Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 3: Hàng xóm
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Hứa Hủ ngẩng đầu lên, chỉ vào hàng chữ nhỏ hỏi Ngao Manh: "Đây là gì thế? Ngày sinh của anh à?"
Ngao Manh ghé sát mặt lại xem rồi gật đầu: "Ừ, của tôi."
Hứa Hủ: "..."
Ông cụ bên cạnh lên tiếng giải thích, dáng vẻ lịch sự và khiêm tốn: "Cô Hứa chắc chưa biết, nhà chúng tôi xưa nay sống trên núi, nhiều thói quen là do thế hệ trước truyền lại. Khi đến thăm nhà ai đó một cách chính thức, chúng tôi đều phải ghi rõ cả tên tuổi lẫn bát tự. Như vậy để chủ nhà biết cách xưng hô, và cũng biết chúng tôi không phải kẻ lai lịch bất minh. Đây là lễ nghĩa tối thiểu, hôm đó Ngao Manh gặp cô trên núi cũng tự xưng tên tuổi luôn đúng không?"
Hứa Hủ suy nghĩ một lát rồi gật đầu, đúng là như vậy thật.
"Thằng bé lỗ mãng quá, nên hôm qua tôi đã dạy bảo lại rồi. Tối qua tôi bảo nó viết tờ danh thiếp này, một là để cảm ơn, hai là cho đúng lễ nghĩa."
Hứa Hủ ngắm nghía Ngao Manh một lúc, rồi cúi đầu nhìn tờ giấy lẩm bẩm: "Con trai con lứa gì mà tên đáng yêu thế không biết..."
"Vì tôi sinh vào mùa xuân, mẹ tôi bảo đó là mùa vạn vật đâm chồi nảy lộc, nên mới đặt tên tôi là Manh." Ngao Manh đầy tự hào giải thích, anh chớp chớp đôi mắt cún con chủ động đề nghị: "Cô có thể gọi tôi là Manh Manh."
Hứa Hủ nhìn chằm chằm vào tờ giấy ngẩn người. Chữ tiểu khải, tên tuổi, ngày sinh tháng đẻ. Theo kiến thức dân gian học của cô, chuyện này trông giống như "trao đổi canh thiếp" thì phải?
Cô nhanh chóng gạt ý nghĩ đó đi, dù sao ông cụ cũng nói rõ rồi, đây chỉ là danh thiếp để giới thiệu tên tuổi theo đúng lễ nghĩa mà thôi.
"Vâng, cháu xin nhận." Hứa Hủ gật đầu, đặt tờ giấy lên bàn trà. "Nhà mình giữ lễ nghĩa kỹ quá ạ."
Ông cụ cười nói: "Người sống trên núi quen kiểu cổ hủ rồi, để cô Hứa phải chê cười."
Hứa Hủ khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng hỏi ra điều thắc mắc bấy lâu: "Ông bảo ông và Ngao Manh đều sống trên núi, là núi Vân Vụ sao?"
Ông cụ gật đầu, không hề né tránh: "Đúng thế, nhà tổ của chúng tôi ở trên núi. Ngao Manh từ nhỏ sức khỏe yếu nên được nuôi dưỡng trong căn nhà cũ trên đó, rất ít khi xuống núi."
"Dạ, ra là vậy..."
"Thằng bé hơi ngây ngô một chút thôi, chứ trí tuệ hoàn toàn bình thường, không phải bị ngốc đâu, ha ha." Ông cụ cười bổ sung.
Hứa Hủ hơi ngượng ngùng, đoán chừng là do mấy anh cảnh sát ở đồn kể lại, cô vội vàng xua tay giải thích: "Không phải đâu ạ, cháu chỉ thấy anh ấy hơi... ơ... anh ấy..."
Càng giải thích càng rối, Hứa Hủ đành nghẹn lời.
"Không sao đâu, cô không cần bận tâm." Ông cụ đặt tách trà xuống, nhận ra sự bối rối của Hứa Hủ liền đứng dậy. "Cũng không còn sớm nữa, chúng tôi xin phép về trước. Hôm nay đã làm phiền cô Hứa rồi. Một lần nữa cảm ơn cô vì chuyện của Ngao Manh."
Hứa Hủ cũng đứng dậy theo: "Dạ không có gì đâu ạ, ông không cần khách khí."
Phong thái của ông cụ vẫn lịch sự, khách sáo theo kiểu xưa khiến người ta không thể từ chối. Hứa Hủ gãi đầu, tiễn ông ra cửa.
Ngao Manh cũng đứng lên theo, nhưng anh không đi ngay mà đứng trước mặt Hứa Hủ, nghiêm túc gọi tên cô: "Hứa Hủ."
"Hả?"
"Ngày mai cô có lên núi nữa không?"
Hứa Hủ ngớ người một lát: "Ngày mai á? Mai là thứ Hai rồi, tôi có một buổi giao lưu học thuật."
