Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Ngao Manh ở trong nhà vệ sinh lâu quá nên Hứa Hủ đến gõ cửa.
"Anh không sao chứ?"
Nửa phút sau, cửa mở.
Ngao Manh bước ra với đôi mắt đỏ hoe, khóe miệng còn ướt sũng, có vẻ vừa mới súc miệng bằng nước xong.
Trông anh có vẻ không được khỏe lắm nhưng vẫn cố gượng cười: "Tôi không sao, cô có sao không?"
Hứa Hủ lắc đầu: "Tôi bình thường mà, tôi uống Coca suốt. Anh... bị dị ứng à?"
Ngao Manh nắm chặt vạt áo, vừa lắc đầu vừa đi ra cửa: "Tôi... tôi về trước đây. Lần sau... Hứa Hủ, lần sau tụi mình lại nói chuyện tiếp nhé..."
Người vừa rồi còn nằng nặc đòi vào nhà giờ đã biến mất tăm, Hứa Hủ ngơ ngác không hiểu gì. Cô cũng không nghĩ nhiều, quay vào nhà vệ sinh để dọn dẹp.
Trên bồn rửa mặt ngoài vài vệt nước bắn ra thì không có gì bừa bộn, chỉ là cô loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, vừa giống hương hoa lại vừa giống mùi cỏ non, vô cùng thanh mát và dễ chịu.
Tối hôm đó, cửa nhà Hứa Hủ lại vang lên tiếng gõ.
Cô mở cửa ra, chính là ông cụ hôm trước đi cùng Ngao Manh.
Trên tay ông cụ xách một hộp cơm bằng gỗ, cười hiền từ đưa cho Hứa Hủ: "Ngao Manh bảo vốn dĩ hôm nay định mời cô Hứa dùng bữa tối, nhưng kẹt nỗi nó bận việc đột xuất không tới được, nên đã tự tay nấu mấy món này gửi cô ăn thử."
Hứa Hủ thấy hơi ái ngại trước sự quan tâm dồn dập này. Cô cảm ơn rồi nhận lấy hộp cơm, không quên hỏi thăm: "Ngao Manh vẫn khỏe chứ ạ? Chiều nay anh ấy có uống chút Coca ở nhà cháu, cháu thấy người anh ấy có vẻ không được khỏe lắm."
"Không sao đâu, tại nó chưa uống bao giờ nên lần đầu thử hơi bị kích thích thôi." Ông cụ xua tay. "Sau này cô cứ gọi tôi là ông Lộc. Bố mẹ Ngao Manh mất sớm, bao năm qua chỉ có tôi ở bên cạnh chăm sóc nó thôi."
Nghe vậy, Hứa Hủ hơi bất ngờ, khẽ thở dài đầy cảm thông.
Ông Lộc trò chuyện xã giao vài câu rồi ra về.
Hứa Hủ đặt hộp cơm lên bàn. Nó nặng hơn cô tưởng nhiều, làm bằng gỗ sơn mài màu đỏ sẫm, chia làm ba tầng nhỏ dần từ dưới lên trên, các tầng khớp nhau khít rịt thành một khối thống nhất.
Cô lần lượt mở ra, bên trong có hai món mặn, một món canh, một món tráng miệng ngọt và một bát cơm. Tất cả đều được bày biện trong những chiếc bát sứ trắng tinh, phần đáy bát khớp vừa vặn vào các rãnh tre đan bên dưới nên cực kỳ chắc chắn.
Ngao Manh còn chuẩn bị sẵn cả đũa, đó là một đôi đũa gỗ mun đen tuyền bóng loáng, phần đuôi đũa bọc một khoanh bạc khắc họa tiết vân mây, cầm trên tay cho cảm giác rất vừa vặn, không nặng không nhẹ.
Món đầu tiên là cua chưng cam.
Lúc này tuy không phải mùa cua nhưng quả cam kia lại chứa đầy ắp thịt cua đã gỡ sẵn. Đó là một quả cam nguyên vẹn, phần chóp được cắt ra để làm nắp đậy, ruột cam khoét rỗng rồi nhồi thịt cua, gạch cua cùng chút gừng thái sợi. Hơi nóng mang theo hương cam thanh ngọt hòa quyện cùng vị đậm đà của thịt cua tỏa ra ngào ngạt. Gạch cua đã tan vào nước cam, nhuộm một màu vàng óng ánh.
Hứa Hủ múc một thìa cho vào miệng, thịt cua mềm và dai giòn, vị chua ngọt của cam trung hòa đi cái ngậy của cua, cắn miếng nào cũng thấy thơm mát dễ chịu.
