa Hủ chớp mắt vài cái rồi khẽ đáp: "Được."
Cô đồng ý rồi.
Một người đàn ông mới quen chưa đầy nửa tháng tỏ tình với cô, à không, chính xác là cầu hôn trước rồi mới xin hẹn hò sau, vậy mà cô lại đồng ý một cách vô cùng khó hiểu.
Cái miệng cô cứ tự dưng thốt ra từ "Được".
Quả nhiên con người ta cả đời này luôn thích thỏa hiệp. Chẳng phải nhà văn Lỗ Tấn đã từng nói sao, nếu bạn muốn mở một ô cửa sổ trên mái nhà, người ta chưa chắc đã đồng ý. Nhưng nếu bạn đòi lật tung cả mái nhà lên, họ sẽ chấp nhận lùi một bước để bạn mở cửa sổ.
Mặc cả khi mua đồ cũng thế, người bán cứ phải hét giá thật cao thì người mua mới có đất mà trả giá.
Thế nên Ngao Manh vừa mở miệng đã đòi kết hôn, bị từ chối liền lùi lại một bước xin yêu đương. Đã từ chối anh một lần rồi, đối diện với gương mặt ngây thơ vô tội kia, ai mà nỡ từ chối lần thứ hai chứ?
Hứa Hủ cảm thấy mình bị đưa vào tròng rồi, nhưng lúc này cô chẳng còn sức đâu mà suy nghĩ nữa.
Vì mặt Ngao Manh đang ở quá sát mặt cô, cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh đang phả từng nhịp nhẹ nhàng lên môi mình.
Thơm quá, hương thơm khiến toàn thân cô mềm nhũn ra.
"Anh hôn em được không?" Ngao Manh nhớ lại cảnh tượng hai người hôn nhau trong mấy đoạn video kia, hai má đỏ ửng lên.
May mà mấy ngày qua anh đã ngâm mình tu luyện dưới đầm Tiềm L.o.n.g để tĩnh tâm, nếu không ở cự ly gần với Hứa Hủ thế này, chắc anh đã kích động đến mức hiện nguyên hình rồi.
Hứa Hủ cụp mắt xuống, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đôi môi hồng hào của anh.
Cô thầm nghĩ, sao môi anh lại đẹp thế nhỉ? Dáng môi đầy đặn xinh xắn đã đành, lại còn chẳng có tí da chết hay nếp nhăn nào, cứ căng mọng và đỏ hồng như thoa một lớp son bóng màu đào vậy. Thơm quá đi mất, không biết vị của nó thế nào nhỉ?
"Bé cưng." Ngao Manh gọi cô. Cẩm nang bạn đời có viết, sau khi xác định quan hệ thì có thể gọi bằng những danh xưng thân mật. Loài người thường gọi bạn đời là bé cưng, bảo bối, cục cưng. Cũng có một số người gọi thẳng là vợ hay bà xã trước khi cưới, nhưng cách gọi này hơi đường đột, không nên dùng khi chưa biết đối phương có thoải mái tiếp nhận hay không. "Anh hôn em nhé?"
Đầu óc Hứa Hủ càng lúc càng quay cuồng, đôi mắt của Ngao Manh giống như con lắc thôi miên khiến cô không tự chủ được mà thốt lên: "Được."
Hai bờ môi chạm nhau.
Gặm ống hút bao lâu nay, cuối cùng Ngao Manh cũng được nếm trải cảm giác hôn môi thực sự.
Hương thơm của Hứa Hủ tràn ngập trong khoang miệng anh, theo cuống họng lan tỏa khắp cơ thể. Mùi hương này còn ngọt ngào, tinh khiết hơn cả linh khí trên núi Vân Vụ, khiến cả người anh rạo rực. Đôi môi cô vừa ấm vừa mềm, đầu lưỡi giống như viên kẹo dẻo sắp tan chảy trong miệng, ngọt ngào như mật hoa trên núi.
Ngọt ngào quá đi mất!
Cổ họng Ngao Manh không kìm được phát ra những tiếng gầm nhẹ đầy phấn khích. Đối với chuyện hôn hít này, dường như anh chẳng cần học tập hay luyện tập gì cả, khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, anh đã tự khắc biết làm.
Chút mùi hương vương trên ống hút trước đây làm sao sánh nổi với đôi môi ngọt ngào của Hứa Hủ lúc này.
Anh ngậm lấy đầu lưỡi cô, áp dụng đúng cách cô dạy anh hút ống hút để mút mát, quấn quýt rồi nhẹ nhàng kéo vào khoang miệng mình. Đôi môi cô thỉnh thoảng cũng bị anh ngậm chặt, nhấm nháp từng chút một như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt.
