Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 6: Bạn đời

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 6,732
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở bàn bên cạnh có hai mẹ con, cô con gái nhỏ buộc tóc hai bên đang hào hứng tạo dáng để mẹ chụp ảnh cho.

Hứa Hủ dời tầm mắt trở lại người Ngao Manh. Anh ăn uống cực kỳ nghiêm túc, hai má phồng lên, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới ẩm thực của riêng mình. Khoảnh khắc ấy, lòng Hứa Hủ chợt dâng lên một cảm giác xót xa, nếu bố mẹ Ngao Manh còn sống, hồi nhỏ chắc anh cũng sẽ được xem phim hoạt hình, cũng được mẹ dắt đi ăn KFC như bao đứa trẻ khác.

Ôi, thật là một đứa trẻ đáng thương.

"Món này ngon quá!" Ngao Manh chỉ vào chiếc bánh tart trứng, anh vốn thích những món ngọt mà.

Ánh mắt Hứa Hủ tràn ngập tình mẫu tử: "Ừ ừ, cả hộp này đều là của anh hết đó, ăn đi."

Tối đến, hai người cùng nhau ra về.

"Anh không về nhà mình sao?" Hứa Hủ đang bấm dở mật mã khóa cửa thì cảm giác sau lưng vẫn có người đứng đó.

Ngao Manh đang đứng đợi Hứa Hủ mở cửa mới sực nhớ ra mình đã mua căn hộ sát vách rồi. Anh gật đầu: "À à, vậy ngày mai chúng ta lại đi chơi tiếp nhé, được không?"

"Ừ, ngủ ngon nhé." Hứa Hủ vẫy tay chào anh.

"Hứa Hủ, ngủ ngon."

Chờ cửa nhà Hứa Hủ đóng hẳn lại, Ngao Manh mới quay người đi vào nhà mình.

Đèn trong phòng khách đang bật sáng trưng, một người đàn ông đang nằm dài trên ghế sofa xem tivi. Anh ta mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, mái tóc dài chạm eo được buộc gọn gàng thành đuôi ngựa.

"Sao cậu lại ở đây?" Ngao Manh cảnh giác nhìn đối phương, lập tức đuổi khéo: "Thanh Ngọc, cậu không được phép xuất hiện trước mặt Hứa Hủ đâu đấy."

Thanh Ngọc hừ một tiếng, cười cợt trêu chọc: "Sao thế? Vì hôm nay cô ấy khen tôi đẹp à?"

Ngao Manh sốt ruột trợn tròn mắt: "Làm gì có! Cô ấy... cô ấy chỉ khách sáo khen xã giao thôi, chứ không có ý gì đâu! Hứa Hủ bảo cô ấy thích màu trắng cơ."

Thanh Ngọc vốn tính ham chơi, từ sau khi hóa hình thành công rất thích hòa mình vào cuộc sống của thế giới loài người. Mấy năm gần đây do môi trường ô nhiễm quá nghiêm trọng nên anh ta mới phải trốn về núi Vân Vụ. Cũng may thời buổi internet phát triển, chỉ cần ở trên núi lướt điện thoại là anh ta đã nắm bắt được mọi tin tức dưới xuôi rồi.

"Cậu đang ghen tị với tôi chứ gì." Thanh Ngọc cười thầm, còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa: "Ngay từ ngày đầu tiên lên núi cô ấy đã khen tôi đẹp rồi đấy nhé!"

"Không đời nào! Cô ấy... cô ấy chẳng thèm thích cái kiểu người như cậu đâu!" Ngao Manh giơ chiếc bình giữ nhiệt đang đeo trên cổ lên, khoe thêm cả món đồ chơi nhỏ được tặng kèm khi ăn KFC: "Nè, thấy chưa? Cái này Hứa Hủ tặng tôi đó. Cô ấy còn dắt tôi đi ăn bao nhiêu là món ngon nữa cơ."

Thanh Ngọc liếc nhìn một cái: "Tặng cậu cái gì cơ? Đồ chơi khuyến mãi của KFC á? Thôi xong, cô ấy coi cậu là con trai cưng rồi."

Ngao Manh không hiểu ẩn ý của Thanh Ngọc. Anh đặt món đồ chơi lên bàn trà, rồi ngồi xuống sofa ôm khư khư chiếc bình giữ nhiệt gặm ống hút.