Nhìn qua thì tưởng là một món ăn kỳ dị, không ngờ nếm thử lại ngon đến thế.
Món thứ hai là cá cuộn đài sen.
Hứa Hủ ngắm nghía món này hồi lâu, trông như một chiếc đài sen nhưng thực chất lại không phải. Đó là váng đậu cuộn thịt cá, dùng chỉ mảnh buộc lại tạo hình đài sen, bên trên khía nhẹ những đường hình thoi mô phỏng các lỗ tự nhiên của đài sen.
Hứa Hủ gắp một miếng, váng đậu mềm mượt, thịt cá bên trong chắc là cá quế băm nhuyễn, hấp lên mềm mịn như đậu hũ, tan ngay trong miệng. Trong thịt cá còn phảng phất hương thơm dịu nhẹ của lá sen.
Ngon thì ngon thật, nhưng không hợp để ăn với cơm cho lắm.
Món thứ ba là sơn tra ngâm mật.
Chiếc bát nhỏ đựng khoảng chục quả sơn tra tròn trịa, căng mọng, bên ngoài áo một lớp đường mỏng óng ánh dưới ánh đèn. Cắn một miếng, Hứa Hủ mới phát hiện bên trong rất độc đáo. Quả sơn tra được khoét rỗng, nhồi đầy khoai mỡ nghiền trộn mật ong, vị ngọt mát không ngấy, chua dịu không chát.
Canh là canh rau thuần.
Rau thuần non tơ trong suốt, chồi non được bao bọc bởi một lớp màng nhầy tự nhiên, xòe rộng trong bát canh trong vắt trông như những chiếc lá sen thu nhỏ. Nước canh thanh nhẹ nhưng lại ngọt lịm, ngon đến tê đầu lưỡi. Cô dùng thìa khuấy thử nhưng không thấy có nguyên liệu bí mật nào khác.
Ăn xong, cô rửa sạch bát đĩa rồi xếp lại vào hộp cơm.
Nghĩ đến việc ông Lộc bảo đống thức ăn này là do Ngao Manh tự tay nấu, Hứa Hủ vẫn thấy hơi khó tin.
Ngụm Coca hôm đó có vẻ đã làm Ngao Manh sứt đầu mẻ trán thật, suốt mấy ngày liền Hứa Hủ không hề nghe thấy động tĩnh gì từ nhà bên cạnh.
"Không lẽ sợ quá chạy trốn về núi rồi chứ?"
Hứa Hủ thầm đoán. Hôm nay thời tiết khá đẹp, cô thu dọn balo quyết định lên núi một chuyến nữa.
Men theo con đường quen thuộc lên núi, không hiểu sao cô cứ thấy đường đi mỗi lần một dễ dàng hơn, ngay cả sương mù cũng gần như tan biến. Chim thú xung quanh xuất hiện nhiều hơn, thỉnh thoảng lại thấy thỏ rừng hay mèo rừng chạy vụt qua, trên đầu chim chóc cũng bay lượn ríu rít.
Cô đưa máy ảnh lên định chụp vài tấm hình động vật hoang dã, vừa xoay ống kính thì thấy một bóng người đang chạy nhanh về phía mình.
"Hứa Hủ!" Ngao Manh phấn khích vẫy tay gọi to, giọng nói vang vọng khắp núi rừng. "Cô đến rồi!"
"Trùng hợp quá." Hứa Hủ đã quen với sự nhiệt tình của Ngao Manh.
"Không trùng hợp đâu, tôi đứng đây đợi cô đấy!"
Hứa Hủ nhíu mày: "Đợi tôi?"
"Hôm trước cô chẳng bảo ba bốn ngày nữa sẽ lên núi sao? Ngày nào tôi cũng đợi cô ở đây, hôm nay thời tiết đẹp quá chừng." Ngao Manh nghiêng đầu, vẻ mặt hệt như lúc cô gặp anh lần đầu tiên trên tảng đá xanh.
Hứa Hủ chột dạ, cô hoàn toàn quên mất chuyện này, không ngờ anh chàng này lại nhớ kỹ thế. Cô hơi ái ngại: "À, thực ra anh không cần phải ra đây đợi đâu, nếu lên núi tôi sẽ báo cho anh biết trước..."
Hứa Hủ khựng lại một chút, cô sực nhớ mình còn chưa có phương thức liên lạc của Ngao Manh: "Anh có dùng điện thoại hay * không? Chúng mình kết bạn đi, sau này tôi lên núi thì nhắn tin cho anh."
Ngao Manh gật đầu, móc từ trong túi ra một chiếc điện thoại: "Thanh Ngọc đưa cho tôi đấy."