Lần đầu tiên hôn nhau mà đã là một nụ hôn sâu kéo dài hơn hai mươi phút, Hứa Hủ bắt đầu hụt hơi. Đầu óc vốn đã mơ màng nay lại càng thiếu oxy nghiêm trọng, cả người cô nhũn ra tựa hẳn vào lòng Ngao Manh.
"Bé cưng?"
Ngao Manh cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường, anh luyến tiếc rời môi.
Hứa Hủ đã ngủ thiếp đi mất rồi.
Cũng phải thôi, hơi thở của rồng có tác dụng xoa dịu, an thần và gây ngủ cực tốt, hiệu quả mạnh hay yếu tùy thuộc vào độ đậm đặc mà anh tỏa ra.
Nếu anh tỏa ra nồng hơn một chút nữa, nó thậm chí còn có tác dụng mê hoặc và kích dục.
Đã vậy anh lại còn âm thầm dùng linh lực để xoa dịu cơn đau bụng cho cô, thế nên cô mới cảm thấy dễ chịu mà chìm vào giấc ngủ.
Ngao Manh cúi đầu liếm láp môi cô thêm vài cái. Anh đang trong kỳ động dục, phía dưới đã cương cứng đến mức khó chịu.
Thế nhưng cẩm nang có viết, khi con gái loài người đang tới tháng thì không được phép quan hệ.
Việc đó không chỉ khiến cơn đau của bạn đời trầm trọng hơn, mà còn khiến cô dễ bị nhiễm bệnh và để lại nhiều hậu quả xấu về sau.
Anh bế Hứa Hủ lên, đi về phía căn phòng có mùi hương của cô nồng đậm nhất trong nhà.
Về đêm, chiếc đuôi của chú rồng nhỏ không thể tự chủ được mà hiện ra, quấn chặt lấy bạn đời của mình hết vòng này đến vòng khác, chóp đuôi đỏ rực khẽ cọ sát vào da đùi cô mà run rẩy.
Hứa Hủ.
Hứa Hủ.
Hứa Hủ.
Thích quá.
Thích quá.
Thích quá.
Muốn giao phối quá.
Muốn giao phối quá.
Muốn giao phối quá.
Rồng chỉ giao phối với người mình thích, và cũng chỉ chọn người mình yêu làm bạn đời. Rồng sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ, trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng gần như vô tận, chúng chỉ trung thủy với duy nhất một người bạn đời mà thôi.
Cha mẹ sinh ra anh từ rất nhiều năm trước, nhưng để tận hưởng thế giới riêng của hai con rồng, anh đã bị phong ấn dưới đáy đầm, mãi đến hơn hai trăm năm trước mới được cha mẹ ấp nở ra.
Năm anh một trăm tám mươi tuổi, tức là mười năm sau khi hóa hình thành công, cha anh vì cạn kiệt linh lực mà tan biến. Mẹ anh sau khi truyền hết phần linh lực ít ỏi còn lại cho anh cũng lựa chọn đi theo cha.
Ngao Manh không quá đau buồn trước sự ra đi của cha mẹ, bởi mẹ anh từng nói họ đã sống quá lâu rồi, đã ngắm nhìn đủ cảnh đẹp, tận hưởng mọi vui thú trên đời và cùng nhau đi qua những năm tháng tuyệt vời nhất. Họ sẽ mãi mãi bên nhau, từ lúc sống cho đến khi chết đi.
Mẹ anh bảo: "Manh Manh, rồi con cũng sẽ gặp được một người bạn đời như thế. Từ mùa xuân sang mùa đông, từ biển mây đến hoang mạc, dù ở chân trời góc bể, năm năm tháng tháng vẫn ôm chặt lấy nhau, kề vai sát cánh bên nhau. Con nhất định sẽ gặp được người đó, và nhớ là đừng bao giờ buông tay cô ấy ra nhé."
Ngao Manh ôm chặt Hứa Hủ vào lòng, chiếc đuôi quấn quanh cô càng chặt hơn nữa.
Thưa cha mẹ, con đã gặp được người đó rồi.
————————————
Ngao Manh: Hôn môi, hôn môi, hôn môi, giao phối, giao phối, giao phối, quấn đuôi, quấn đuôi, quấn đuôi.
Hứa Hủ: Không ổn, quá không ổn rồi. Hồ ly tinh, trăm phần trăm là hồ ly tinh dụ người.













