Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm – Chương 2: Ngao Manh

Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm

Tác giả: Tiểu Điềm Bao
Lượt đọc: 8,910
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Anh bị lạc đường à?" Hứa Hủ lên tiếng ướm hỏi.

Chàng trai lộ rõ vẻ mừng rỡ, giống như vừa gặp được vị cứu tinh, anh bước nhanh tới nắm lấy tay Hứa Hủ: "Xin chào, tôi tên là Ngao Manh."

Lúc Ngao Manh ngồi thì không rõ lắm, vì biểu cảm trên mặt anh quá giống một đứa trẻ ngây thơ. Hứa Hủ hoàn toàn không ngờ lúc anh đứng dậy lại cao lớn đến thế, cứ như một bức tường sừng sững đổ ập đến trước mặt cô rồi tự giới thiệu.

Hứa Hủ hơi e dè muốn lùi lại: "Chào anh... Anh có chuyện gì sao? Sao lại ngồi một mình ở đây?"

Ngao Manh chớp chớp đôi mắt sáng ngời, định lên tiếng thì xung quanh bỗng vang lên tiếng chim hót lảnh lót. Hứa Hủ ngước mắt lên, chú chim nhỏ màu xanh không biết đã đậu trên cành cây bên cạnh từ lúc nào.

Ngao Manh mím môi, đổi sang vẻ mặt tủi thân: "Tôi bị lạc đường rồi, cô dẫn tôi về nhà được không?"

"Anh đến đây leo núi à?"

"Tôi đang chờ... chờ người."

"Chờ người? Ở chỗ này á?"

"Đúng vậy, tôi bị lạc, nên ngồi chờ có người đưa về nhà."

Hứa Hủ nhìn đầm Tiềm L.o.n.g trước mặt, ngập ngừng một lát rồi quay người đi theo lối xuống núi. Đi được vài bước, cô ngoảnh đầu nhìn lại.

Ngao Manh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt thiết tha nhìn cô, trông hệt như một chú chó cỡ lớn vừa được nhặt về rồi lại bị bỏ rơi.

Trong lòng cô tự dưng dâng lên cảm giác tội lỗi: "Đi thôi, tôi đưa anh xuống núi."

Ngao Manh hớn hở gật đầu, lập tức rảo bước đi theo. Dáng đi của anh hơi lạ, bước chân rất nhẹ như giẫm trên bông, hai tay hơi dang ra ngoài như để giữ thăng bằng, mỗi bước đi đều có chút dò dẫm, ngập ngừng.

Trông giống hệt mấy người khờ khạo ở đầu làng, họ cũng hay đi đứng kiểu đó.

Hứa Hủ cúi xuống nhìn đôi giày của anh, đó là một đôi giày vải màu trắng sạch sẽ, đế mỏng dính như làm bằng giấy. Đi kiểu giày này trên đường núi thì chân không đau nhức mới là lạ. Cô không hỏi nhiều, chỉ chủ động đi chậm lại một chút.

Hai người đi song song bên nhau, làn sương mù nhẹ trôi xung quanh họ, không quá dày cũng không quá mỏng, vừa đủ để nhìn thấy con đường phía trước.

"Cái đó... cô có kẹo không?" Giọng Ngao Manh rất khẽ, nói năng chậm rãi.

Hứa Hủ: "..."

Đúng là người ngốc thì thích ăn kẹo, y như trẻ con vậy.

Cô rút thanh chocolate từ túi áo khoác ra đưa cho anh: "Cho anh này."

Ngao Manh nhận lấy, động tác vô cùng cẩn thận như thể đang đón nhận một món quà cực kỳ quý giá. Anh vụng về bóc vỏ giấy, chocolate đã hơi chảy ra, dính vào đầu ngón tay anh.

Sau đó, anh cung kính bỏ viên kẹo vào miệng, híp mắt lại, nghiêm túc cảm nhận vị ngọt lan tỏa.

"Ngọt thật đấy." Giọng Ngao Manh hơi nghẹn lại, anh không nhai mà để chocolate tự tan dần trong miệng. "Nhưng hơi đắng một chút."

Hứa Hủ nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh, tự dưng thấy hơi chạnh lòng. Không biết anh là con nhà ai, trông đẹp trai thế này mà đầu óc lại không bình thường, gia đình chắc hẳn phải buồn lòng lắm.

Ôi, cô lúc nào cũng dễ mủi lòng như thế.

"Đi thôi, xuống núi tôi mua cho anh món khác ngon hơn."

Mắt Ngao Manh sáng rực lên, anh gấp gọn vỏ kẹo chocolate bỏ vào túi quần rồi hớn hở bám đuôi Hứa Hủ đi xuống núi.

