Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 5: Gặm chung ống hút

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 6,435
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện để kẹo ở đây ngoài cô ra chẳng ai biết cả, cô chắc chắn mình chưa từng kể với Ngao Manh.

Sao Ngao Manh lại biết được? Chẳng lẽ...

"Vì mấy viên kẹo trước cô để lại đều bị tôi ăn hết rồi." Ngao Manh chớp chớp mắt đầy dư vị. "Mấy viên kẹo dẻo mềm mềm trông như hạt cườm nhám đó ngon lắm ấy."

Hứa Hủ: "Anh ăn á?!"

"Đúng vậy, cô cứ đặt kẹo ở đây là tôi ăn thôi."

Hứa Hủ nhìn gương mặt ngây ngô của Ngao Manh, sau một hồi suy nghĩ căng thẳng, cô mới lấy hết dũng khí nói ra suy đoán của mình: "Thế nên hôm tôi gặp anh trên núi, thực ra anh mò tới đây để tìm kẹo ăn hả?"

Ngao Manh không đáp, trên đầu hai người có làn gió nhẹ lướt qua kèm theo tiếng chim hót lảnh lót.

Chính là chú chim xanh xinh đẹp kia.

"Vâng, đúng vậy. Xong rồi tôi bị lạc đường, kẹo cũng chẳng tìm thấy, nhưng may là cô đã tìm thấy tôi." Ngao Manh nhìn chú chim xanh rồi ngoan ngoãn xuôi theo mạch suy nghĩ của Hứa Hủ nói tiếp. "Cô lại mang theo kẹo nữa, nên... tôi đoán mấy viên kẹo đó chắc chắn là cô để lại."

Hứa Hủ vẫn có chút nghi ngờ: "Thế anh mò đến đây làm gì?"

"Uống nước." Ngao Manh đáp. Dù sao lúc nãy chính Hứa Hủ cũng nói động vật hay tìm đến đầm nước để uống, nên anh trả lời như vậy là hợp lý nhất.

Để chứng minh cho lời mình nói, Ngao Manh đi tới sát mép đầm rồi nằm nhoài người xuống, vục nửa mặt vào làn nước đầm uống ừng ực.

Hành động dở dở ương ương đột ngột của anh làm Hứa Hủ giật bắn mình, cô vội vàng lao tới kéo anh ra khỏi mép nước: "Anh làm cái gì thế hả? Sao lại uống nước lã trực tiếp như vậy? Không sợ bị nhiễm ký sinh trùng à?"

Nước ở đầm Tiềm L.o.n.g Ngao Manh đã uống suốt hai trăm năm nay mà chẳng hề hấn gì. Nơi này là nơi hội tụ linh khí của cả dãy núi, cho dù có ký sinh trùng thì cũng đã được linh khí thanh lọc sạch sẽ. Ngược lại là nước ở nhà Hứa Hủ, hôm đó phép hóa hình của anh bị một ngụm Coca làm cho mất tác dụng, khó chịu đến mức phải mở vòi nước ra hứng uống đầy một bụng. Nước đó vừa cứng vừa chát đã đành, lại còn có mùi kỳ lạ, anh phải quay về đầm dưỡng sức hai ngày mới đỡ.

"Anh khát à? Tôi có mang theo nước này." Hứa Hủ thở dài, lấy từ ngăn bên hông balo ra một chiếc bình giữ nhiệt đưa cho Ngao Manh.

Nắp bình vừa mở, một chiếc ống hút silicon mềm mại bật ra, Ngao Manh ngậm lấy cắn thử vài cái nhưng không thấy nước ra.

"Anh không biết dùng ống hút sao?" Hứa Hủ lại một lần nữa cạn lời. Động tác bú mút chẳng phải là bản năng của động vật có vú sao? Cho dù chưa thấy bao giờ thì cũng không đến mức không biết hút chứ?

Ngao Manh lắc đầu.