Cụm từ "giao lưu học thuật" rõ ràng nằm ngoài phạm vi hiểu biết của Ngao Manh. Anh nghiêng đầu, khẽ nhíu mày như đang cố tiêu hóa từ mới này: "Thế... bao giờ cô mới lại lên núi?"
Hứa Hủ trả lời qua loa: "Chắc khoảng ba bốn ngày nữa."
Hàng mi của Ngao Manh chớp chớp: "Được! Thế tôi sẽ ở trên núi đợi cô!"
Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, không hề giống như đang khách sáo. Hứa Hủ định mở miệng nói "Không cần đợi tôi đâu, tôi cũng chưa chắc đã đi", nhưng nhìn đôi mắt đen láy sáng ngời của anh, cô lại không đành lòng nói ra.
"Để xem thế nào đã." Hứa Hủ chọn cách nói lấp lửng. "Còn tùy thời tiết nữa."
Ngao Manh gật đầu thật mạnh, cứ như vừa nhận được một lời hứa vô cùng trịnh trọng. Anh đi ra cửa rồi vẫy tay chào Hứa Hủ: "Tôi về đây!"
"Ừ, đi cẩn thận nhé."
"Tôi sẽ đợi cô ở trên núi đấy!"
"..."
Hôm sau.
Sáng thứ Hai, chuông báo thức reo đến lần thứ ba Hứa Hủ mới lết ra khỏi giường. Tối qua cô ngủ không ngon, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh đôi mắt đen láy sáng ngời cùng viên dạ minh châu cô đang cất trong két sắt lại hiện lên.
Cả ngày hôm đó, cô cứ như người mất hồn.
Buổi chiều họp nhóm, giáo viên hướng dẫn hỏi tiến độ khảo sát thực địa của cô đến đâu rồi, cô suýt chút nữa đã nói nhầm "đầm Tiềm L.o.n.g" thành "Ngao Manh".
Vừa ra khỏi thang máy để về nhà, cô đã thấy một nhóm người đang lục đục chuyển đồ đạc.
Căn hộ của cô thuộc diện rộng nhất khu chung cư này, thiết kế hai thang máy hai hộ. Gia đình hàng xóm sát vách đã định cư ở nước ngoài, căn nhà rao giá quá cao nên mãi vẫn chưa bán được.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi sao?
Ngoài hành lang chất đầy các thùng gỗ và đồ nội thất. Đó không phải là thùng giấy của công ty vận chuyển, mà là loại rương gỗ l.o.n.g não kiểu cổ làm bằng mộng ghép, chiếc nào chiếc nấy đều bóng loáng màu thời gian.
Mọi người thay nhau khênh từng chiếc rương vào nhà bên cạnh. Hứa Hủ cũng không tò mò lắm, cô định mở cửa vào nhà ngâm mình tắm rửa một bữa cho thoải mái.
"Hứa Hủ!"
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Hứa Hủ quay đầu lại, gương mặt đẹp trai của Ngao Manh đã dí sát tới, anh reo lên đầy mừng rỡ: "Là cô à! Hóa ra cô ở đây!"
Anh mặc một chiếc áo cộc tay màu xanh trúc, cổ đứng có hàng khuy tỳ bà, nhưng cúc áo chỉ cài đến nấc thứ hai dưới xương quai xanh, lộ ra làn da trắng ngần. Trên vai trái thêu một cành trúc, không thêu dày đặc mà chỉ phác họa vài nét thanh mảnh, các đốt trúc được điểm xuyết nhẹ nhàng bằng chỉ bạc.
Định thần lại, Hứa Hủ hơi cạn lời: "Chẳng phải anh biết tôi sống ở đây rồi sao? Hôm qua anh vừa đến mà."
Ngao Manh không hề tỏ ra ngượng ngùng, ngược lại còn giơ tay chỉ thẳng vào căn hộ sát vách: "Bây giờ tôi sống ở đây."
"Không phải anh sống trên núi sao?"
"Tôi đâu thể sống mãi trên núi được, bởi vì..." Ngao Manh suýt nữa thì buột miệng nói "vì cô không thể ngày nào cũng lên núi", nhưng anh sực nhớ tới lời Lộc Bá Bá dặn là không được vội vàng quá kẻo làm Hứa Hủ sợ. "Bác bảo tôi không nên suốt ngày ru rú trên núi, phải ra ngoài chơi nhiều hơn."
Hứa Hủ gật đầu: "À, cũng đúng, ở trên đó mãi người cũng ngơ ngác ra. Nhưng sao anh lại dọn đến đây?"
"Lộc Bá bảo cô là người tốt, không giống như nhiều người xấu xa bây giờ." Ngao Manh gãi tai, ngượng ngùng cúi đầu. "Tôi cũng thấy thế."
"Ồ, vậy anh cứ bận việc đi nhé. Hôm nào rảnh chúng ta nói chuyện sau." Hứa Hủ theo thói quen nói lời xã giao.
"Tôi có bận gì đâu, họ đang chuyển đồ hộ mà, bây giờ tôi nói chuyện với cô luôn cũng được." Vẻ mặt Ngao Manh cực kỳ chân thành, anh nhìn chăm chằm vào cửa nhà Hứa Hủ. "Chúng ta vào nhà nói chuyện đi."