"Cậu cứ ngậm cái đó mãi làm gì thế?" Thanh Ngọc tò mò hỏi.

Ngao Manh khẽ hừ một tiếng đầy ngọt ngào: "Trên này có mùi hương của Hứa Hủ."

Ánh mắt Thanh Ngọc nhìn anh bỗng trở nên mờ ám, anh ta nheo mắt lại gần Ngao Manh hỏi: "Hai người tiến triển đến bước nào rồi?"

"Hử? Cái gì cơ?"

"Thì là có hôn nhau chưa ấy? Kiểu môi chạm môi như trong mấy cái video lần trước tôi cho cậu xem đó?"

Mặt Ngao Manh lập tức đỏ bừng lên, anh cứ ngậm chặt ống hút im lặng một hồi lâu.

"Cô ấy chẳng phải đã nhận canh thiếp của cậu rồi sao, thế mà hai người vẫn chưa hôn nhau cái nào à?" Thanh Ngọc cười phá lên trêu chọc: "Bảo sao giờ này chỉ biết ngồi đây ngậm cái ống hút người ta đã dùng qua để tơ tưởng."

Ngao Manh nhíu mày, cảm thấy từ kia nghe chẳng lọt tai chút nào: "Cậu nói gì thế, tôi chỉ thấy chiếc bình này có mùi hương của Hứa Hủ thôi mà."

Anh chẳng qua mới là một chú rồng nhỏ hơn hai trăm tuổi, hóa hình cũng chỉ mới được ba mươi năm, lại suốt ngày ru rú trên núi nên hoàn toàn mù tịt về chuyện tình ái nam nữ. Thế nên Ngao Manh không hề nhận thức được rằng việc ngậm một món đồ có vương mùi hương của Hứa Hủ trong miệng là một hành động vô cùng thân mật.

"Cậu có biết tại sao trên đó lại có mùi của cô ấy không?"

"Tại sao?" Ngao Manh nghiêm túc hỏi lại.

Thanh Ngọc bật cười, gõ gõ ngón tay: "Vì cô ấy dùng rồi chứ sao."

Thấy Ngao Manh vẫn ngơ ngác như bò đội nón, Thanh Ngọc đành nói toạc móng heo: "Bởi vì cô ấy cũng từng ngậm chiếc ống hút này để uống nước, hiểu chưa? Giống như cậu bây giờ vậy, ngậm bằng miệng, thấm bằng nước bọt, thế nên mùi hương của cô ấy lưu lại trên đó mới đậm đặc như thế!"

"Từ của loài người gọi là gì ấy nhỉ..." Thanh Ngọc vuốt cằm, mắt chợt sáng lên. "Hôn gián tiếp! Cái đó cũng tương đương với việc hôn nhau rồi còn gì! Biết đâu lúc cậu uống nước còn nuốt cả nước bọt của cô ấy vào bụng rồi ấy chứ. Theo tôi được biết, con người không bao giờ tùy tiện đưa những món đồ cá nhân nhạy cảm như vậy cho người khác đâu. Mấy thứ kiểu như cốc chén đã dùng, quần áo đã mặc, chỉ có bạn đời mới được dùng chung thôi."

Mắt Ngao Manh sáng rực lên: "Vậy tức là Hứa Hủ đã coi tôi là bạn đời rồi sao?"

"Hôm đó chẳng phải chính cô ấy đứng bên đầm cầu xin sao?" Thanh Ngọc cứ nghĩ đến chuyện này là lại thấy buồn cười. Cầu duyên không đi bái Nguyệt Lão mà lại đi bái Bạch L.o.n.g, đã thế còn là một chú rồng nhỏ vừa mới trưởng thành nữa chứ. "Sao thế? Cậu vẫn chưa nói rõ với cô ấy à?"

"Lộc Bá bảo như vậy vội vàng quá sẽ làm cô ấy sợ." Ngao Manh lắc đầu.

Hôm đó, anh đang ngủ say dưới đầm thì chợt cảm nhận được có người bước vào núi. Anh cứ ngỡ lại là mấy kẻ tham lam xấu xa như trước đây, hết săn bắt thú rừng lại đến đào bới hoa cỏ, lăm lăm mang theo đủ loại công cụ kim loại để tìm kiếm vàng bạc kho báu, tỏa ra thứ mùi hôi hám của tiền tài và sự thối nát chốn hồng trần.