Hứa Hủ chỉ vào chiếc ống hút, kiên nhẫn chỉ bảo như đang dạy trẻ con: "Hút ấy, dùng miệng hút lên, anh biết làm không? Ngậm lấy ống hút rồi hút mạnh vào."

Ngao Manh thử lại lần nữa, nước ấm theo ống hút chảy vào khoang miệng rồi trôi xuống cổ họng. Mùi hương của Hứa Hủ hòa quyện cùng dòng nước lan tỏa khắp cơ thể anh.

Thứ nước này còn ngon hơn cả nước ở đầm Tiềm L.o.n.g.

Anh dùng cả hai tay nâng chiếc bình giữ nhiệt, một hơi uống cạn sạch nước bên trong.

Hứa Hủ không ngờ anh lại khát đến mức đó, nhân cơ hội này nhắc nhở: "Sau này anh đừng có uống nước lã bừa bãi nữa, phải uống nước đun sôi hoặc nước đã qua máy lọc đấy."

Ngao Manh vẫn đang chăm chú cắn chiếc ống hút, trên đó toàn là mùi hương của Hứa Hủ.

Hứa Hủ nhắc nhở: "Hết nước rồi kìa..."

"Ồ... Ngon lắm."

Hứa Hủ không hiểu nước lọc bình thường thì có gì mà ngon với không ngon, cô nhận lại chiếc bình giữ nhiệt: "Chỉ là nước thường thôi mà."

"Tại vì có mùi hương của cô, thơm lắm." Ngao Manh thẳng thắn khen ngợi, vì hôm đó Hứa Hủ cũng từng khen anh như vậy.

"..." Hứa Hủ cạn lời. Nhìn nụ cười ngây thơ và chân thành của Ngao Manh, cô cũng chẳng thể nghĩ ngợi xa xôi gì, chỉ tự nhủ chắc do anh sống trên núi từ nhỏ, chưa từng tiếp xúc với xã hội loài người nên suy nghĩ và hành động mới ngô nghê như người rừng thế này.

Ánh mắt Ngao Manh vẫn dán chặt vào chiếc bình giữ nhiệt trong tay Hứa Hủ.

"Anh thích cái này à?"

"Ừm." Ngao Manh gật đầu. Anh thích chiếc bình này, chiếc bình vương vấn mùi hương của Hứa Hủ.

"Ờ, vậy tặng anh luôn đó." Dù sao người ta cũng vừa gửi cho mình một bữa ăn thịnh soạn mà, Hứa Hủ đưa chiếc bình giữ nhiệt cho Ngao Manh. Nhìn anh hớn hở đón lấy, nâng niu vuốt ve như vớ được bảo bối, rồi lại mở nắp ra, tiếp tục ngậm ống hút cắn cắn.

Hứa Hủ thầm nghĩ, chắc anh không cần bình giữ nhiệt đâu, cái anh cần là một cái ti giả thì đúng hơn. Chắc tại bố mẹ mất sớm nên tính cách mới không rành thế sự như vậy, đúng là một đứa trẻ tội nghiệp.

Trong lúc Ngao Manh mải mê gặm ống hút, Hứa Hủ cầm máy ảnh đi loanh quanh chụp hình, cho đến khi chim xanh lại xuất hiện trước mắt cô.

"Oa, mày đẹp quá đi mất, cho tao chụp một kiểu ảnh nhé?" Hứa Hủ ngẩng đầu nhìn chú chim xanh đang đậu trên cành cây. "Tao chưa từng thấy loài chim nào có màu lông đẹp thế này luôn!"

Chú chim xanh rõ ràng ngẩn người ra một lát, rồi đập cánh bay vút đi mất.

"Ơ? Sao lại bay đi mất rồi, mình cứ tưởng hai bên quen nhau rồi chứ." Hứa Hủ hơi thất vọng.

"Cô thân với nó lắm à?" Ngao Manh không biết đã đứng sau lưng Hứa Hủ từ lúc nào, anh đang trề môi ra vẻ hờn dỗi.