Chặng đường tiếp theo suôn sẻ hơn nhiều so với tưởng tượng của Hứa Hủ. Ngao Manh tuy ngốc nhưng đi theo cô rất ngoan, không kêu mệt, không than đau chân, cũng không chạy nhảy lung tung, chẳng ca thán lấy một lời.

Điểm gây chú ý duy nhất là chú chim xanh kia thỉnh thoảng lại bay qua đầu họ, kêu chiêm chiếp vài tiếng rồi biến mất.

Dưới chân núi có một tiệm tạp hóa nhỏ, vì đã đến đây vài lần nên bà chủ tiệm đã nhẵn mặt Hứa Hủ.

"Ơ, hôm nay cháu Hứa dẫn bạn đi chơi cùng à?"

"Cháu nhặt được trên núi đấy ạ." Hứa Hủ chỉ chỉ vào đầu mình, hạ giọng nói nhỏ. "Đầu óc anh ấy hơi có vấn đề, lát nữa cháu đưa anh ấy qua đồn cảnh sát."

Bà chủ tiệm sửng sốt, nhìn gương mặt điển trai của Ngao Manh, lập tức lộ vẻ thương cảm: "Tội nghiệp thằng bé."

Ngao Manh hoàn toàn không nhận ra hai người đang bàn tán về mình, sự chú ý của anh đã bị thu hút bởi đủ loại đồ ăn vặt bắt mắt trên kệ.

Hứa Hủ thấy anh thích thú liền hào phóng bảo: "Chọn đi, muốn ăn gì thì cứ lấy."

Dù rất hào hứng nhưng Ngao Manh lại cực kỳ lịch sự, anh ngồi xổm trên đất đắn đo chọn lựa hồi lâu, cuối cùng chỉ lấy một gói tăm cay.

Giá có năm hào.

Hứa Hủ hỏi: "Anh chỉ lấy mỗi cái này thôi à?"

Ngao Manh ngoan ngoãn gật đầu.

Hứa Hủ: "..."

Bước vào đồn cảnh sát thị trấn Vân Vụ, Ngao Manh xách một túi lớn đồ ăn vặt mà Hứa Hủ mua cho, ngoan ngoãn đi sau lưng cô vừa đi vừa ăn khoai tây chiên.

Anh cảnh sát trực ban nhanh chóng bước tới hỏi thăm tình hình.

"Chào anh, tôi gặp anh ấy ở trên núi, hình như anh ấy bị lạc đường. Trí tuệ của anh ấy có vẻ không được bình thường lắm, nhưng tính tình rất hiền lành, không gây nguy hiểm gì đâu ạ. Nhờ các anh tra cứu giúp xem có gia đình nào đang tìm anh ấy không." Hứa Hủ chỉ vào Ngao Manh đang gặm khoai tây chiên ở phía sau.

Anh cảnh sát nhìn Ngao Manh một lượt rồi đưa tờ khai cho Hứa Hủ: "Được rồi, không vấn đề gì, cứ giao cho chúng tôi. Cô để lại phương thức liên lạc nhé, có tin tức gì chúng tôi sẽ báo ngay."

Hứa Hủ điền tên và số điện thoại của mình vào giấy. Thấy anh cảnh sát dẫn Ngao Manh vào phòng trong, cô thở phào nhẹ nhõm rồi âm thầm rời đi trước.

Tối về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, Hứa Hủ nằm trên giường ngẩn ngơ nhìn trần nhà, đầu óc quay cuồng nghĩ về những chuyện xảy ra hôm nay, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Hứa Hủ bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa.

Cô nhíu mày mở điện thoại lên xem giờ, mới có sáu giờ rưỡi sáng. Bố mẹ cô bận kinh doanh ở nơi khác, trong nhà chỉ có mình cô ở, giờ này ngoài việc có ai đó bấm nhầm chuông thì chẳng thể là ai tìm cô được.

Cô xoay người trùm chăn kín đầu, quyết tâm lờ đi.

Nhưng chuông cửa lại vang lên, lần này kéo dài và dồn dập hơn như thể rất kiên quyết.

Hứa Hủ khẽ chửi thề một tiếng, bật dậy khỏi giường, khoác vội chiếc áo rồi ra mở cửa.

Vừa mở cửa định nổi cáu, Hứa Hủ bỗng khựng lại khi nhìn thấy một cụ ông đứng bên ngoài. Đó là một cụ già trông rất quý phái, mái tóc bạc trắng được chải chuốt gọn gàng, mặc chiếc áo trường sam màu đen kiểu truyền thống, chất vải nhìn qua là biết hàng cao cấp đắt tiền. Phía sau cụ là một người quen thuộc.

Ngao Manh.

Anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, sạch sẽ tinh tươm. Khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Hủ mở cửa, mắt anh sáng rực lên, khóe miệng nhoẻn cười, trông như một món đồ chơi vừa được bấm nút khởi động.