Nhưng Hứa Hủ thì hoàn toàn khác biệt. Trên người cô có một mùi hương rất dễ chịu, ngọt ngào như viên kẹo sữa. Cô chỉ đeo độc một chiếc balo nhỏ, linh khí trong núi không hề gây ảnh hưởng gì đến cô, chứng tỏ cô là người có tâm địa thiện lương, thuần khiết, không chút tà niệm.

Anh không những không ngăn cản cô lên núi mà còn chủ động xua bớt sương mù, rồi bảo Thanh Ngọc dẫn cô đến đầm Tiềm L.o.n.g.

Nhân lúc cô ngồi nghỉ ngơi uống nước, anh đã cố tình tỏa ra l.o.n.g tức để dụ cô đến bên đầm. Không ngờ cô lại dùng nước đầm để rửa mặt, nước trên mặt cô hòa vào đầm nước rơi xuống, mùi hương thơm ngát tỏa ra khiến anh suýt chút nữa đã không kìm được mà lao thẳng lên khỏi mặt nước.

Ngao Manh sợ làm cô hoảng sợ nên chỉ dám ngoi lên thổi một cái bong bóng nước.

Chẳng ngờ cô lại ngọt ngào khen anh đủ điều, nào là đầm nước rất đẹp, l.o.n.g tức rất thơm, dãy núi thật hùng vĩ và cô rất thích nơi này.

Cuối cùng cô còn để lại một viên kẹo sữa.

Cô bảo cô muốn tìm một người bạn đời.

Thanh Ngọc giải thích với anh: "Đối tượng nghĩa là bạn đời đấy."

Sau khi hóa hình thành người, anh đã đứng trước gương ngắm nghía rất lâu. Hứa Hủ bảo cô muốn tìm một người cao ráo, đẹp trai và có cơ bụng.

Mấy tiêu chuẩn đó anh đều đáp ứng đủ cả mà đúng không?

Thanh Ngọc bảo con người bình thường không ai có mắt vàng và tóc bạc trắng cả, thế là anh lại làm phép biến thành một chàng trai tóc đen mắt đen.

Để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ thật ấn tượng, anh đã lật tung đống truyện cổ trong thư phòng, từ tích Bạch Nương Tử với Hứa Tiên, Đát Kỷ với Trụ Vương cho đến Nhiếp Tiểu Thiến với Ninh Thái Thần. Thanh Ngọc cười nhạo anh là đồ nhà quê cổ hủ, vì mấy câu chuyện đó làm gì có đôi nào có kết cục tốt đẹp đâu.

Anh đã chọn tấm lụa giao tiêu quý giá nhất để may quần áo, lại còn vơ vét một đống trang sức đá quý trong tàng bảo các treo lủng lẳng đầy người, rồi hớn hở chạy đến nhờ Thanh Ngọc làm quân sư.

Thanh Ngọc cười ngặt nghẽo một hồi lâu: "Thời đại nào rồi mà cậu còn ăn mặc kiểu đó đứng ở trong rừng, người ta không tưởng gặp ma ban ngày mới là lạ đấy."

Thanh Ngọc vốn sành sỏi thế giới loài người liền giúp anh phối lại quần áo giản dị hơn, tháo bỏ hết đống trang sức rườm rà, để anh ăn vận sạch sẽ, tươm tất ngồi trên tảng đá xanh chờ Hứa Hủ đi qua.

"Con người dễ cưa cẩm lắm, họ mê cái đẹp nhất trên đời." Thanh Ngọc tỏ ra rất có kinh nghiệm.

Quả nhiên, Hứa Hủ đã dắt anh xuống núi, cho anh kẹo và mua cho anh bao nhiêu là đồ ăn ngon. Chỉ là không hiểu sao hôm đó cô lại đột ngột bỏ đi không một lời từ biệt.

Ngay đêm đó, anh đã lần theo mùi hương để tìm đến tận nhà cô, nhưng không dám đường đột gõ cửa mà đành quay về cầu cứu Lộc Bá và Thanh Ngọc.

Hôm sau, anh ngoan ngoãn mang canh thiếp của mình tới, Hứa Hủ không chỉ vui vẻ nhận lấy mà còn hẹn lần sau lên núi sẽ tìm anh. Đêm đó anh phấn khích đến mất ngủ, cứ ngồi bên bờ đầm đợi mãi cho đến khi mặt trời đứng bóng mà vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.