Chỉ là khách sáo thôi mà, Hứa Hủ hơi đau đầu, nhưng nhìn bộ dạng quá đỗi chân thành của anh, cô đành mở cửa dẫn anh vào nhà.
Ngao Manh ngồi trên sofa trông tự nhiên hơn hẳn lần đầu tiên. Lần trước anh ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, tuy lúc nào cũng cười nhưng vẫn lộ rõ vẻ căng thẳng.
Lần này Ngao Manh tò mò đảo mắt nhìn quanh cách bài trí trong nhà. Hứa Hủ mở tủ lạnh ra hỏi: "Anh uống Coca hay nước cam?"
"Coca là cái gì thế?" Ngao Manh tò mò hỏi.
Hứa Hủ lấy một lon Coca ướp lạnh, nghĩ thầm chắc anh chưa từng uống bao giờ nên chu đáo giật nắp sẵn rồi đưa cho anh: "Nè, đây là Coca, còn gọi là nước vui vẻ, uống vào là thấy vui ngay."
Cảm giác mát lạnh của vỏ lon khiến Ngao Manh thấy rất mới mẻ. Anh vừa cảm ơn vừa đưa miệng lon lên mũi ngửi thử. Một mùi hương thật kỳ lạ, hơi giống siro. Mấy cái bong bóng nhỏ cứ liên tục nổ lép bép bắn lên mũi anh. Anh nhìn Hứa Hủ ngửa cổ uống một ngụm Coca thật to.
Thế là anh cũng bắt chước cô, uống một ngụm thật nghiêm túc.
Ngay khi ngụm Coca vừa chạm vào khoang miệng, cả người Ngao Manh cứng đờ lại, đôi mắt đen láy trợn tròn xoe như vừa bị ai gõ một gậy từ phía sau. Tay anh vẫn giơ lon nước lên, cả người như bị ấn nút tạm dừng, bất động hoàn toàn.
Rồi anh đột ngột cúi đầu nhìn lon sắt trong tay, biểu cảm thay đổi từ kinh ngạc sang hoang mang, rồi từ hoang mang chuyển sang chịu đựng.
Lúc này, trong khoang miệng anh cứ như bị hàng vạn cái gai nhỏ châm chích liên hồi, từ đầu lưỡi đến cổ họng đều co thắt lại. Dòng nước lạnh buốt chạy dọc xuống thực quản rồi nổ tung trong dạ dày, sực lên một luồng khí ga nồng nặc mà anh chưa từng trải qua bao giờ. Luồng khí đó càn quét khắp cơ thể rồi xộc thẳng lên mũi, khiến anh vừa cay vừa ngứa.
Không đúng! Có độc rồi!
Anh lập tức giật phắt lon Coca trong tay Hứa Hủ, nhanh như chớp mở cửa ném vèo ra ngoài: "Hứa Hủ không được uống! Có độc đấy!!"
Hứa Hủ: "..."
Cô câm nín nhìn Ngao Manh quýnh quáng chạy quanh mình rồi cuống cuồng nắm lấy cổ tay cô: "Cô đừng sợ, tôi giải độc được, sẽ không sao đâu!"
Cổ tay truyền đến cảm giác mát lạnh, Hứa Hủ nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: "Cái này uống nhiều cùng lắm chỉ bị tiểu đường hay loãng xương thôi."
Ngao Manh trông rất kỳ lạ, hai má đỏ bừng lên. Nghe Hứa Hủ nói xong, anh ngẩn người một lát, nhắm mắt cảm nhận kỹ lại thì thấy cái thứ gọi là Coca này có vẻ thật sự không có độc. Lúc này anh mới buông tay cô ra, cả người nóng ran, cứ đứng loay hoay xoay tròn tại chỗ.
"Anh uống không quen à?" Hứa Hủ hơi lo lắng. "Có cần vào nhà vệ sinh súc miệng không?"
Ngao Manh gật đầu.
Hứa Hủ chỉ hướng cho anh.
Ngay sau đó, cô thấy Ngao Manh phóng vèo vào nhà vệ sinh.
Bên trong nhà vệ sinh.
Người trong gương đang dần biến sắc.
Đầu tiên là đôi mắt, anh trố mắt nhìn sắc đen trong đồng tử rút đi như thủy triều, hóa thành màu vàng kim pha đỏ. Tiếp đó là mái tóc, sắc đen bắt đầu phai dần từ chân tóc, để lộ ra màu trắng bạc như ánh trăng. Tốc độ biến đổi cực nhanh, chỉ trong vài nhịp thở đã nuốt trọn toàn bộ màu đen, mái tóc dài màu bạc xõa xuống tận thắt lưng.
Ngao Manh ôm trán, hai chiếc sừng giống như sừng hươu non nhô ra.
Cái thứ nước gọi là Coca kia đã làm phép hóa hình của anh mất tác dụng.