Hứa Hủ đoán anh chàng này không biết dùng, liền cầm lấy điện thoại lưu số của mình vào rồi kết bạn *, sau đó đưa lại cho anh xem: "Đây nè, đây là liên lạc của tôi, lúc nào lên núi tôi sẽ nhắn tin hoặc gọi điện cho anh."
Ngao Manh nhận lấy điện thoại, vừa ngạc nhiên vừa thích thú nhìn chằm chằm vào liên hệ duy nhất trong danh sách bạn bè. Nhưng khi nhìn thấy tên tài khoản * của Hứa Hủ, nụ cười trên mặt anh tắt ngấm. Anh chỉ vào cái tên đó, e dè hỏi: "Cái người tên 'Tiểu Thanh L.o.n.g cưỡi sóng' này là ai thế? Hai người là bạn thân à?"
Theo anh biết, trong vòng nghìn dặm quanh đây chẳng thể tìm nổi một con rồng xanh nào. Thời buổi mạt pháp này, linh khí đất trời ngày càng cạn kiệt, xung quanh không thể nào xuất hiện một con rồng khác mà anh không biết được.
Tiểu Thanh L.o.n.g.
Họ quen nhau ở đâu? Sao Hứa Hủ lại biết con rồng khác được? Con rồng đó hóa hình có đẹp trai bằng anh không? Họ quen nhau bao lâu rồi? Con rồng xanh đó giờ đang ở phương nào?
"À, đó là biệt danh trên mạng của tôi thôi." Hứa Hủ thản nhiên giải thích.
"Biệt danh trên mạng?" Ngao Manh bĩu môi, cố hiểu nghĩa của từ này. "Thế tại sao lại gọi là Tiểu Thanh L.o.n.g?"
Hứa Hủ giơ hai tay lên đầu làm điệu bộ như đôi sừng rồng, rồi nghêu ngao hát: "Bởi vì, đầu tôi có sừng nè, sau lưng có đuôi nè, tôi là một chú rồng xanh nhỏ, chú rồng xanh nhỏ..."
Ngao Manh không hề cười, ngược lại trong mắt còn thoáng qua một tia sợ hãi.
"Anh chưa xem phim hoạt hình này bao giờ à?" Hứa Hủ ngượng ngùng hạ tay xuống. Nhìn vẻ mặt như gặp ma của Ngao Manh, cô hơi hối hận vì đã đùa nhây với anh. "Đây là nhạc phim hoạt hình thôi, nhân vật chính là một chú rồng xanh nhỏ rất đáng yêu nên tôi lấy làm tên luôn."
Ngao Manh cụp mắt, vừa bứt rứt đan hai tay vào nhau vừa lặp lại lời cô khen ngợi "con rồng" kia: "Rất đáng yêu..."
Hứa Hủ không hiểu nổi phản ứng của anh, chỉ đành móc từ trong túi ra một viên kẹo: "Ăn kẹo không?"
Ngao Manh nhận lấy viên kẹo bỏ vào miệng, tuy tâm trạng vẫn hơi ỉu xìu nhưng cuối cùng cũng chịu hé môi cười.
"Anh cứ đứng đợi trên đường núi suốt thế này à?" Hứa Hủ vừa rảo bước đi tiếp vừa trò chuyện bâng quơ với anh.
Ngao Manh vừa thưởng thức vị ngọt ngào của viên kẹo vừa lý nhí đáp: "Ngay khi cô vừa bước vào núi là tôi đã ngửi thấy mùi của cô rồi."
Hứa Hủ: "..."
Thôi bỏ đi, không chấp người ngốc nghếch làm gì. Vốn cô định hỏi xem anh có biết trên núi này có di tích văn hóa Bách Việt nào không, nhưng nhìn điệu bộ này chắc có hỏi cũng bằng thừa.
Đầm Tiềm L.o.n.g vẫn như cũ, mặt nước phẳng lặng như tờ, tấm bia đá đứng im lìm. Hứa Hủ lấy túi hoa quả trong balo ra, xếp gọn gàng xung quanh bia đá.
Nào là táo, lê, dưa lưới, chuối.
Ngao Manh đứng bên cạnh, tò mò hỏi: "Sao hôm nay cô lại cúng hoa quả thế? Sao không để kẹo nữa?"
"Đây là đầm nước mà, chắc chắn sẽ có thú rừng tới uống nước. Tôi nghĩ để kẹo ở đây chúng ăn nhiều không tốt, còn hoa quả thì..." Giọng Hứa Hủ chợt tắt ngấm, cô từ từ đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn Ngao Manh chăm chằm.
"Sao anh biết trước đây tôi để kẹo ở đây?"