"Lần đầu tiên lên núi tôi đã thấy chú chim này rồi, sau đó lần nào đi cũng gặp. Màu sắc nổi bật thế kia thì sao mà ngó lơ cho được." Hứa Hủ trả lời.

"Cô thấy nó đẹp lắm sao? Nó... nó màu xanh nên cô mới thích à?" Ngao Manh bỗng nhớ tới biệt danh "Tiểu Thanh L.o.n.g" của cô, hóa ra Hứa Hủ thích màu xanh sao? Thế nên cô mới thích Tiểu Thanh L.o.n.g với Thanh Ngọc. "Sao cô lại không thích màu trắng chứ?"

Hứa Hủ suy nghĩ một lát, vẫn không hiểu nổi mối liên hệ giữa hai chuyện này. Chẳng lẽ cô bảo mình thích ăn dưa hấu thì có nghĩa là cô ghét ăn dâu tây sao? Cô khẽ nhíu mày: "Tôi chỉ thấy màu lông của nó đẹp thôi, chứ liên quan gì đến việc nó màu gì đâu. Màu trắng... tôi đâu có ghét, chỉ là trên núi này làm gì có con vật nào màu trắng."

"Ai bảo không có chứ?" Ngao Manh hơi kích động.

"Hả? Ý anh là thỏ á? Hôm nay tôi có thấy một con, nhưng nó màu nâu xám mà. Dù sao thì sống trong rừng sâu, mang bộ lông màu trắng dễ bị phát hiện lắm, không an toàn chút nào."

Ngao Manh cúi đầu. Lộc Bá và Thanh Ngọc đã dặn đi dặn lại rằng con người đa phần đều là kiểu "Diệp Công thích rồng", ngoài miệng thì bảo thích nhưng thấy rồng thật là khiếp vía, thế nên tuyệt đối không được tùy tiện lộ chân thân trước mặt Hứa Hủ, ngộ nhỡ dọa cô sợ mất mật thì lợi bất cập hại.

"Tôi biết có một chỗ này đẹp lắm, tôi dẫn cô đi xem nhé." Ngao Manh vụng về lảng sang chuyện khác.

"Được thôi."

Ngao Manh dẫn Hứa Hủ đi vào một lối nhỏ cực kỳ hẹp nằm kẹp giữa hai cây thông cổ thụ, phải nghiêng người mới lách qua được. Sau khi vượt qua khe hẹp đó, tầm mắt bỗng chốc mở rộng. Đây là một con đường mòn chạy dọc theo sống núi, bằng phẳng và rộng rãi hơn lối đi lúc nãy rất nhiều.

Hai bên đường mọc đầy những bụi cây thấp, trĩu trịt những quả mọng nhỏ màu đỏ.

Đứng từ đây phóng tầm mắt ra xa, có thể chiêm ngưỡng dãy núi Vân Vụ trùng điệp nhấp nhô, các sống núi xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp từ gần đến xa, cuối cùng hòa làm một với nền trời.

"Chỗ kia…" Ngao Manh chỉ vào một bụi cây nở hoa trắng ven đường, “Đó là cây Bạch cập, rễ của nó có tác dụng cầm máu, chỉ cần giã nát đắp lên vết thương là hai ngày sau sẽ lành." Anh ngồi xổm xuống, dùng ngón tay khẽ khều cánh hoa khiến đóa hoa khẽ rung rinh. Anh lại chỉ vào một dây leo trông rất bình thường bên cạnh: "Còn đây là Kê huyết đằng, cực kỳ tốt cho xương khớp."

"Oa, anh biết nhiều thật đấy." Hứa Hủ khen ngợi. Nếu cô mà là sinh viên ngành thực vật học thì chắc chắn sẽ ao ước có một người bạn sống ở vùng núi như Ngao Manh.

Ngao Manh ngượng ngùng gãi tai: "Đều là Thanh Ngọc dạy tôi cả đấy."

