Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 10: Nấu ăn

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 5,445
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Em không giận anh chứ?"

"Em giận anh làm gì chứ?"

Chú rồng nhỏ lần đầu tiên xuống núi, cảm nhận được một nguồn sức mạnh có thể khiến anh bình tâm lại, hệt như linh khí trên thần sơn hay dòng nước dưới đầm Tiềm L.o.n.g vậy.

Lồng ngực anh ngứa ngáy khôn nguôi, nhịp tim đập nhanh bất thường, ngay cả đôi môi cũng thấy ngưa ngứa.

"Anh hôn em một cái được không?" Ngao Manh hỏi.

"Không được." Hứa Hủ không nhìn anh, vẫn rảo bước đi thẳng về phía trước.

Bị từ chối, Ngao Manh vẫn muốn cố vớt vát thêm chút nữa, anh nghiêng đầu định ghé sát mặt lại gần cô.

"Đừng hòng dụ em nhìn vào mắt anh nhé Ngao Manh. Em đã bảo không là không!"

Mắt của anh có ma lực, cứ nhìn vào là hồn bay phách lạc ngay.

Thấy tông giọng cô lần này hơi gắt, chú rồng nhỏ không dám làm càn nữa, ngoan ngoãn bám đuôi Hứa Hủ về nhà.

"Em phải viết báo cáo, anh có thể ở đây xem tivi hoặc về nhà mình, tạm thời đừng làm phiền em, biết chưa?" Hứa Hủ ôm laptop, thấy Ngao Manh ngoan ngoãn gật đầu liền chỉ tay về phía chiếc tủ bên cạnh. "Tủ kia đựng đồ ăn vặt, đồ bên trong anh cứ ăn tự nhiên. Trong tủ lạnh có nước ngọt với nước khoáng, anh cứ tự lấy nhé."

Ngao Manh chẳng biết báo cáo là cái gì, nhưng anh nghe ra được Hứa Hủ đang bận việc, liền hiểu chuyện đáp: "Anh biết rồi."

Hứa Hủ vỗ nhẹ lên đầu anh rồi xoay người đi vào thư phòng.

Trên tivi đang chiếu bộ phim hoạt hình "Bí kíp luyện rồng" bản lồng tiếng Trung mà Hứa Hủ mở cho anh.

Tạo hình của loài rồng trong phim hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Ngao Manh. Có con thì có cánh, có con tròn vo như quả bóng, có con gai góc đầy mình, lại có con mọc tận hai cái đầu.

Rõ ràng không phải như vậy mà! Chú rồng nhỏ có chút lo lắng, không biết Hứa Hủ có bị bộ phim này làm lệch lạc ấn tượng về loài rồng hay không? Liệu cô có nghĩ rằng loài rồng đều có hình thù kỳ dị như thế không?

Rõ ràng vảy của anh lấp lánh như trân châu, chiếc đuôi vừa to vừa đẹp, bờm rồng mang màu sắc của ánh trăng, anh chính là chú rồng đẹp nhất trong vòng nghìn dặm xung quanh đây còn gì.

Ngoại trừ cặp sừng của anh hơi nhỏ một chút. Nhưng không sao cả, Lộc Bá bảo anh vẫn còn là một chú rồng nhỏ, thế nên sừng mới giống như nhung hươu non, phải đợi lớn lên mới có thể vừa dài, vừa to, vừa oai phong lẫm liệt.

Ngao Manh sờ sờ trán, có chút lo lắng, nếu Hứa Hủ nhìn thấy chân thân của anh thì liệu có chê cặp sừng của anh không đủ đẹp hay không? Hoặc là vì anh không phải rồng xanh mà thất vọng chăng?

Không thể cứ như thế này được! Chú rồng nhỏ quyết định xốc lại tinh thần. Trong cẩm nang bạn đời có nói, muốn nắm giữ trái tim của đối phương thì trước tiên phải nắm giữ dạ dày của cô ấy.

Hơn nữa lúc trước khi ước nguyện, Hứa Hủ cũng muốn có một người bạn đời biết nấu ăn mà.

Hứa Hủ ở trong thư phòng đang làm việc kiểu đối phó, ngồi trước bàn làm việc suốt hai tiếng đồng hồ mà chỉ viết được đúng hai mươi ba chữ. Đầu óc cô cứ liên tục tua đi tua lại những hình ảnh tối qua, chẳng thể nào tập trung nổi, nhìn một chữ trên màn hình máy tính cũng phải mất nửa ngày mới nhận ra. Điện thoại cứ cầm lên rồi lại đặt xuống, lúc thì xem giờ, lúc thì lướt video, lúc lại xem tin nhắn nhóm, tóm lại là ngón tay cứ tránh xa bàn phím máy tính ra.