Để dễ bề tiếp cận cô.

Anh đã mua luôn căn hộ sát vách nhà Hứa Hủ, nếu không phải vì ngụm Coca tai hại kia khiến anh mất kiểm soát thì mấy ngày nay anh đã tìm được cơ hội để bày tỏ tình cảm với cô rồi.

Thanh Ngọc thấy anh ủ rũ liền ghé sát mặt vào hỏi: "Đường đột cái gì chứ? Ở thế giới loài người, đầy người vừa mới quen nhau ngày đầu đã lên giường làm chuyện ấy rồi. Thậm chí còn chẳng thèm xác lập mối quan hệ nữa cơ! Này, hay là cô Hứa đây cũng..."

Vẻ mặt Ngao Manh lập tức lạnh tanh, đôi đồng tử đen nhánh trong nháy mắt hóa thành màu vàng kim dựng đứng, giọng nói của anh trầm xuống khiến màng nhĩ người ta đau nhức: "Thanh Ngọc."

Thanh Ngọc lạnh cả sống lưng, lập tức quỳ sụp xuống đất, cung kính nhận lỗi: "Thanh Ngọc đã lỡ lời, xin phép về núi chịu phạt ở Vọng Đoạn Nhai."

Dù cho anh ta và Ngao Manh từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tuổi đời còn lớn hơn Ngao Manh mấy trăm tuổi, nhưng Ngao Manh dù sao cũng là huyết mạch duy nhất của L.o.n.g Quân tiền nhiệm. Nếu không phải vì tính tình Ngao Manh hiền lành, đơn thuần thì anh ta tuyệt đối không được phép gọi thẳng tên như vậy, mà phải cung kính gọi một tiếng Quân Thượng.

Bình thường trêu chọc Ngao Manh thế nào anh cũng không chấp nhặt, nhưng lần này Thanh Ngọc lại dám dùng lời lẽ cợt nhả để xúc phạm người con gái anh đã nhận định làm bạn đời. Dù tính tình anh có ôn hòa, ngây ngô đến đâu thì bản năng của một con rồng đực cũng không cho phép anh cam chịu sự xúc phạm này.

Nhìn Thanh Ngọc đang quỳ rạp dưới đất cúi đầu không dám ho he, giọng nói của Ngao Manh vẫn lạnh lùng như băng: "Cấm cậu xuất hiện trước mặt cô ấy. Dù là ở dạng người hay dạng chim."

Thanh Ngọc vội vàng vâng dạ rồi chạy bán sống bán chết về núi.

"Lộc Bá ơi, bác chưa thấy vẻ mặt của Quân Thượng lúc đó đâu, bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên cháu thấy ngài ấy nổi giận đấy." Thanh Ngọc đã biến trở lại hình dạng chim xanh, đậu trên gạc của chú hươu già, giọng điệu vẫn chưa hết bàng hoàng, thậm chí không dám gọi thẳng tên Ngao Manh nữa: "Cháu cứ tưởng ngài ấy định vặt sạch bộ lông đẹp đẽ này của cháu rồi nuốt chửng luôn cơ chứ!"

Dù sao thì Hứa Hủ cũng đã khen bộ lông của anh ta đẹp mấy lần liền rồi mà.

"Ngao Manh không làm thế đâu." Lộc Bá cười hiền từ, ông hiểu rõ bản tính thiện lương của Ngao Manh, tuyệt đối không bao giờ tùy tiện sát sinh, nhưng ông vẫn không quên quở trách Thanh Ngọc: "Lần này là cháu sai trước, đó là người mà Ngao Manh đã chọn, sao cháu có thể vô lễ như vậy chứ?"

Thanh Ngọc im lặng một lúc, nhưng rồi vẫn không nhịn được hỏi: "Lộc Bá, nhưng cô ấy dù sao cũng là con người, còn Quân Thượng thì..."

"Thanh Ngọc à, Thần Sơn đã chấp nhận cô ấy, Quân Thượng cũng đã chọn cô ấy rồi. Năm tháng đổi thay, bãi bể nương dâu, chữ "tình" này dù là đối với con người hay yêu quái đoản mệnh, hay đối với thần thú linh vật trường sinh thì cũng đều như nhau cả thôi." Lộc Bá thở dài một tiếng thườn thượt: "Đó là số mệnh rồi."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 6: Bạn đời

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Bạn đời
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...