Hai người tiếp tục rảo bước đi tiếp, Ngao Manh càng giới thiệu càng hăng say, loại cây nào anh cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Anh chỉ vào một cây cổ thụ có thân thẳng tắp: "Đây là cây Thanh đàn, vỏ của nó dùng để làm giấy được. Tờ canh... à tờ danh thiếp lần trước tôi đưa cho cô chính là làm từ loại giấy này đó."

Hứa Hủ chạm tay vào lớp vỏ cây màu nâu xám xù xì, cảm nhận được sự mát lạnh, thô ráp nhưng vô cùng chắc chắn.

"Còn kia là cây xoan trà." Anh lại chỉ vào một cây cổ thụ khác có tán lá xum xuê như chiếc ô lớn. "Quả của nó chín vào mùa thu, vỏ màu vàng, thịt màu trắng, vị chua chua ngọt ngọt, đem làm mứt xoan trà thì ngon tuyệt cú mèo!"

Một làn gió núi thoảng qua, Hứa Hủ lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy. Mùi hương cô từng ngửi thấy ở đầm Tiềm L.o.n.g và trong phòng tắm nhà mình. Đó là sự hòa quyện giữa hương hoa, cỏ dại và mùi thanh khiết của nước suối chảy qua các kẽ đá.

"Thơm quá đi mất..."

Hứa Hủ khẽ xuýt xoa, còn Ngao Manh đứng bên cạnh mặt đã đỏ bừng từ lúc nào.

Cô ấy thích mùi hương này, cô ấy khen nó rất thơm.

Được đối phương công nhận mùi hương của mình chính là bước đi thành công đầu tiên.

Để cảm ơn Ngao Manh đã làm hướng dẫn viên cho mình, Hứa Hủ quyết định mời anh ăn KFC, vì cô nghĩ trẻ con ai chẳng thích món này.

Rút kinh nghiệm từ vụ uống Coca lần trước, Hứa Hủ đã chủ động đổi phần nước ngọt trong combo thành nước cam.

Nào là hamburger, cánh gà chiên, khoai tây chiên, bánh tart trứng... Ngao Manh nhìn bàn ăn bày biện đầy ắp đồ ăn. Dù rất tò mò nhưng anh vẫn cực kỳ lịch sự, ngoan ngoãn ngồi im chứ không tự ý động đũa trước.

Hứa Hủ cầm ly kem sundae dâu tây vừa lấy về đưa cho anh: "Ăn đi chứ, hamburger với khoai tây chiên để nguội là mất ngon đấy."

Ngao Manh nhận lấy ly kem mát lạnh, vẫn còn hơi e dè đưa lên mũi ngửi ngửi, rồi mới lấy chiếc thìa nhỏ xúc một chút xíu bỏ vào miệng. Phần kem màu trắng ngọt ngào, thơm ngậy mùi sữa, rất giống viên kẹo sữa Hứa Hủ để lại lần đầu tiên. Phần mứt màu đỏ cũng rất ngọt, hơi chua chua, giống hệt viên kẹo dâu tây anh vừa ăn hôm nay.

Thấy món này không có vấn đề gì, anh liền xúc một thìa lớn nhét tọt vào miệng. Vừa ngọt vừa mát lạnh, lão Lộc nói quả không sai, ưu điểm lớn nhất của loài người chính là chịu khó bỏ ra cực kỳ nhiều thời gian để mày mò sáng tạo ra đủ thứ món ăn ngon lành.

Hứa Hủ bóc lớp giấy gói hamburger giúp anh rồi hướng dẫn: "Anh há to miệng cắn một miếng lớn nhé, phải ăn cả vỏ bánh, thịt với rau cùng một lúc thì mới cảm nhận được hết vị ngon."

"Còn đây là khoai tây chiên, chấm với tương cà nhé. Hoặc chấm với kem ăn cũng vui lắm, ha ha."

"Ăn bánh tart trứng thì cẩn thận kẻo bỏng nha."

"Đừng gặm cả xương nhé, cánh gà chỉ ăn phần thịt thôi."

"Đây là nước cam chứ không phải Coca đâu, anh uống đi."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 5: Gặm chung ống hút

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Gặm chung ống hút
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...