"Hứa Hủ!" Anh gọi cô, giọng điệu ngập tràn niềm vui sướng không thể che giấu. "Cô ở đây rồi!"

Hứa Hủ bám tay vào khung cửa, đại não còn đang trong quá trình khởi động.

Cụ ông khẽ cúi đầu chào, giọng nói trầm ấm lịch sự: "Chào cô Hứa. Xin lỗi vì đã đường đột đến làm phiền. Chuyện ngày hôm qua các đồng chí ở đồn cảnh sát đã báo cho tôi biết rồi. Cảm ơn cô đã đưa cháu nó xuống núi và giúp gửi đến nơi an toàn. Thằng bé Ngao Manh này từ nhỏ đã lớn lên ở trên núi, không hiểu chuyện đời nên đã làm phiền cô nhiều. Tôi có chuẩn bị chút quà mọn tỏ lòng cảm ơn, mong cô nhận cho."

Nói xong, cụ lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc hộp gỗ tinh xảo, nâng bằng hai tay dâng đến trước mặt Hứa Hủ rồi khẽ mở ra.

Một viên ngọc trai khổng lồ.

Không, đây là dạ minh châu.

Hứa Hủ chưa bao giờ nghĩ mắt mình lại có thể trợn to đến thế. Trước đây cô chỉ thấy thứ này trên tivi hay trong tiểu thuyết, viên đá to hơn cả quả trứng gà, bề mặt nhẵn nhụi, phát ra ánh sáng dịu nhẹ dưới nắng sớm.

Dù vô cùng kinh ngạc nhưng Hứa Hủ vẫn giữ được sự tỉnh táo: "Không không, cháu giúp chuyện này cũng chỉ là tiện tay thôi ạ, với lại anh ấy rất ngoan, không gây rắc rối gì cho cháu cả. Món quà này quý giá quá, cháu không nhận được đâu ạ."

"Không có gì quý giá đâu." Cụ ông mỉm cười, giọng điệu thản nhiên. "Đồ có sẵn trong nhà thôi, chúng tôi sống trên núi lâu rồi, cũng chẳng có chỗ nào cần dùng đến tiền. Cô Hứa không chê là tốt rồi."

Hứa Hủ nhìn cụ ông, lại nhìn Ngao Manh đang cười toe toét ở phía sau, cuối cùng nhìn viên dạ minh châu to đùng trong hộp. Đầu óc cô lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo để xâu chuỗi lại mọi việc.

Hôm qua cô nhặt được một chàng ngốc đẹp trai trên núi, sáng nay đã có một cụ ông sang trọng đến gõ cửa nhà, tặng một viên dạ minh châu thuộc hàng cực phẩm có thể làm vật đấu giá để cảm ơn.

Chuyện này có bình thường nổi không?

Hơn nữa vừa rồi ông cụ bảo Ngao Manh sống trên núi?

Trên ngọn núi hoang vu đó mà cũng có người sống sao?

Để người lớn tuổi cứ đứng mãi ở cửa thì thật bất lịch sự, Hứa Hủ liếc nhìn điện thoại rồi mở rộng cửa: "Cháu mời cụ vào nhà nói chuyện ạ."

Cụ ông khẽ cúi đầu rồi bước vào nhà. Ngao Manh bám sát ngay sau cụ, lúc đi ngang qua Hứa Hủ, anh cúi đầu nhìn cô, nụ cười trên môi không tài nào giấu nổi.

Hứa Hủ rót trà cho hai người, vờ như vô tình hỏi: "Cụ bảo anh ấy sống trên núi ạ?"

Ông cụ dường như đã lường trước câu hỏi này của cô, cụ đặt chén trà xuống, nháy mắt với Ngao Manh một cái. Ngao Manh liền lấy từ trong túi ra một tờ giấy viết thư, dùng hai tay cung kính dâng lên trước mặt Hứa Hủ, nét mặt vô cùng nghiêm túc.

Mặt giấy thoảng sắc xanh nhạt, tựa như màu trời quang đãng sau cơn mưa. Khi đưa lên ánh sáng, những đường vân giấy uốn lượn mềm mại như làn nước chảy. Trên bề mặt còn phủ một lớp vân ẩn tinh xảo, đều đặn.

Ngoài mùi mực thơm, trên tờ giấy còn có một mùi hương thanh khiết hơn, giống như mùi trầm hương dịu nhẹ hòa lẫn với chút ngai ngái của lá trúc non.

Nhưng thứ thực sự khiến Hứa Hủ không thể rời mắt lại là hai chữ viết trên đó.

Ngao Manh.

Kiểu chữ tiểu khải, nhưng không quá khuôn sáo cứng nhắc như thời Minh Thanh, hai chữ này được viết vô cùng có thần thái, nét bút sắc sảo, phóng khoáng, những khúc chuyển nét thanh thoát, liền mạch. Nét chữ tự nhiên, thanh tao không chút dung tục, nhìn qua là biết người viết có nền tảng thư pháp từ nhỏ.