Phòng khách thì vẫn luôn rất yên tĩnh.

Cô đứng dậy định đi vệ sinh thay băng vệ sinh, sẵn tiện xem Ngao Manh đang làm gì.

Cửa phòng mở ra, Ngao Manh đã biến mất tăm.

Tivi đã tắt, điều khiển từ xa cũng được xếp gọn gàng vào hộp đựng, ngay cả những nếp nhăn trên ghế sofa cũng được vuốt phẳng phiu. Ngoại trừ mùi hương thoang thoảng trong phòng khách thì cứ như thể Ngao Manh chưa từng xuất hiện ở đây vậy.

Hứa Hủ thẫn thờ một lúc, đi vệ sinh thay băng xong thì tiếp tục quay lại thư phòng viết báo cáo.

Đến khi mở điện thoại lên lần nữa thì đã mười hai giờ trưa.

Hứa Hủ đứng dậy vươn vai một cái, vừa suy nghĩ xem trưa nay nên gọi đồ ăn ngoài hay ra tiệm ăn, vừa mở cửa phòng ra.

Mùi thức ăn thơm phức lập tức ập vào mũi.

Bên bàn ăn, Ngao Manh đang ngồi nghiêm chỉnh, thấy Hứa Hủ đi ra liền kích động đứng bật dậy: "Em làm xong việc chưa? Anh nấu cơm xong rồi nè, em có đói bụng không?"

"Anh chưa về à?" Hứa Hủ vừa dứt lời đã thấy câu hỏi hơi có ý đuổi khách, cô đi tới gần rồi giải thích: "Lúc nãy em ra ngoài không thấy anh đâu, tưởng anh về nhà rồi chứ."

"Anh vừa chạy về nhà nấu cơm ấy mà, thấy em đang bận nên anh không muốn làm phiền." Vì chưa được sự cho phép của chủ nhà nên anh không thể tự tiện dùng bếp, Ngao Manh đã nhờ người gửi nguyên liệu từ trên núi xuống, nấu xong ở nhà bên cạnh rồi bưng sang đây. Anh đã đợi khoảng nửa tiếng, liên tục dùng linh lực để giữ ấm và độ tươi ngon, cốt là để Hứa Hủ vừa ra ngoài là có thể thưởng thức món ăn ở trạng thái hoàn hảo nhất.

Hứa Hủ cúi đầu nhìn cổ tay đang bị Ngao Manh nắm lấy, một cảm giác mát rượi nhẹ nhàng len lỏi vào cơ thể cô, khiến cho thân thể vốn đang mệt mỏi rã rời, đau nhức cứng đờ bỗng chốc tràn đầy sức sống.

"Đây là canh gà hầm chân giò hun khói." Ngao Manh buông tay Hứa Hủ ra, đặt bát canh trước mặt cô.

Nước canh vàng óng, trong vắt, bên trên phủ một lớp màng dầu cực mỏng. Hứa Hủ nếm thử một ngụm, vị mặn thơm của thịt muối lan tỏa trong khoang miệng, ngay sau đó là vị ngọt thanh của thịt gà ùa tới, vô cùng đậm đà và ấm áp. Thịt gà được hầm mềm nhừ nhưng không nát, quyện với vị mặn ngọt của thịt muối, thanh nhẹ mà không hề nhạt nhẽo. Nước canh sánh nhẹ trôi xuống cổ họng, đọng lại dư vị thơm ngon khó cưỡng.

Ăn sạch cả bát canh, Hứa Hủ ngẩng đầu lên hỏi: "Anh tự làm đấy à?"

"Đúng vậy." Ngao Manh gật đầu, gắp món tiếp theo vào đĩa của cô. "Còn đây là nấm bụng dê nhồi tôm băm."

Loại nấm bụng dê này không giống loại bán trên thị trường, nó là sản vật đầu hạ của núi Vân Vụ, mọc trên lớp rêu rìa rừng thông, cực kỳ khó tìm. Mỗi lần Ngao Manh chỉ hái được chừng mười cây có kích thước đều nhau. Thịt tôm được giã nhuyễn, trộn cùng lòng trắng trứng, muối và một chút nước cốt gừng cho thật dẻo, sau đó nhồi vào bên trong nấm. Chỉ sử dụng những gia vị đơn giản nhất, khi ăn cảm nhận rõ vị tươi giòn nguyên bản.

Món thứ ba: Sơn gia Tam giòn.