Hứa Hủ vừa định xem xong rồi trả lại tờ giấy, nhưng động tác bỗng khựng lại. Cô chú ý thấy bên cạnh hai chữ Ngao Manh còn có một hàng chữ nhỏ hơn viết dọc xuống. Lúc nãy do ngón tay cái che mất nên giờ đổi góc nhìn cô mới thấy rõ.

Năm Bính Tuất, tháng Tân Mão, ngày Kỷ Hợi, giờ Bính Dần.

Bát tự?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đầm Tiềm L.o.n.g
Chương 2: Ngao Manh
Chương 3: Hàng xóm
Chương 4: Vô tình gặp gỡ
Chương 5: Gặm chung ống hút
Chương 6: Bạn đời
Chương 7: Hướng dẫn chuyện chăn gối của loài người
Chương 8: Lời tỏ tình của rồng
Chương 9: Nụ hôn
Chương 10: Nấu ăn
Chương 11: Kẻ dòm ngó
Chương 12: Từ chối
Chương 13: Kích thước
Chương 14: Con rắn không biết điều
Chương 15: Đồ lông xù
Chương 16: Sao anh lại có tận hai cái?!
Chương 17: Sừng rồng (Liếm huyệt)
Chương 18: Muốn cái nào? (H)
Chương 19: Đuôi rồng (H)
Chương 20: Bắn đầy bên trong (H)
Chương 21: Chiếc bụng nhỏ phồng lên (Cưỡi ngựa, són tiểu)
Chương 22: Bản tính loài rồng vốn dâm đãng
Chương 23: Bàn ăn (H)
Chương 24: Cho ăn no (H)
Chương 25: Muốn (H)
Chương 26: Rạp chiếu phim (H, liếm huyệt, uống nước tiểu)
Chương 27: Giấc Mộng Đẹp (H - Mê gian)
Chương 28: Cưỡi
Chương 29: Bơi lội
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Chia tay
Chương 32: Mèo con
Chương 33: Đừng sợ anh (H)
Chương 34: Chú rồng nhỏ
Chương 35: Lưỡi rồng
Chương 36: Rồng dâm (Người và rồng H)
Chương 37: Thời khóa biểu kế hoạch thân mật
Chương 38: Yêu
Chương 39: Không được
Chương 40: Về muộn
Chương 41: Của anh, của anh, của anh (H)
Chương 42: Cắm cả hai huyệt (H)
Chương 43: Mài đuôi (H)
Chương 44: Bú ngực (H)
Chương 45: Tình yêu và đau đớn (Hơi H)
Chương 46: Tai thỏ
Chương 47: Đu quay (Nới lỏng bằng ngón tay H)
Chương 48: Huyền quan (H)
Chương 49: Bố mẹ
Chương 50: Từ chối khéo
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Nhìn trộm
Chương 53: Cộng cảm
Chương 54: Cân nhắc lại
Chương 55: Ăn khuya
Chương 56: Gọi mẹ (Bú sữa)
Chương 57: Tại sao bé cưng không phải do anh sinh ra?
Chương 58: Nhẹ thôi, bố mẹ ở phòng đối diện đấy... (H)
Chương 59: Nhặt được mèo con
Chương 60: Bắt quả tang
Chương 61: Gọi chồng
Chương 62: Độ cong của bụng dưới (H)
Chương 63: Như vụng trộm (H)
Chương 64: Trở lại núi
Chương 65: Tàng Thư Các
Chương 66: Thế này có tính là con của bé cưng không? (H)
Chương 67: Cưới và ở rể
Chương 68: Anh có muốn sống ở đây không?
Chương 69: Hoan lạc dưới đầm (Song l.o.n.g nhập động - H dưới nước)
Chương 70: Khoai tây và những ngôi sao (Hơi H - Nữ trên)
Chương 71: Trầm Du
Chương 72: Vân Tòng
Chương 73: Tìm rồng
Chương 74: Đồng tử dựng đứng
Chương 75: Thanh L.o.n.g
Chương 76: Chiếm hữu (H Rồng-Người)
Chương 77: Cao trào cộng cảm (Cao H)
Chương 78: Liếm sừng rồng
Chương 79: Tự vẫn
Chương 80: Phòng tắm (H, hơi giận dỗi)
Chương 81: Duyên phận
Chương 82: Rồng của em (H, nữ trên)
Chương 83: Ngoại truyện - Sinh con hay đẻ trứng
Chương 84: Ngoại truyện- Giường ngọc (H)
Chương 85: Ngoại truyện: Thời kỳ mang thai (Bú liếm, Hơi H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cẩm Nang Thuần Phục Rồng Dâm
Chương 2: Ngao Manh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Ngao Manh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...