Măng non, nấm rừng nhỏ và ngọn kỷ tử non, ba thứ này đều không phải hàng quý hiếm gì, trong rừng núi có đầy. Chúng được chần qua nước sôi, rồi trộn cùng muối, giấm và dầu mè. Sắc xanh lục hòa quyện cùng màu trắng sữa, cách chế biến đơn giản không thể đơn giản hơn. Nhưng khi ăn vào lại giống như được làn gió mát lành từ đầm Tiềm L.o.n.g thổi qua mặt, vô cùng thanh mát, tự nhiên. Thứ người ta thưởng thức không phải là tay nghề của người nấu, mà là sự thuần khiết của núi rừng.

Món cuối cùng: Vân Lâm Nga.

Món này Ngao Manh đọc được trong một cuốn tạp lục đời Nguyên, là món tủ của ẩn sĩ Nghê Oánh - người suốt ngày trốn trong núi vẽ trúc. Một con ngỗng non được nhồi hạt tiêu, tiểu hồi hương, đầu hành trắng vào bụng, bên ngoài xoa một lớp muối mỏng cùng rượu nồng độ cao, thêm chút nước rồi cho vào nồi đất hầm bằng lửa nhỏ liu riu. Ngao Manh dùng nước lấy từ đầm Tiềm L.o.n.g, thế nên thịt ngỗng hầm xong đặc biệt tươi ngon.

Thịt ngỗng hầm mềm nhừ đến mức xương thịt tự tách rời, lớp mỡ đã sớm tan vào nước dùng, nước canh có màu vàng nhạt, ngọt thanh mà không hề ngấy.

Món nào cũng ngon tuyệt, cách bày biện tinh tế cùng tay nghề tuyệt hảo đã thể hiện rõ sự dụng tâm của chú rồng nhỏ.

"Ngon quá, không ngờ anh lại nấu ăn khéo thế này." Hứa Hủ khen ngợi từ tận đáy lòng. "Lần trước anh gửi đồ ăn sang cũng ngon lắm."

Chú rồng nhỏ được khen thì sướng rơn, anh rướn người tới ôm lấy eo cô, nôn nóng hỏi: "Thế em có thích anh không?"

Hứa Hủ lặng lẽ né tránh ánh mắt của anh, không thèm nhìn thẳng, chỉ im lặng tiếp tục ăn.

Ngao Manh không nhận được câu trả lời thì có chút hụt hẫng, nhưng thấy cô ăn ngon lành những món mình nấu, anh lại vui vẻ trở lại, ôm lấy eo cô rồi dán chặt nửa thân người vào người cô.

Tiếng thở khe khẽ, tiếng nhai nuốt, tiếng lục phủ ngũ tạng co bóp, cho đến tiếng máu chảy rần rần khắp cơ thể cô, chú rồng nhỏ đều ghé sát vào người cô chăm chú lắng nghe. Giống hệt như trước đây khi anh nằm bò dưới đáy đầm Tiềm L.o.n.g, lắng nghe tiếng côn trùng kêu, tiếng mưa rơi, tiếng chim vỗ cánh, tiếng gió lặng tuyết rơi.

Mây mù trên núi là sự sống, Hứa Hủ cũng vậy, cô mang một nguồn năng lượng khiến người ta bình tâm và an lòng.

"Đúng rồi, lúc nãy anh ra ngoài, thế làm sao vào lại được đây?" Hứa Hủ đột nhiên thắc mắc.

Ngao Manh không dám khai thật là mình dùng linh lực để mở khóa, đầu óc anh xoay mòng mòng, mãi mà chẳng nghĩ ra được cái cớ nào hợp lý.

"Không phải anh đi ra ngoài mà không khóa cửa đấy chứ?" Hứa Hủ thở dài, dạy bảo: "Sau này ra vào phải nhớ đóng cửa kỹ càng biết chưa? Không là trộm vào nhà đấy. Lát nữa em cài vân tay cho anh, chỉ cho anh mật khẩu nữa, thế là anh tự đóng mở cửa được rồi."

Chú rồng nhỏ hớn hở gật đầu.

Được phép tự do ra vào nhà cô, đây quả là một bước tiến triển vượt bậc trong mối quan hệ của hai người.

——————————————

Hứa Hủ sau khi phát hiện ra thân phận thật của Ngao Manh không lâu sau đó: (im lặng) (nhẫn nhịn) Thế hóa ra anh nấu cơm cho em bằng nước tắm của anh đấy à?

Ngao Manh: Hôn hôn, giao phối, hôn hôn, giao phối, hôn hôn, giao phối (Khi nào mới được giao phối đây?)

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 10: Nấu ăn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Nấu ăn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...